Đến lúc phải từ bỏ thói quen dõi theo người cũ
Thanh mở khóa điện thoại, lang thang trên Instagram của người đó như một thói quen. Những hình ảnh hiện lên đều ám chỉ rằng người đó lúc này đang rất hạnh phúc bên cô vợ xinh đẹp của mình.
Phát ngán với người vợ hễ mở lời là chê bai chồng còn suốt ngày mang chồng ra so sánh với "chồng nhà người ta"Từ lúc biết người đó kết hôn, Thanh chưa bao giờ cảm thấy chạnh lòng bởi tình yêu cô dành cho người đó đã không còn nữa, nếu không muốn nói rằng nó đã kết thúc từ rất lâu. Cô nghĩ, việc check Instagram của người đó mỗi ngày cũng chỉ là một sự quan tâm bình thường và không có mục đích gì cả.
Chuông gió treo ngoài cửa quán reo lên, Đạt vừa mới bước vào, ướt nhẹp và lạnh như kem. Thanh ngoảnh lại, trách móc: “Sao anh không chịu mặc áo mưa?”. Đạt cười trừ: “Anh không sao, xong việc là anh chạy ngay đến đây, sợ em đợi lâu”.
Đạt giống người đó một cách kỳ lạ, từ vẻ ngoài đến cách quan tâm Thanh, có lẽ vì thế mà Thanh dễ dàng ngả vào lòng anh sau khi chia tay người đó. Đôi lúc Thanh thấy mình có lỗi với Đạt khi cô hoài nghi chính tình cảm của mình. Cô thật lòng yêu Đạt hay chỉ là đang tạm yên ổn trong một sự thân quen nào đó?
Trước khi kết hôn, Thanh và Đạt đã thực hiện một giao kèo: Họ không muốn sinh con sớm, thay vào đó sẽ dành ít nhất 3 năm để tận hưởng trọn vẹn cảm giác thế giới chỉ có 2 người. Bởi thế, những buổi chiều rảnh, họ thường lê la ngoài quán cà phê không khác gì những cặp đôi đang yêu.
Nhìn bên ngoài, chẳng ai nghĩ họ đã là vợ chồng. Đạt thừa thông minh và tinh tế để Thanh không bao giờ cảm thấy áp lực và nhàm chán với vai trò một người vợ.

Ảnh minh họa
Thanh quay trở lại từ nhà vệ sinh, tiếp tục ríu rít bên Đạt, nhưng biểu cảm của anh rất lạ, anh vẫn nói chuyện nhưng luôn tránh ánh mắt cô. Thanh gắng giữ nhịp câu chuyện để cuộc hẹn hò không trở nên căng thẳng, nhưng đúng lúc ấy Thanh chợt nhớ ra mình chưa hề khóa màn hình điện thoại từ lúc Đạt vào quán. Và rất có thể trong lúc cô đi vệ sinh, Đạt đã nhìn thấy hết những gì mà Thanh đã cố giấu giếm.
Ngớt mưa, Đạt lạnh lùng nói: “Về thôi”. Thanh đứng lên, cuống quýt chạy theo những bước chân dài của anh, lòng cô trào lên cảm giác vừa tội lỗi, vừa oan ức. Điều khiến cô khó chịu là Đạt không hề tra khảo gì cả, anh trở nên lạnh lùng và xa lạ đến mức đáng sợ. Không biết lòng anh đang nghĩ gì nên Thanh không thể giải thích, thậm chí cô cũng chẳng có gì để giải thích cả.
Cả buổi tối hôm đó, Thanh không làm gì ngoài việc quan sát thái độ của Đạt. Anh vẫn giữ im lặng, ít nhìn Thanh mà chỉ chăm chú vào chiếc laptop. Thanh chắc chắn rằng anh không hề làm việc mà chỉ tỏ ra bận rộn để tránh cô mà thôi.
Lòng Thanh nặng trĩu, những lúc như thế này cô mới biết Đạt là cả thế giới của mình, thể xác và tâm hồn cô không thể ở một nơi nào khác. Hóa ra trước đây Thanh không biết mình đã yêu Đạt nhiều đến thế, chỉ đến khi anh trở nên lạnh lùng, xa cách, Thanh mới biết mình cần anh đến nhường nào.
Thanh bạo dạn ngồi xuống sofa, ôm lấy anh từ phía sau, anh không giằng tay cô ra, nhưng cũng không đáp lại. Thanh vào phòng ngủ, cầm điện thoại lên, xóa hết tài khoản mạng xã hội. Sau đó cô mở ngăn kéo và lấy ra một bức thư.
Chìa bức thư trước mặt Đạt bằng cả 2 tay, Thanh nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi: “Anh đọc nó rồi phải không? Sao anh không thắc mắc gì cả? Anh nói gì đi chứ? Em rất sợ những lúc anh như thế này, em không thể chịu được nữa".
Lúc này Đạt mới chịu buông chiếc laptop, ngước lên nhìn vợ: “Anh chẳng biết nói gì cả, vì em đã khẳng định anh là tình đầu của em, ngoài anh ra, em không có ai khác, nhưng hình như không phải thế…”.
Thanh buồn bã nhìn Đạt, cô không giữ được bình tĩnh nữa: “Em luôn nghĩ người em yêu nhất chính là tình đầu của em, thực sự, ngoài anh ra, em không còn ai cả. Trước đây em từng có tình cảm đặc biệt với một người bạn, nhưng đó chỉ là kỷ niệm thời học trò mà thôi, em giữ lại lá thư này là vì em vẫn trân trọng quá khứ, và em nghĩ ngày nào đó sẽ mở nó ra để đọc cùng anh. Còn chuyện chiều nay, em rất xin lỗi anh, nhưng hãy tin em nhé, em không làm gì có lỗi với anh cả. Em sẽ chứng minh điều đó bằng tất cả tình yêu em dành cho anh bây giờ và cả sau này nữa, đừng giận em nhé!”.
Đạt im lặng vài phút rồi vuốt nhẹ má Thanh: “Đồ ngốc! Anh không giận em vì anh hiểu em mà. Chỉ là anh sợ mất em nên hơi… độc đoán chút thôi”. Thanh lắc đầu: “Không! Tại em mà, lỗi là ở em”. Lúc này Đạt mới đón lấy lá thư cũ kỹ từ tay Thục: “Để xem em viết gì cho người ta nào, anh chưa đọc tí nào đâu, anh thề đấy!”.
Sáng hôm sau, khi tỉnh giấc, Thanh mới hiểu rằng chuyện hôm qua vẫn cứ là do Đạt sắp xếp. Anh đã nhẹ nhàng kéo cô về với thực tại, dịu dàng đến mức khiến cô phải nhớ đời. Thanh tự hứa mỗi ngày sẽ yêu Đạt nhiều hơn, nhiều hơn... Cô không muốn đánh mất chân ái của mình chỉ vì những phát giây lãng đãng.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 3 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.

