Cuộc sống cam chịu khác gì địa ngục?
Mai An là một cô gái Hà Nội thành đạt. Giữa phố thị tấp nập, lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt. Xung quanh có nhiều người ngưỡng mộ, người ta xem Mai An như một thần tượng của sự đứng đắn, chỉn chu và hạnh phúc.
Mẹ chồng thường xuyên mắng mỏ con dâu, ông thông gia nói một câu khiến bà chuyển sang nịnh nọt con dâu trông rất thảm thươngThế nhưng, đó chỉ là bề nổi, bên trong sâu thẳm lại là một câu chuyện khác. Cuộc sống nội tâm của Mai An quá buồn chán, nếu không muốn nói là thê thảm. Chưa khi nào có cảm giác hạnh phúc thật sự. Có gì đó nông cạn, tẻ nhạt, trôi dạt và Mai An bị cuốn theo dòng thời gian. Sống bên cạnh người mà chưa bao giờ làm Mai An vui vẻ, thăng hoa. Họ lấn át, nạt nộ, đôi lúc làm Mai An chán ngán đến mức không tưởng.
Những vết thương tâm hồn sao mà khó nói. Sự tổn thương sao mà vô tình! Nhưng Mai An vẫn cố cam chịu, ngày ngày lặp đi lặp lại mọi việc, đúng quy trình, không hơn không kém. Mai An biện luận cho mình, rằng “thôi thì sống vì những đứa con, vì gia đình hai bên”.
Thế rồi, run rủi một ngày Mai An gặp được một người có tâm hồn đồng điệu. Ngay lập tức Mai An bị thu hút. Tưởng rằng, trên thế gian này, không ai có thể làm cho say đắm. Vậy mà Mai An đã lầm.
Từ ngày biết họ, Mai An như bừng tỉnh. Khao khát trỗi dậy. Vô cùng muốn bứt phá rào cản hiện tại, tiến thẳng đến nơi mà trái tim đang dâng trào cảm xúc. Người đó cũng nhiều lần “bật đèn xanh” đón Mai An vào cuộc đời của họ. Nhưng Mai An lại chần chừ, chưa muốn bước tiếp.

Ảnh minh họa
Mai An băn khoăn, rằng liệu cả hai có tìm được tiếng nói chung hay không? Mà điều băn khoăn nhất là ngại thay đổi hiện tại, ngại đương đầu với rủi ro của đàm tiếu và dư luận. Mai An ngại đối mặt với sự mạo hiểm, đặc biệt trong tình yêu.
Cuối cùng là Mai An bỏ lửng mọi chuyện. Tiếp tục sống cuộc sống đã từng. Cam chịu trong cảm xúc, sống vô cảm. Vì không cảm thấy vui vẻ, không cảm thấy hạnh phúc, không cảm thấy hân hoan nên Mai An cũng không thể làm cho người bên cạnh hạnh phúc. Kết quả, họ cũng thấy không vui, không tốt đẹp và không hài lòng. Rốt cuộc, Mai An không hạnh phúc, người sống bên Mai An cũng không hạnh phúc và người Mai An yêu cũng không thể hạnh phúc.
Lâu dần, cuộc sống như một địa ngục. Có cảm giác chỉ cần thêm một “giọt nước” nữa thôi là sẽ không chịu nổ, Mai An trở nên trầm cảm nặng nề, chán mọi thứ, kể cả tiền bạc và sự nghiệp. Một sự bất hạnh mà chỉ có trong lòng mới hiểu. Bao năm trôi qua, cuộc đời cứ thế... đau!
Cuộc sống thật nghiệt ngã, khi ta sống là được hưởng niềm vui mà cũng đồng nghĩa phải chịu bất hạnh. Sống là rủi ro với cái chết. Niềm tin gắn với thất bại. Sống là hành trình mà đích của nó là cái chết mà bất cứ ai cũng phải đi đến.
Sau này, khi đã nhiều năm trôi qua, bây giờ nhìn lại, Mai An thấy thật tiếc cho tháng ngày qua. Được sống ở trên đời là một may mắn, được trải nghiệm mạo hiểm chính là ý nghĩa của cuộc sống. Nếu như sống mà không thử thách thì chỉ là tồn tại mà thôi. Nếu không dám mạo hiểm thì chỉ nhận sự buồn chán trong cuộc đời. Nếu như không sống thực với cảm xúc của bản thân, thì chỉ là “chết mà chưa được đem đi mai táng” mà thôi.
Người ta dốc hết sức mình để làm những chuyện vốn chẳng hợp với mình. Nhưng vì trách nhiệm với những người xung quanh nên dù tâm không muốn nhưng vẫn phải cố. Vì vậy, vô tình đã trở thành “một cái máy”, giết chết cảm xúc thực của bản thân. Như thế, là đang tồn tại. Không phải là sống. Và ở một chừng mực nào đó, điều ấy lại còn là sai lầm. Bởi vì, chỉ khi ta hạnh phúc thì mới có thể mang đến cho người thân và những người xung quanh hạnh phúc.
