Cùng chồng chữa bệnh khắp nơi, một tối, anh thì thầm một câu mà tôi suýt ngất

| Tâm sự

Tôi bần thần, mông lung sau câu nói ấy của chồng.

Chồng tôi từng là một người đàn ông rất khỏe mạnh, cường tráng. Anh ấy sống khoa học, không nhậu nhẹt, không hút thuốc, không chơi bời hay thức quá khuya. Nhưng năm ngoái, anh bỗng thấy cơ thể có nhiều dấu hiệu bất thường như sụt cân, da vàng, rối loạn tiêu hóa, thường xuyên nôn ói và vàng mắt. Các dấu hiệu diễn biến chậm rãi nên chồng tôi chủ quan. Mỗi khi đau bụng, buồn nôn, anh chỉ mua thuốc uống chứ không nói cho tôi biết. Có lẽ chồng sợ tôi lo lắng và hơn nữa, lúc đó, con của chúng tôi còn chưa tròn 3 tuổi.

Cho đến một ngày, anh đau bụng quằn quại, đau đến đổ mồ hôi lạnh và ngất xỉu, tôi hốt hoảng đưa anh đến bệnh viện. Sau một loạt các xét nghiệm, thăm khám, bác sĩ thông báo cho tôi về căn bệnh mà chồng tôi đang phải đối mặt: ung thư gan giai đoạn 2. Nhận tin, tôi bàng hoàng, chân đứng không vững.

Ban đầu, tôi muốn giấu chồng nhưng vì anh đòi phải biết bệnh tình của mình nên tôi không thể giấu được. Biết mình bị ung thư, tinh thần chồng tôi suy sụp, lần thứ 2 trong đời, tôi thấy chồng mình bật khóc. Nếu lần thứ nhất, anh rơi nước mắt hạnh phúc khi lần đầu bế con gái nhỏ thì bây giờ, anh khóc vì bệnh tật của chính mình.

Hơn một năm nay là những chuỗi ngày tôi cùng chồng đi khắp các bệnh viện lớn nhỏ, trong và ngoài tỉnh. Anh phẫu thuật, tôi túc trực chăm sóc, động viên chồng. Con gái, tôi gửi cho bố mẹ trông nom, còn mình thì cùng chồng chiến đấu với bệnh tật. Tôi luôn khuyên chồng, bảo rằng anh phải giữ vững tinh thần và mạnh mẽ vượt qua để còn trở về với con gái. Anh cười buồn nhưng vẫn cố gắng ăn uống. Sau mỗi lần hóa trị, xạ trị, tóc anh rụng từng mảng. Anh bảo tôi giúp anh cạo đầu đi cho thuận tiện việc điều trị.

Nhưng rồi sức khỏe của chồng tôi suy giảm liên tục. Anh thường bị ngất xỉu, đau đớn vùng bụng. Có lần, chồng tôi được xuất viện về nhà 2 tuần nhưng chỉ được vài ngày, anh lên cơn đau, lại phải đi cấp cứu lúc giữa đêm. Tần suất ở bệnh viện của chồng tôi ngày càng nhiều. Hiện tại, khối u của chồng tôi đã di căn và anh càng lúc càng yếu hơn. Nhìn chồng hốc hác, tiều tụy, vàng vọt, nước mắt tôi cứ chực rơi mà phải cố kiềm chế lại. Có những khi, tôi vào phòng vệ sinh, khóc một mình vì thương chồng.

Tối hôm kia, sau đợt hóa trị, chồng thì thào nói với tôi một câu mà tôi bần thần, lo lắng. Anh bảo muốn về nhà, anh không muốn tiếp tục đau đớn và ở bệnh viện. Có chết thì anh cũng muốn về nhà. Tôi nắm tay chồng, động viên anh cố gắng nhưng anh nhắm hờ mắt, mệt mỏi lắc đầu. Có lẽ anh đã quá mệt mỏi cũng như không muốn tiếp tục tốn kém tiền bạc nữa.

Hiện tại, gia đình tôi đã xin phép cho anh về nhà vài ngày trước khi vào đợt điều trị tiếp theo. Tôi chỉ sợ đến ngày nhập viện, anh không chịu đi nữa thì tôi phải làm sao? "Còn nước còn tát", nếu chồng tôi cứ không chịu đến bệnh viện thì làm sao mà điều trị và kéo dài sự sống để ở bên vợ con?

Ý kiến của bạn
Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi luôn nghĩ bố không tái hôn vì quá yêu mẹ. Nhưng sau khi ông qua đời, tôi vô tình tìm thấy những lá thư bố viết cho mẹ. Hóa ra, phía sau cuộc sống một mình của bố không chỉ là tình yêu, mà còn là một nỗi ân hận ông mang theo suốt cuộc đời...

Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Tâm sự -

GĐXH - Gần 20 năm làm dâu, tôi luôn nghĩ mẹ chồng quá bao bọc con trai, như thể sợ tôi “cướp” mất anh. Chỉ đến khi mẹ qua đời, nghe một người bác trong họ kể lại quá khứ hơn 40 năm trước, tôi mới bật khóc và hiểu vì sao mẹ chồng cả đời không thể buông đứa con duy nhất...

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Mẹ chồng giữ kín một bí mật hơn 10 năm: Khi biết sự thật, tôi không biết phải đối diện với chồng thế nào

Tâm sự -

GĐXH - Hơn 3 năm hôn nhân, cô luôn nghĩ mình may mắn khi có một người chồng yêu thương và người mẹ chồng hiền lành, tâm lý. Cho đến một ngày, từ một câu chuyện tưởng như vô tình, cô bất ngờ biết được bí mật mà mẹ chồng đã giấu kín hơn 10 năm. Đó cũng là lúc cô nhận ra người chồng của mình có một phần quá khứ mà cô chưa từng được biết.

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.