Con trai đau đớn vì phải thuê người hương khói cha mẹ ở quê
Tôi cảm thấy cuộc sống của mình thật vô nghĩa khi phải thuê người hương khói, thờ bố mẹ ở quê, có nhà mà không thể về.
Sau khi lập gia đình , tôi ở lại thành phố lập nghiệp. Ban đầu, tôi cũng nghĩ ở lại thành phố ít năm, khi có vốn sẽ về quê để phụng dưỡng, chăm sóc bố mẹ già.
Nhưng rồi cuộc sống cứ cuốn tôi đi. Khi có con nhỏ, ý định về quê càng thêm khó. Tôi cứ lần lữa mãi.
Rồi mẹ qua đời. Lúc mẹ mất, ở quê còn có mình bố tôi thui thủi. Căn nhà cũ như mất đi một nửa ấm cúng.
Tôi nhiều lần ngỏ lời, mời bố lên ở chung với mình nhưng ông không chịu. Ông bảo muốn ở lại quê hương khói cho mẹ tôi. Phần khác, ông cũng không muốn ở cùng tôi trong ngôi nhà do bố mẹ vợ tôi để lại.
Ảnh minh họa: P.X
Dù thương bố nhưng tôi không còn cách nào khác, đành để ông một mình ở quê. Đôi ba tuần hoặc một tháng, tôi lại về thăm ông một lần.
Khi ông già yếu, tôi có ý định về quê để chăm sóc bố, thi thoảng sẽ lên thành phố với vợ con. Vì lúc này, việc kinh doanh của vợ chồng tôi đã ổn định, con trai tôi cũng lớn rồi, nhưng vợ tôi nhất định không đồng ý. Cô ấy không muốn sống cảnh vợ chồng mỗi người một nơi.
Rồi điều tôi sợ nhất cũng đến. Bố tôi qua đời. Căn nhà ngói nhỏ giữa vườn cau và hàng rào dâm bụt của gia đình tôi ngày xưa giờ đây trở nên lạnh lẽo, trống vắng.
Ngày đưa tang bố, tôi trong tâm trạng đau đớn, day dứt của kẻ bất hiếu. Tôi hứa với lòng sẽ hương khói cho bố mẹ thật đầy đủ.
Thời gian đầu sau khi bố mất, tôi còn thu xếp về quê quét tước nhà cửa, lau chùi bàn thờ, thắp hương cho bố mẹ liên tục. Nhưng càng về sau này, công việc, con cái, nhà cửa khiến tôi bị kẹt trong một vòng quay không dừng, những lần về quê cũng thưa dần.
Tôi gần như chỉ về quê được vào dịp đám giỗ của ông bà và ngày Tết. Lần nào về, đứng trước bàn thờ bố mẹ, nước mắt tôi cũng trào ra.
Mấy lần, tôi định rước bàn thờ bố mẹ lên thành phố thờ để tiện bề hương khói nhưng rồi lại thôi. Bởi, ngôi nhà tôi đang ở là của bố mẹ vợ. Vợ tôi cũng đang thờ bố mẹ ruột tại đây. Một nhà không thể thờ hai thông gia.
Vì vậy, tôi đành chôn chặt nỗi buồn trong lòng, cố gắng sắp xếp thời gian về quê thắp hương cho bố mẹ.
Đầu năm nay, công việc của vợ chồng tôi gặp nhiều khó khăn. Tôi vùi đầu đến mức quên cả việc về quê.
Một hôm, cô Tám hàng xóm của bố mẹ tôi ở quê gọi điện lên. Cô cho biết mình vừa ghé nhà quét dọn, thắp hương cho bố mẹ tôi vì thấy nhà bụi bặm, tro nhang đầy quá. Từ ngày bố mẹ mất, nhà tôi chỉ đóng cửa mà không khóa. Tôi để vậy là để tiện bố mẹ có thể "ra vào" nhà của mình, nên cô Tám cũng tiện qua lại.
Tôi ngập ngừng hồi lâu, vừa cảm kích, vừa xấu hổ. Từ hôm đó, tôi gửi cô chút tiền hương khói hằng tháng, nhờ cô thay mình thắp nhang vào mồng 1, ngày rằm, ngày giỗ.
