Cuộc sống cam chịu khác gì địa ngục?
Mai An là một cô gái Hà Nội thành đạt. Giữa phố thị tấp nập, lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt. Xung quanh có nhiều người ngưỡng mộ, người ta xem Mai An như một thần tượng của sự đứng đắn, chỉn chu và hạnh phúc.
Mẹ chồng thường xuyên mắng mỏ con dâu, ông thông gia nói một câu khiến bà chuyển sang nịnh nọt con dâu trông rất thảm thươngThế nhưng, đó chỉ là bề nổi, bên trong sâu thẳm lại là một câu chuyện khác. Cuộc sống nội tâm của Mai An quá buồn chán, nếu không muốn nói là thê thảm. Chưa khi nào có cảm giác hạnh phúc thật sự. Có gì đó nông cạn, tẻ nhạt, trôi dạt và Mai An bị cuốn theo dòng thời gian. Sống bên cạnh người mà chưa bao giờ làm Mai An vui vẻ, thăng hoa. Họ lấn át, nạt nộ, đôi lúc làm Mai An chán ngán đến mức không tưởng.
Những vết thương tâm hồn sao mà khó nói. Sự tổn thương sao mà vô tình! Nhưng Mai An vẫn cố cam chịu, ngày ngày lặp đi lặp lại mọi việc, đúng quy trình, không hơn không kém. Mai An biện luận cho mình, rằng “thôi thì sống vì những đứa con, vì gia đình hai bên”.
Thế rồi, run rủi một ngày Mai An gặp được một người có tâm hồn đồng điệu. Ngay lập tức Mai An bị thu hút. Tưởng rằng, trên thế gian này, không ai có thể làm cho say đắm. Vậy mà Mai An đã lầm.
Từ ngày biết họ, Mai An như bừng tỉnh. Khao khát trỗi dậy. Vô cùng muốn bứt phá rào cản hiện tại, tiến thẳng đến nơi mà trái tim đang dâng trào cảm xúc. Người đó cũng nhiều lần “bật đèn xanh” đón Mai An vào cuộc đời của họ. Nhưng Mai An lại chần chừ, chưa muốn bước tiếp.

Ảnh minh họa
Mai An băn khoăn, rằng liệu cả hai có tìm được tiếng nói chung hay không? Mà điều băn khoăn nhất là ngại thay đổi hiện tại, ngại đương đầu với rủi ro của đàm tiếu và dư luận. Mai An ngại đối mặt với sự mạo hiểm, đặc biệt trong tình yêu.
Cuối cùng là Mai An bỏ lửng mọi chuyện. Tiếp tục sống cuộc sống đã từng. Cam chịu trong cảm xúc, sống vô cảm. Vì không cảm thấy vui vẻ, không cảm thấy hạnh phúc, không cảm thấy hân hoan nên Mai An cũng không thể làm cho người bên cạnh hạnh phúc. Kết quả, họ cũng thấy không vui, không tốt đẹp và không hài lòng. Rốt cuộc, Mai An không hạnh phúc, người sống bên Mai An cũng không hạnh phúc và người Mai An yêu cũng không thể hạnh phúc.
Lâu dần, cuộc sống như một địa ngục. Có cảm giác chỉ cần thêm một “giọt nước” nữa thôi là sẽ không chịu nổ, Mai An trở nên trầm cảm nặng nề, chán mọi thứ, kể cả tiền bạc và sự nghiệp. Một sự bất hạnh mà chỉ có trong lòng mới hiểu. Bao năm trôi qua, cuộc đời cứ thế... đau!
Cuộc sống thật nghiệt ngã, khi ta sống là được hưởng niềm vui mà cũng đồng nghĩa phải chịu bất hạnh. Sống là rủi ro với cái chết. Niềm tin gắn với thất bại. Sống là hành trình mà đích của nó là cái chết mà bất cứ ai cũng phải đi đến.
Sau này, khi đã nhiều năm trôi qua, bây giờ nhìn lại, Mai An thấy thật tiếc cho tháng ngày qua. Được sống ở trên đời là một may mắn, được trải nghiệm mạo hiểm chính là ý nghĩa của cuộc sống. Nếu như sống mà không thử thách thì chỉ là tồn tại mà thôi. Nếu không dám mạo hiểm thì chỉ nhận sự buồn chán trong cuộc đời. Nếu như không sống thực với cảm xúc của bản thân, thì chỉ là “chết mà chưa được đem đi mai táng” mà thôi.
Người ta dốc hết sức mình để làm những chuyện vốn chẳng hợp với mình. Nhưng vì trách nhiệm với những người xung quanh nên dù tâm không muốn nhưng vẫn phải cố. Vì vậy, vô tình đã trở thành “một cái máy”, giết chết cảm xúc thực của bản thân. Như thế, là đang tồn tại. Không phải là sống. Và ở một chừng mực nào đó, điều ấy lại còn là sai lầm. Bởi vì, chỉ khi ta hạnh phúc thì mới có thể mang đến cho người thân và những người xung quanh hạnh phúc.
Cuộc đời có lúc sóng to gió lớn. Cuộc sống ngoài kia có lúc mệt mỏi khôn lường. Để có năng lượng đối phó với giông bão ngoài kia, để có nghị lực chiến đấu như một chiến binh bất khuất, người ta đôi khi cần một nạp một thứ nhiên liệu hay còn gọi là dopping/ô xy cần thiết. Mà không có năng lượng nào tốt hơn, chính là cảm xúc. Đừng chỉ nghĩ đơn thuần cảm xúc chỉ có trong tình yêu lứa đôi. Cảm xúc ở đây có thể là dành cho thiên nhiên cây cỏ, đam mê một môn loại hình nghệ thuật mà tâm mình khát khao muốn vươn tới. Hay chỉ là cảm xúc muốn được dâng hiến làm từ thiện...
Nếu không thể có cảm xúc theo nghĩa chuẩn mực, thì ít ra, cũng cần tìm ra một đam mê để rút ngắn khoảng đời buồn đau. Hoặc nếu tìm thấy một tâm hồn đồng điệu thì nên trân quý.
Tận hưởng niềm hạnh phúc khi tìm ra cảm xúc đến dù chỉ một khoảnh khắc của cuộc đời, miễn là điều ấy không làm ảnh hưởng đến ai. Sống cho bản thân, chứ không phải vì chiều theo ý muốn của đám đông. Bởi vì dư vị của đám đông luôn thừa thãi sự cay nghiệt và thiếu cùng cực sự cảm thông.
Cuộc sống mà cam chịu thì khác chi địa ngục?
Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Có một sự thật là, cha mẹ già đi từng ngày nhưng tình yêu dành cho con dường như chưa bao giờ vơi bớt. Đôi khi, điều khiến họ hạnh phúc không phải là cho con bao nhiêu tiền hay bao nhiêu quà, mà chỉ đơn giản là vẫn còn có thể chăm sóc con theo cách của riêng mình.
Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Sau hơn chục năm vợ chồng dành dụm mới mua được căn nhà đầu tiên, tôi từng nghĩ niềm vui ấy sẽ được cả gia đình chia sẻ. Nhưng chỉ một câu nói của mẹ chồng trong ngày đến thăm nhà mới đã khiến tôi nhận ra rằng, nếu không biết bảo vệ giới hạn của mình, sự nhẫn nhịn rất dễ trở thành cái cớ để người khác mặc nhiên đòi hỏi nhiều hơn.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.


