Có nên tha thứ cho vợ "say nắng" ?
Em về nhà, đầu tóc rũ rượi, mặt mũi nhợt nhạt còn đôi mắt thì sưng mọng. Tôi hiểu chuyện gì đã xảy ra với em nhưng tuyệt nhiên không hề hỏi vợ một câu bởi chính lòng tôi cũng đang quặn thắt, đau đớn như bị ai giằng da, xẻo thịt...
Chúng tôi lấy nhau được hơn 4 năm và đã có một con trai 2 tuổi bụ bẫm, khỏe mạnh. Em làm trình dược viên cho một hãng dược phẩm còn tôi chung vốn với anh trai mở một cửa hàng sửa chữa xe máy.
Công việc của cả hai vợ chồng đều bận, đi suốt cả ngày, chúng tôi hầu như chỉ gặp nhau vào buổi tối nhưng cũng chẳng mấy khi ăn trọn vẹn cùng nhau một bữa cơm bởi hôm thì em về trước, hôm thì cửa hàng quá đông khách nên tôi cố nán lại để sửa cho xong xe trả khách hàng.
Vì vẫn đang phải thuê trọ nên vợ chồng tôi cố gắng động viên nhau làm việc, dành dụm để mua được một căn nhà nhỏ, ổn định cuộc sống.
Thế nhưng khoảng nửa năm trở lại đây, tôi thấy vợ có điều gì khang khác. Em thường xuyên bận đột xuất, ít về đón con hơn mà thường nhờ khi thì bà nội, khi thì bà ngoại, lúc lại gửi con ở lớp đón muộn với những lý do “tiếp đối tác” hay sếp ở công ty triệu tập họp gấp.
Cùng với những biểu hiện lạ về thời gian, thì em cũng chăm chút dành nhiều thời gian cho việc trang điểm, có khi mất đến hàng nửa tiếng đồng hồ để em chọn mặc chiếc áo nọ với chiếc quần kia, rồi lại thay ra đổi vào khi chau mày nhăn trán vì phối đồ chưa ưng ý.
Mái tóc dài ngang vai trước đây em cũng đi uốn xoăn tít với những lọn tóc nhuộm ánh đỏ, ánh tím thả bồng bềnh trên vai. Từ khi yêu đến khi cưới, em cũng có trang điểm nhưng chỉ là phơn phớt nhẹ nhàng trên đôi má, hồng hồng ở môi. Nay thì môi em lúc đỏ chót như trái ớt, khi thì nâu như thỏi socola.
Tôi có “đánh tiếng” về sự thay đổi của em, em chỉ cười bảo “gái một con nên muốn chỉnh trang tý chút để khỏi tụt hậu so với thời đại”.
Chuyện tình cảm vợ chồng của chúng tôi từ ngày cưới đến giờ rất đều đặn, hòa hợp, giờ thì em nhiều khi cứ như đỉa phải vôi khi tôi động vào người. Có hôm em còn từ chối thẳng thừng phũ phàng gạt phắt tay tôi ra, miệng làu bàu rằng để yên cho em ngủ.
Thế rồi chuyện em cặp bồ với một dược sĩ hơn em cả chục tuổi cũng đến tai tôi. Về gặng hỏi vợ, em nhấm nhẳng “anh chẳng lo làm ăn, cứ nghe thiên hạ lắm mồm đồn thổi vớ vẩn. Thời gian làm kiếm tiền còn chả có, lấy đâu thời gian mà bồ với bịch”.
Thế rồi cách đây gần một tháng, lúc đó đã khá muộn, tôi chuẩn bị đóng cửa hàng để về nhà thì một khách quen dắt xe vào nhờ sửa. Nể khách quen nên tôi đành nhận lời nhưng cửa hàng lại hết món đồ phụ tùng cần phải thay thế cho xe của khách. Vậy là tôi dắt xe chạy đi mua đồ, quán quen đã đóng cửa, tôi đành chạy xe rảo rảo theo mấy con phố lớn để tìm cửa hàng bán phụ tùng thay thế.
Vừa qua một ngã tư đèn đỏ, tôi bắt gặp ngay vợ mình bước ra khỏi một khách sạn để leo lên chiếc xe taxi đã chờ sẵn. Cô ấy còn ngoái đầu lại để hôn gió người đàn ông bụng phệ, trán hói trông dáng khá sang trọng vừa tiễn cô ấy ra xe.
Ngậm đắng nuốt cay, tôi quay trở về cửa hàng xin lỗi người khách và hẹn họ để xe lại ngày mai tôi sẽ sửa rồi lê bước trở về nhà. Vợ tôi đã ở nhà, vừa xem ti vi vừa chỉ bát mỳ tôm bảo tôi tự nấu ăn vì cô có việc đột xuất về muộn không kịp thổi cơm.
Giận vợ và cay đắng vô cùng nhưng nghĩ tới đứa con trai quá bé bỏng, tôi phân vân vô cùng giữa chuyện ly hôn và chấp nhận bị “vợ cắm sừng”để con có mẹ.
Thế rồi một ngày cô ấy trở về nhà, tàn tạ và xin tôi tha thứ vì đã “trót say nắng”. Liệu tôi có thể tha thứ cho cô ấy được không?
Theo Tiền Phong
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 5 giờ trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 15 giờ trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 1 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 1 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì
Tâm sự - 2 ngày trướcMỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.
Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?
Tâm sự - 2 ngày trướcCớ gì tiệc cuối năm cứ phải ép nhau uống rượu, vừa tốn kém vừa hại sức khỏe, sao không thể là trà sữa khi gen Z đang dần trở thành lực lượng lao động chủ lực?
Bố bạn trai nghiện cờ bạc, gây nợ hơn 1 tỷ đồng, tôi có nên tiếp tục với anh?
Tâm sự - 3 ngày trướcNgười yêu tôi tài giỏi, tốt tính, lương rất cao, nhưng gia đình anh đang nợ nần, xã hội đen đến tận nhà đòi nợ hơn 1 tỷ đồng vì bố anh cờ bạc.
Thầm trách bố 20 năm vì tuổi thơ không có mẹ: Sự thật phía sau khiến tôi ân hận cả đời
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi chưa từng một lần được gọi tiếng "mẹ". Tôi từng trách bố, từng oán giận sự im lặng của ông.
Tôi hứa cho con giữ tiền lì xì nếu chịu dọn dẹp ngày Tết
Tâm sự - 3 ngày trướcNhiều phụ huynh cho con tiền tiêu vặt định kỳ, đưa con tiền lì xì để tiêu ngày Tết, vậy sao không để con làm việc nhà rồi nhận thưởng như công sức lao động?
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.