Cuộc sống cam chịu khác gì địa ngục?
Mai An là một cô gái Hà Nội thành đạt. Giữa phố thị tấp nập, lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt. Xung quanh có nhiều người ngưỡng mộ, người ta xem Mai An như một thần tượng của sự đứng đắn, chỉn chu và hạnh phúc.
Mẹ chồng thường xuyên mắng mỏ con dâu, ông thông gia nói một câu khiến bà chuyển sang nịnh nọt con dâu trông rất thảm thươngThế nhưng, đó chỉ là bề nổi, bên trong sâu thẳm lại là một câu chuyện khác. Cuộc sống nội tâm của Mai An quá buồn chán, nếu không muốn nói là thê thảm. Chưa khi nào có cảm giác hạnh phúc thật sự. Có gì đó nông cạn, tẻ nhạt, trôi dạt và Mai An bị cuốn theo dòng thời gian. Sống bên cạnh người mà chưa bao giờ làm Mai An vui vẻ, thăng hoa. Họ lấn át, nạt nộ, đôi lúc làm Mai An chán ngán đến mức không tưởng.
Những vết thương tâm hồn sao mà khó nói. Sự tổn thương sao mà vô tình! Nhưng Mai An vẫn cố cam chịu, ngày ngày lặp đi lặp lại mọi việc, đúng quy trình, không hơn không kém. Mai An biện luận cho mình, rằng “thôi thì sống vì những đứa con, vì gia đình hai bên”.
Thế rồi, run rủi một ngày Mai An gặp được một người có tâm hồn đồng điệu. Ngay lập tức Mai An bị thu hút. Tưởng rằng, trên thế gian này, không ai có thể làm cho say đắm. Vậy mà Mai An đã lầm.
Từ ngày biết họ, Mai An như bừng tỉnh. Khao khát trỗi dậy. Vô cùng muốn bứt phá rào cản hiện tại, tiến thẳng đến nơi mà trái tim đang dâng trào cảm xúc. Người đó cũng nhiều lần “bật đèn xanh” đón Mai An vào cuộc đời của họ. Nhưng Mai An lại chần chừ, chưa muốn bước tiếp.

Ảnh minh họa
Mai An băn khoăn, rằng liệu cả hai có tìm được tiếng nói chung hay không? Mà điều băn khoăn nhất là ngại thay đổi hiện tại, ngại đương đầu với rủi ro của đàm tiếu và dư luận. Mai An ngại đối mặt với sự mạo hiểm, đặc biệt trong tình yêu.
Cuối cùng là Mai An bỏ lửng mọi chuyện. Tiếp tục sống cuộc sống đã từng. Cam chịu trong cảm xúc, sống vô cảm. Vì không cảm thấy vui vẻ, không cảm thấy hạnh phúc, không cảm thấy hân hoan nên Mai An cũng không thể làm cho người bên cạnh hạnh phúc. Kết quả, họ cũng thấy không vui, không tốt đẹp và không hài lòng. Rốt cuộc, Mai An không hạnh phúc, người sống bên Mai An cũng không hạnh phúc và người Mai An yêu cũng không thể hạnh phúc.
Lâu dần, cuộc sống như một địa ngục. Có cảm giác chỉ cần thêm một “giọt nước” nữa thôi là sẽ không chịu nổ, Mai An trở nên trầm cảm nặng nề, chán mọi thứ, kể cả tiền bạc và sự nghiệp. Một sự bất hạnh mà chỉ có trong lòng mới hiểu. Bao năm trôi qua, cuộc đời cứ thế... đau!
Cuộc sống thật nghiệt ngã, khi ta sống là được hưởng niềm vui mà cũng đồng nghĩa phải chịu bất hạnh. Sống là rủi ro với cái chết. Niềm tin gắn với thất bại. Sống là hành trình mà đích của nó là cái chết mà bất cứ ai cũng phải đi đến.
Sau này, khi đã nhiều năm trôi qua, bây giờ nhìn lại, Mai An thấy thật tiếc cho tháng ngày qua. Được sống ở trên đời là một may mắn, được trải nghiệm mạo hiểm chính là ý nghĩa của cuộc sống. Nếu như sống mà không thử thách thì chỉ là tồn tại mà thôi. Nếu không dám mạo hiểm thì chỉ nhận sự buồn chán trong cuộc đời. Nếu như không sống thực với cảm xúc của bản thân, thì chỉ là “chết mà chưa được đem đi mai táng” mà thôi.
