Đêm kinh hoàng của 2 cậu bé song sinh
Mặc cho bé Hà, 9 tuổi khóc lóc, gã thanh niên vẫn lấy dây dù siết cổ em. 'Mẹ ơi, cho em Hà cái chăn. Em lạnh lắm', đêm đó, trong giấc ngủ chập chờn, đứa anh song sinh của Hà hoảng loạn thét lên trong cơn ác mộng.
Thời buổi làm ăn khó khăn nhưng Công ty Thủ công mỹ nghệ lâm sản (phường Tam Phú, quận Thủ Đức, TP HCM) của anh Thái như được “trời thương” nên luôn đông khách đến giao dịch.
![]() |
|
Người bác không thể ngờ được, gã làm công này lại gây ra tai họa cho cháu mình. |
Để tiện việc đi lại, Tố thuê một căn phòng gần cửa hàng và cũng gần nhà anh Dương (em ruột anh Thái) để ở. Từ đây, mối quan hệ giữa người thanh niên xa xứ với hai cậu bé song sinh Hà và Đức (9 tuổi, con anh Dương) càng trở nên thân thiết, gắn bó. Dù lương công nhân không đủ chi tiêu nhưng thỉnh thoảng Tố cũng dúi cho các cậu nhỏ vài ngàn đồng chơi điện tử.
![]() |
|
Khu đất trống Tố đưa cậu bé học sinh đến để thực hiện âm mưu đen tối. |
Cùng lúc đó, tại nhà bé Hà, một bầu không khí căng thẳng bao trùm cả ngôi nhà nhỏ. Ngay từ chiều, vợ chồng anh Dương cùng người thân đã đi tìm Hà khắp mọi nơi nhưng tuyệt nhiên không một tin tức.
Đêm cuối năm, trời Sài Gòn trở lạnh nhưng ruột gan anh chị Dương nóng như lửa đốt. Hà vốn ngoan ngoãn, luôn vâng lời cha mẹ, chắc chắn đã có gì xảy ra với con trai mình. Đến lúc này, bé Đức mới sực nhớ hồi trưa Hà có rủ qua nhà Tố chơi nhưng em không đi. Ngay lập tức anh Dương và người thân chạy ngay đến phòng trọ của Tố nhưng không thấy, hỏi xung quanh cũng không ai biết. Hy vọng lại tắt ngúm…
Đã bước sang ngày mới nhưng đèn nhà anh Dương vẫn sáng. Trên chiếc giường cũ kỹ, bé Đức đang thiêm thiếp ngủ. Bên cạnh, mẹ em vẫn nấc nghẹn, lòng quặn thắt. Bỗng cả nhà giật bắn người vì tiếng thét thất thanh và khuôn mặt hoảng loạn của Đức: “Mẹ ơi, cho em Hà cái chăn. Em lạnh lắm”.
Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng vợ chồng anh Dương. Linh tính như báo chuyện chẳng lành đã giáng xuống đầu đứa con tội nghiệp, họ lại lao ra khỏi nhà, lùng sục tìm con trong đêm tối…
Đã mấy ngày trôi qua, vợ chồng anh Dương không ăn không ngủ. Cả bé Đức cũng nằm bẹp một chỗ, chập chờn trong những cơn ác mộng. Suốt ngày, anh Dương và người thân tỏa đi khắp nơi, đến từng nhà người quen, từng nhà bạn của con trai để hỏi thăm tin tức về Hà nhưng không một ai biết. Người cha khổ sở cũng thường xuyên ghé qua phòng trọ của Tố nhưng chỉ biết hắn đã về quê, mà địa chỉ chính xác ở đâu thì không ai hay.
Còn vợ anh thì không dám ra khỏi nhà, chỉ ngồi thất thần ôm lấy chiếc điện thoại. Chị trông chờ đứa con trai bé nhỏ của mình đang ở đâu đó sẽ gọi về, hay một người tốt bụng biết tin của Hà mà thông báo? Nhưng mỗi lần kết thúc cuộc gọi, chị chẳng nói được lời nào, cứ khóc ngất…
Tuy nhiên, cú điện thoại đúng ngày lễ Noel đã làm chị choáng váng. Đầu dây bên kia, một người đàn ông gằn giọng: “Chúng tôi đang giữ con trai của chị. Muốn nó sống, vợ chồng chị phải đưa lập tức chuyển vào tài khoản của tôi 50 triệu đồng. Không được báo với công an hay bất cứ người nào khác. Nếu sai lời, đừng trách chúng tôi độc ác”.
Người mẹ chưa kịp nói câu nào, hắn đã lạnh lùng cúp máy.