Cuộc đời có lúc sóng to gió lớn. Cuộc sống ngoài kia có lúc mệt mỏi khôn lường. Để có năng lượng đối phó với giông bão ngoài kia, để có nghị lực chiến đấu như một chiến binh bất khuất, người ta đôi khi cần một nạp một thứ nhiên liệu hay còn gọi là dopping/ô xy cần thiết. Mà không có năng lượng nào tốt hơn, chính là cảm xúc. Đừng chỉ nghĩ đơn thuần cảm xúc chỉ có trong tình yêu lứa đôi. Cảm xúc ở đây có thể là dành cho thiên nhiên cây cỏ, đam mê một môn loại hình nghệ thuật mà tâm mình khát khao muốn vươn tới. Hay chỉ là cảm xúc muốn được dâng hiến làm từ thiện...
Nếu không thể có cảm xúc theo nghĩa chuẩn mực, thì ít ra, cũng cần tìm ra một đam mê để rút ngắn khoảng đời buồn đau. Hoặc nếu tìm thấy một tâm hồn đồng điệu thì nên trân quý.
Tận hưởng niềm hạnh phúc khi tìm ra cảm xúc đến dù chỉ một khoảnh khắc của cuộc đời, miễn là điều ấy không làm ảnh hưởng đến ai. Sống cho bản thân, chứ không phải vì chiều theo ý muốn của đám đông. Bởi vì dư vị của đám đông luôn thừa thãi sự cay nghiệt và thiếu cùng cực sự cảm thông.
Cuộc sống mà cam chịu thì khác chi địa ngục?
Mẹ chồng nói tôi "ăn bám", tôi đưa ra 1 con số khiến bà im lặng 5 phút, trật tự gia đình được thiết lập lại
Tâm sự - 52 phút trướcNăm phút im lặng đó là năm phút tôi lấy lại tiếng nói của mình.
Con trai gần 40 tuổi lần đầu ra mắt bạn gái đã 2 lần ly hôn và có 3 con riêng
Tâm sự - 10 giờ trướcKhi con thông báo muốn dẫn người yêu về ra mắt, cả gia đình đã mừng lắm nhưng niềm vui ấy nhanh chóng biến thành cú sốc khi biết bạn gái của con từng 2 lần đổ vỡ và có 3 con riêng
Tôi từng nghĩ sinh con là bảo hiểm tuổi già, đến khi nghỉ hưu mới hiểu mình đã nhầm
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Hạnh phúc không phải là sống thật lâu, mà là khi nghỉ hưu vẫn có điểm tựa cả về tinh thần lẫn tài chính.
Thường xuyên mơ thấy mối tình đầu, tôi ngỡ ngàng phát hiện sự thật bất ngờ
Tâm sự - 1 ngày trướcChẳng hiểu sao, hình bóng của người bạn gái đầu tiên – mối tình thuở ngây ngô thời sinh viên – lại bắt đầu xuất hiện dày đặc trong những giấc mơ của tôi.
Sụp đổ khi phát hiện bố chồng "mẫu mực" có con riêng
Tâm sự - 1 ngày trướcTrong mắt tôi và cả khu phố này, bố chồng tôi luôn là một hình mẫu người đàn ông đĩnh đạc, chuẩn mực. Ông sống điềm đạm, hiếm khi to tiếng với ai và luôn yêu thương con cháu.
Lương hưu cao vẫn không 'vừa mắt' con rể, 1 năm sau tôi lặng lẽ xách vali về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 69, khi đã đi gần hết một hành trình đời người, tôi mới thấm thía một điều cha mẹ có thể yêu con vô điều kiện, nhưng tiền lương hưu thì không nên trao hết cho con.
Cay đắng nghỉ hưu: Khi hào quang quyền lực chỉ còn là ký ức
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những người từng đứng rất cao khi còn đi làm, lời nói có trọng lượng, cấp dưới nghe răm rắp. Nhưng đến lúc nghỉ hưu, mọi hào quang dường như tan biến. Tôi là một trong số đó.
Phát hiện chồng sắp cưới thường xuyên tiếp khách ở karaoke "tay vịn"
Tâm sự - 2 ngày trướcChỉ còn 2 tháng nữa là đám cưới diễn ra, thiệp hồng cũng đã in, thế nhưng tôi phát hiện chồng sắp cưới thường xuyên đi tiếp khách ở các quán karaoke, lại gọi cả "tay vịn".
10 năm đưa hết lương cho vợ, chồng chết lặng khi biết tiền đã được chi tiêu thế nào
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Chi tiêu gia đình chưa bao giờ chỉ là câu chuyện "mỗi tháng tiêu bao nhiêu tiền". Đằng sau đó là cả một bài toán dài hơi về nhà cửa, con cái, sinh hoạt.
Ngột ngạt chốn công sở khi phải cố theo đuổi ước mơ của... bố mẹ
Tâm sự - 3 ngày trướcBước chân vào tòa nhà văn phòng hiện đại, nhìn đồng nghiệp hối hả check-in, tôi thấy mình như một kẻ lạc loài, lúc nào cũng phải cố gắng để làm công việc mình không yêu thích.
Cay đắng nghỉ hưu: Khi hào quang quyền lực chỉ còn là ký ức
Tâm sựGĐXH - Có những người từng đứng rất cao khi còn đi làm, lời nói có trọng lượng, cấp dưới nghe răm rắp. Nhưng đến lúc nghỉ hưu, mọi hào quang dường như tan biến. Tôi là một trong số đó.