Người ta dốc hết sức mình để làm những chuyện vốn chẳng hợp với mình. Nhưng vì trách nhiệm với những người xung quanh nên dù tâm không muốn nhưng vẫn phải cố. Vì vậy, vô tình đã trở thành “một cái máy”, giết chết cảm xúc thực của bản thân. Như thế, là đang tồn tại. Không phải là sống. Và ở một chừng mực nào đó, điều ấy lại còn là sai lầm. Bởi vì, chỉ khi ta hạnh phúc thì mới có thể mang đến cho người thân và những người xung quanh hạnh phúc.
Cuộc đời có lúc sóng to gió lớn. Cuộc sống ngoài kia có lúc mệt mỏi khôn lường. Để có năng lượng đối phó với giông bão ngoài kia, để có nghị lực chiến đấu như một chiến binh bất khuất, người ta đôi khi cần một nạp một thứ nhiên liệu hay còn gọi là dopping/ô xy cần thiết. Mà không có năng lượng nào tốt hơn, chính là cảm xúc. Đừng chỉ nghĩ đơn thuần cảm xúc chỉ có trong tình yêu lứa đôi. Cảm xúc ở đây có thể là dành cho thiên nhiên cây cỏ, đam mê một môn loại hình nghệ thuật mà tâm mình khát khao muốn vươn tới. Hay chỉ là cảm xúc muốn được dâng hiến làm từ thiện...
Nếu không thể có cảm xúc theo nghĩa chuẩn mực, thì ít ra, cũng cần tìm ra một đam mê để rút ngắn khoảng đời buồn đau. Hoặc nếu tìm thấy một tâm hồn đồng điệu thì nên trân quý.
Tận hưởng niềm hạnh phúc khi tìm ra cảm xúc đến dù chỉ một khoảnh khắc của cuộc đời, miễn là điều ấy không làm ảnh hưởng đến ai. Sống cho bản thân, chứ không phải vì chiều theo ý muốn của đám đông. Bởi vì dư vị của đám đông luôn thừa thãi sự cay nghiệt và thiếu cùng cực sự cảm thông.
Cuộc sống mà cam chịu thì khác chi địa ngục?
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Gần 60 tuổi, tôi kiệt sức vì trách nhiệm anh cả nhưng vẫn bị các em chê trách
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Làm anh cả cả đời, đến tuổi gần 60, áp lực, sự mệt mỏi và cảm giác hy sinh một chiều khiến tôi quyết định từ chối tiếp tục đón các em về nhà đoàn viên mỗi năm.
Nghỉ hưu, tôi quyết làm 4 việc bị con cháu kêu là 'vô tình'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm sống vì gia đình, tôi nhận ra muốn có một tuổi nghỉ hưu an yên, đôi khi phải học cách nghĩ cho chính mình nhiều hơn một chút.
Anh em ruột không nhìn mặt nhau sau khi giá đất tăng gấp chục lần
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là giá trị của mảnh đất đã tăng lên bao nhiêu. Mà là chỉ vì mảnh đất ấy, ba anh em tôi đã không thể ngồi lại với nhau như hồi bố mẹ còn sống.
Tôi từ chối khi con trai xin sang tên nhà để 'báo hiếu', về già mới thấy quyết định này quá sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau những gì đã trải qua, tôi nhận ra rằng chỗ dựa đáng tin cậy nhất lúc về già không phải ai khác mà chính là bản thân mình.
62 tuổi mới nhận ra: Tôi phạm 2 sai lầm sau khi nghỉ hưu khiến chồng ly hôn, con cái xa lánh
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi đã dành cả đời cho gia đình, nhưng sau khi nghỉ hưu lại vô tình đẩy những người thân yêu ra xa...
Từ niềm tự hào đến nỗi đau: Con trai tiến sĩ từ mặt cha chỉ vì một căn nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm vay nợ, bán tài sản để cho con trai học Tiến sĩ, người cha không ngờ tuổi già lại rơi vào cảnh cô đơn.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sựGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.


