Chị gái tôi quyết thành mẹ đơn thân sau một cuộc gọi nhỡ
Trong lúc cả nhà cuống lên thì chị gái tôi lại tỏ ra vô cùng bình thản, bảo ly hôn thì ly hôn, chả có gì phải sợ hãi.
Với nhiều người thì hôm nay là một ngày mưa bão âm u. Nhưng với chị gái tôi thì hôm nay lại là ngày mà chị mong chờ từ lâu lắm rồi, ngày mà chị bảo “được giải thoát”.
Chị gái tôi lấy chồng cũng ngót nghét 6 năm rồi. Chị sinh được 2 con trai, cả hai đều đáng yêu kháu khỉnh. Chồng chị mở một công ty nhỏ chuyên kinh doanh và lắp đặt khóa cửa, quanh năm đi công tác khiến chị tôi phải vất vả một mình chăm con.
Ban đầu vợ chồng chị ở riêng nhưng sau 2 năm đại dịch thì công ty anh rể phá sản, phải bán nhà để cầm cự. Gia đình chị dắt díu nhau về nội sống, và bi kịch từ đó bắt đầu.
Chị tôi lường trước mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu không tốt đẹp nên cố tránh mâu thuẫn nhiều nhất có thể. Tuy nhiên không chỉ mỗi mẹ chồng mà cả gia đình bên đó đều muốn bắt nạt chị tôi. Họ không muốn chị tôi lấn át anh rể, không muốn chị giữ tay hòm chìa khóa, cũng không thích cho chị tham gia vào công việc riêng của nhà họ.
Mẹ tôi kể rằng nhiều lần chị bị nhà chồng chèn ép quá đáng nhưng chị luôn cố nhịn. Chị không muốn chuyện bé xé ra to, còn 2 đứa con nhỏ nhìn vào nữa. Gặp khó khăn chị cũng chỉ biết về ngoại tâm sự mấy câu rồi lại đi.
Tuy nhiên chị tôi cũng không phải người dễ bị chà đạp. Biết nhà chồng không muốn mình có tiền có quyền nên chị tôi làm đúng như những gì họ muốn. Chị không giữ lương của chồng, chỉ lấy mỗi tiền ăn học cho các con và để anh tự vắt óc ra tính toán sinh hoạt phí. Chị cũng không tham dự các cuộc họp hiếu hỉ bên nội, kệ cho chồng bỏ tiền bỏ công ra lo. Mẹ chồng bắt chị đóng tiền điện nước cho cả gia đình với lý do “cho ở nhờ thì phải biết điều”, chị liền bảo bà ấy lắp công tơ riêng để chị cộng trừ cho dễ.
Mẹ chồng chị tức lắm mà không làm gì được. Bà ấy gọi điện cho thông gia để “mách tội” con dâu, nhưng mẹ tôi ung dung nhận xét rằng con gái mình cư xử hợp lý khiến bà ấy cáu gấp bội!
Nói chung là nhà anh rể có nhiều pha ăn nói với thái độ khá kỳ cục. Công nhận chị tôi có sức chịu đựng phi thường ấy, chứ phải tôi thì phát điên mất. Tôi mới có bạn trai thôi đã thấy mệt khi gia đình người ta soi mói mình quá đà. Giờ mà kết hôn có khi tôi phải yêu cầu chồng mua cái nhà ở riêng cách xa nhà chồng hẳn chục cây số cho đỡ phiền phức.

Vài lần tôi hỏi chị mình tại sao không bỏ quách đi cho nhẹ nợ, 2 đứa cháu mang về ông bà lo, có cả dì ruột đây không phải sợ. Chị tôi cười bảo chả sợ gì, nhưng chồng chị không quá đáng đến nỗi phải ly hôn nên chị nhịn vì anh thôi. Bọn trẻ con có đủ bố mẹ cũng hạnh phúc, nếu chia tay thì chị thương chúng nó sẽ buồn.