Nhiều lúc, tôi cảm thấy cuộc sống của mình thật vô nghĩa. Là con nhưng khi bố mẹ còn, tôi đã không thể hiếu thuận, phụng dưỡng được ngày nào. Nay ông bà mất đi, đến cả việc thờ tự, hương khói, tôi cũng phải thuê người khác làm thay mình.
Vẫn như trước đây, tôi nhiều lần tiếp tục đề cập chuyện muốn được về quê, sống trong căn nhà tuổi thơ để thờ phượng bố mẹ. Nhưng vợ tôi luôn phản đối, thậm chí dọa rằng nếu tôi kiên quyết về quê, cô ấy sẽ ly hôn. Còn ở lại thành phố mà để bàn thờ bố mẹ phải có người khác chăm nom, tôi sẽ phải sống trong nỗi day dứt không yên mỗi ngày.
Tôi phải làm sao đây?
Độc giả giấu tên
8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm nghề giúp việc, tôi nhận ra một sự thật: khi bước vào tuổi già, mọi người đều đối diện với những nỗi lo tương tự nhau, bất kể giàu nghèo hay địa vị xã hội.
Không sống cùng con, tuổi già của tôi vẫn hạnh phúc nhờ làm tốt 4 điều
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Ban đầu, tôi sợ rằng tuổi già một mình sẽ buồn tẻ, nhưng sau vài năm điều chỉnh lối sống, tôi nhận ra rằng chỉ cần thay đổi suy nghĩ, tuổi già vẫn có thể vui vẻ và đầy ý nghĩa.
Bị con từ chối phụng dưỡng tuổi già, tôi nói đúng 1 câu khiến con day dứt nhiều năm
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Đến khi lập gia đình và có con, anh mới thực sự hiểu nỗi lòng của cha từ đó thay đổi hoàn toàn thái độ.
Ngày mẹ chồng qua đời, ngân hàng gọi điện, tôi mới hiểu lòng người trong gia đình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Việc chăm sóc mẹ chồng suốt hai thập kỷ đã mang lại cho Gia Minh không chỉ là sự mệt nhọc mà còn là một bài học sâu sắc về tình thân, trách nhiệm.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.
Tôi sắp cưới vợ, người cũ bất ngờ muốn nối lại sau khi ly hôn chồng
Tâm sự - 1 ngày trướcĐúng lúc đám cưới đã cận kề, người yêu cũ bất ngờ quay lại sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, khiến tôi lại giằng xé trong lòng…
Cáng đáng gia đình 40 năm, tôi bị bố mẹ và các em xem đó là nghĩa vụ: U60 tôi quyết định cắt liên lạc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi U60, khi nhìn lại quãng đường đã đi qua, tôi nhận ra dù bản thân cố gắng đến đâu cũng không nhận được sự công nhận từ gia đình.
Đề nghị đưa mẹ chồng vào viện dưỡng lão, tôi cảm động rớt nước mắt vì phản ứng của cả nhà chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi nghĩ sẽ có phản ứng gay gắt, hoặc ít nhất là sự khó chịu. Nhưng điều xảy ra lại khiến tôi không kịp chuẩn bị.
Về già, tôi nhận ra: Những năm cuối đời, sống 'lời' nhất chỉ cần 3 điều này
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 84, sau một trận ốm phải nằm viện hơn chục ngày, tôi mới thực sự hiểu rằng quãng đời còn lại không còn nhiều. Nhìn bạn bè lần lượt ra đi, tôi nhận ra: cả đời vất vả vì con cháu, đến cuối cùng điều đáng giá nhất lại không phải là tiền bạc hay hy sinh, mà là biết sống cho chính mình. Nghĩ đi nghĩ lại, những năm cuối đời, “lời” nhất chỉ cần giữ được 3 điều rất đơn giản.
Lương hưu 38 triệu/tháng nhưng tuổi già vẫn khổ sở: 3 thay đổi giúp tôi sống nhẹ nhõm hơn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, có tiền là có sự an tâm. Đặc biệt khi bước vào tuổi già, lương hưu ổn định được xem như "tấm vé" để sống ung dung, không phải lo lắng.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sựGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.

