Dành cả đời chăm lo cho con riêng của chồng, mẹ kế trắng tay khi về già
Lo xong tang lễ của bố, anh trai tôi đề nghị mẹ kế ký cam kết từ chối nhận tài sản. Yêu cầu của anh khiến mẹ kế tủi thân.
Mẹ mất khi tôi tròn 6 tuổi, còn các anh trai đang học cấp 2. Bố tôi gần 40 tuổi đã góa vợ nên cả làng xì xào, kiểu gì bố cũng đi thêm bước nữa.
Mãn tang mẹ, bố tôi dẫn về nhà một phụ nữ trung niên. Người này sống cùng xã và lớn hơn bố tôi 2 tuổi. Tôi nghe người lớn trong làng bàn tán, bà có tướng sát phu, đàn ông trong vùng không ai dám lấy.
Từ ngày mẹ mất, bố tôi cũng mang tiếng cao số, khắc chết vợ. Vậy nên, hai người đồng cảm, sớm nảy sinh tình yêu.
Bố có vợ mới, mọi người nhìn anh em tôi với ánh mắt tội nghiệp. Đi đâu, tôi cũng nghe người ta to nhỏ: “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng”.
Chúng tôi không thích bố có vợ mới nhưng không dám phản đối. Mấy lời xầm xì của mọi người vô tình gieo vào lòng chúng tôi phản ứng đề phòng, dù mẹ kế chưa làm gì quá đáng.
Bố mất, mẹ kế bị con chồng đối xử tệ bạc. Ảnh minh họa: PX
Mẹ kế về nhà được hai tháng thì bố tôi phát hiện bà uống thuốc tránh thai. Bố hỏi nguyên nhân, bà thú thật không muốn sinh con, sợ cảnh con chung con riêng.
Tôi thấy bố không nói gì, chỉ ngồi nhìn lên bàn thờ vợ cũ. Ông thở dài, rồi nói mẹ kế thắp hương cho mẹ tôi và căn dặn: "Cuối tuần, em giúp tôi làm mâm cơm ra mắt họ hàng".
Từ ngày có mẹ kế , quần áo của anh em tôi thơm hơn, bữa cơm có thêm nhiều món mới. Mẹ kế quán xuyến nhà cửa, bảo ban anh em tôi học hành. Bố tôi yên tâm làm ăn nên cảnh nhà ngày càng khấm khá.
Tôi là con gái, được mẹ kế gần gũi và yêu thương hơn các anh trai. Khoảng cách mẹ ghẻ con chồng giữa tôi và bà thu hẹp dần nhưng các anh không cho tôi gọi bà là mẹ.
Dù mẹ kế cục mịch, nóng tính nhưng chưa khi nào đánh mắng con chồng. Mỗi lần chúng tôi phạm lỗi hay hỗn láo, bố sẽ đứng ra xử lý.
Có lẽ, các anh nghĩ mẹ kế mách lẻo nên không có thiện cảm với bà. Tình cảm bao năm mẹ kế vun đắp, chắc chỉ có tôi thấu hiểu và đáp lại.
Đến khi làm mẹ, tôi mới hiểu được quyết định không sinh con của mẹ kế vĩ đại đến nhường nào. Tôi luôn tâm niệm phải bù đắp những thiệt thòi mà bà đã hy sinh cho con chồng.
3 tháng trước, bố tôi lâm bệnh rồi qua đời. Ông không để lại di chúc. Lúc hấp hối, bố tôi căn dặn chúng tôi phải phụng dưỡng mẹ kế đến mãn đời.
Thế nhưng, các anh tôi không làm đúng lời bố trăng trối. Sau lễ tang của bố, anh cả mời mẹ kế và mấy anh em ngồi lại chia thừa kế. Anh lấy trong túi một tờ cam kết đã chuẩn bị sẵn, đề nghị mẹ kế ký giấy từ chối nhận tài sản.
Đồng thời, anh yêu cầu mẹ kế đưa toàn bộ giấy tờ nhà đất, chìa khóa két sắt, tủ và nhà cửa.
Tôi thấy mẹ kế ngồi im, mặt không chút biến sắc. Bà thở dài rồi vào phòng mở két sắt, lấy tất cả giấy tờ để lên bàn.
Mẹ kế chậm rãi nói: “Các con yên tâm dì không đứng tên tài sản của gia đình . Dù bố các con từng đề nghị đứng tên chung nhưng dì đã từ chối. Bố các con mất rồi, dì chỉ còn các con là người thân”.
Chia sẻ chân tình của dì khiến tôi thêm nể phục và yêu kính. Tuy nhiên, các anh tôi lại xem lời mẹ kế không có giá trị pháp lý. Nếu mẹ kế thay đổi ý định thì tài sản phải chia đôi, anh em tôi chỉ được nhận một nửa.
Thế nên, anh cả nhất mực yêu cầu mẹ kế ký tên vào cam kết mặc cho tôi ngăn cản. Hành động của các anh khiến tôi xấu hổ. Tôi không dám chứng kiến cảnh mẹ kế ký vào bản cam kết nên xin phép ra về.
Lúc chuẩn bị rời đi, tôi ôm mẹ kế và khẩn khoản: “Mẹ về ở với vợ chồng con nhé!”. Mẹ kế không trả lời nhưng ánh mắt nhìn tôi đầy trìu mến.
Tôi biết mình đã làm đúng, công sinh không bằng công dưỡng. Mẹ kế đã dành cả một đời cho anh em tôi.
Độc giả Mai Lý
Sau buổi họp lớp ở tuổi 62, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 1 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.