Nào ngờ đâu người tính không bằng trời tính. Vừa tối nay khi tôi với bố mẹ đang chuẩn bị ăn cơm thì chị chạy về, người ướt nhẹp. 2 thằng cháu ngồi sau chung một chiếc áo mưa, thằng anh ôm chặt lấy thằng em đang gà gật buồn ngủ.
Bố tôi lo lắng hỏi có chuyện gì mà 3 mẹ con dầm mưa gió sang ngoại. Chị tôi thủng thẳng đáp “Bà nội bọn trẻ đuổi con ra đường”. Tôi với mẹ giật mình đánh rơi cả đũa, vội kéo chị ngồi xuống hỏi đầu đuôi ra sao.
Chị kể lúc 4h chiều bì bõm lội nước từ văn phòng về xong chị mải vào bếp chuẩn bị cơm tối. Nhà có mỗi bố chồng với 2 thằng cháu, còn mọi người thì đi vắng chưa về.
Mẹ chồng chị đội mưa bão đi tập yoga xong nửa đường thì nước ngập xe chết máy. Điện thoại bà gần hết pin nên lúc đó chỉ kịp chạy vào hàng phở ven đường mượn máy của người ta gọi con dâu ra đón. Kể cũng lạ cơ, bà ấy không ưa chị tôi nhưng có chuyện gì là kiếm con dâu đầu tiên.
Chị tôi nhìn thấy cuộc gọi đến nhưng số lạ nên không nghe máy. Chị luôn nghĩ số lạ là số của bọn lừa đảo hoặc quảng cáo vớ vẩn nọ kia. Đã vài lần chị thử mở lên nghe xem có phải người quen cần liên lạc không, kết quả toàn mời chào đa cấp với rủ rê làm mấy trò tào lao nên chị tôi chặn hết.
Kết quả mẹ chồng chị phải tự đẩy xe gần 2km về nhà do không gọi nhờ được ai giúp đỡ. Bình thường thì cũng không đến nỗi mệt, nhưng tại hôm nay mưa bão đường ngập nước nên dắt xe máy khổ gấp mấy lần. Đã thế mẹ chồng chị còn bị đổ xe, ngã chổng kềnh ra ướt hết cả quần áo!
Về đến nơi thấy chị đang vừa hát vừa nhặt rau, mẹ chồng chị bực quá mới gắt ầm lên rằng con dâu tệ bạc, thấy bà gọi mà không nghe máy. Chị tôi mới nói số lạ nên không nghe, mẹ chồng chị liền nhảy dựng lên rằng: “Thế nhỡ tôi bị làm sao đi cấp cứu nhập viện thì người khác gọi cô cũng không nghe à, để kệ cho tôi lăn ra chết đúng không?”.
Trong cơn nóng giận mẹ chồng chị còn buông nhiều câu thậm tệ hơn nữa, cơ mà chị tôi chả cãi lại câu nào. Thấy con dâu im lặng đứng nghe chửi thì mẹ chồng chị càng điên tiết. Vậy là bà đòi tống cổ chị đi luôn, đuổi khỏi nhà ngay vì không muốn thấy mặt chị nữa.
Đấy, ngắn gọn câu chuyện nó chỉ có vậy thôi. Mà kể xong chị tôi cũng không buồn không sầu gì cả, chị thay tạm bộ đồ ngủ của tôi cho sạch sẽ rồi ngồi xuống mâm gắp ăn vẻ rất vui. Chị bảo thôi coi như mẹ chồng kiếm cớ đuổi mình đi cũng tốt. Rồi sau này chỉ có chồng chị với nhà chồng ân hận chứ chị tôi làm single mom cũng chẳng vấn đề gì. Ly hôn xong chị về ngoại ở cho sướng cái thân!
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 35 phút trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.
Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 7 năm nghiên cứu, trò chuyện và làm việc với những người giàu tôi nhận ra họ có một điểm chung đặc biệt.
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sựGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.