Đón mẹ già lên thành phố sống chung để báo hiếu, nửa năm sau tôi phải thừa nhận một thực tế đau lòng

| Tâm sự

GĐXH - Suốt bao nhiêu năm cố gắng thực hiện ước mơ đón mẹ lên sống cùng để báo hiếu, thế nhưng, mọi việc lại không hề suôn sẻ như tôi nghĩ.

Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo ngoại thành Hà Nội. Nhà neo người, bố lại mất sớm, một mình mẹ làm lụng vất vả nuôi tôi khôn lớn trưởng thành. Suốt bao năm qua, chưa khi nào tôi quên những bữa cơm của hai mẹ con chỉ có đĩa rau luộc cùng bát nước mắm qua ngày. Thế nhưng, mẹ vẫn luôn cố gắng dành dụm cho tôi ăn học cho bằng bạn bằng bè.

Vì vậy, tôi luôn thầm hứa, bản thân phải nỗ lực, cố gắng gấp đôi, gấp ba người khác, lớn lên có điều kiện nhất định sẽ cho mẹ cuộc sống đủ đầy lúc tuổi già, bù đắp cho những tháng ngày mẹ đã vất vả vì tôi.

Vì mục tiêu đó, sau khi tốt nghiệp ra trường, tôi lao vào đi làm kiếm tiền. Ngoài làm công việc chính, tôi còn nhận thêm các dự án ngoài để gia tăng thu nhập. Mỗi lần về quê, nhìn sức khỏe của mẹ ngày một giảm đi, ước mong đón mẹ lên thành phố chăm sóc, phụng dưỡng lại trở nên mạnh mẽ trong tôi.

Đón mẹ già lên thành phố sống chung để báo hiếu, nửa năm sau, tôi phải thừa nhận một thực tế đau lòng - Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

Năm 32 tuổi, tôi lấy vợ và đón cô con gái đầu lòng hơn 1 năm sau đó. Không lâu sau, tôi bàn với vợ mua một căn chung cư tầm trung để con cái có chỗ ở rộng rãi hơn. Tôi cũng dành một phòng riêng để thực hiện ước mơ đón mẹ lên sống cùng. Chỉ nghĩ đến đó thôi, lòng tôi hân hoan đến lạ.

Bởi tôi nghĩ, nếu lên sống chung cùng vợ chồng tôi, mẹ sẽ không còn cô đơn, không còn lủi thủi một mình trong căn nhà cũ nơi quê nhà. Không còn lo mưa gió, ốm đau mà không có người chăm sóc nữa.

Vợ tôi không phản đối nhưng cũng không hoàn toàn vui vẻ với quyết định đón mẹ lên của tôi. Thế nhưng, tính tôi đã quyết nên cô ấy không gàn. Hơn nữa, lúc ấy tôi nghĩ, mẹ tôi là người hiền lành nên cuộc sống mẹ chồng, nàng dâu sẽ không xảy ra những va chạm như trên phim người ta vẫn hay diễn. Thế nhưng, mọi thứ lại diễn ra không hoàn toàn như tôi vẫn nghĩ…

Thời gian đầu, cuộc sống gia đình tôi vô cùng đầm ấm, hạnh phúc. Được nhìn thấy mẹ hàng ngày rồi thấy bà vui vẻ ẵm bồng và nựng cháu, lòng tôi ấm áp biết bao. Tôi thấy những nỗ lực mình bỏ ra suốt thời gian qua là hoàn toàn xứng đáng.

Nhưng rồi, từng ngày trôi qua, mọi thứ lại dần đổi khác.

Mẹ tôi không quen nếp sống sinh hoạt trên thành phố nên thường bị mất ngủ. Bà dậy sớm quét nhà, nấu nướng, giặt giũ khi vợ chồng tôi vẫn còn đang say giấc.

Những món ăn mẹ nấu không hợp khẩu vị của vợ tôi, thậm chí, đến chính tôi cũng đã không còn cảm nhận được sự thân thuộc trong các món ăn của mẹ. Nhiều lúc, tôi phải cố ăn cho mẹ vui nhưng thực sự có món rất "khó nuốt".

Mẹ tôi tính tiết kiệm, hay tiếc rẻ đồ ăn nên thường cất trong tủ lạnh để đun đi đun lại ăn nhiều lần. Nhưng điều này lại vô tình khiến vợ tôi bị ngộ độc thực phẩm, em bé bú mẹ cũng bị tiêu chảy khiến cả nhà một phen náo loạn. Vợ tôi dù không nói ra nhưng tôi thấy được sự không thoải mái nơi cô ấy.

Rồi mẹ can thiệp vào cách chi tiêu, cách chăm sóc trẻ – những điều mà tôi biết mẹ chỉ muốn tốt cho chúng tôi, nhưng lại khiến không khí trong nhà nhiều lúc trở nên căng thẳng.

Tôi đi làm cả ngày, buổi tối về nhà lại phải làm cầu nối giữa mẹ và vợ nên nhiều lúc cũng bị áp lực. Không những thế, càng ngày, thấy mẹ ít cười hơn, hay ngồi ngoài ban công nhìn về phía xa xăm, tôi cũng thấy lòng buồn khó tả.

Có lần mẹ nói, có lẽ mẹ không hợp cuộc sống trên thành phố, mẹ muốn về quê, nơi có sân vườn, có những người bạn già của mẹ. Thế nhưng, tôi lại không muốn làm vậy. Tôi động viên mẹ cố gắng thêm một thời gian nữa để thích nghi với cuộc sống trên thành phố và để mẹ chồng nàng dâu hiểu nhau thêm, lúc ấy sẽ thoải mái hơn.

Tuy nhiên, càng ngày, mọi việc lại càng có chiều hướng xấu đi. Nhiều đêm mất ngủ, tôi đã nghĩ đến chuyện hay gửi mẹ vào một viện dưỡng lão gần nhà. Cuối tuần đến đón bà về chơi với cháu. Như vậy, mẹ vừa được chăm sóc y tế vừa có những bạn già trong đó bầu bạn mà vẫn có hai ngày cuối tuần được ở bên con cháu.

Vậy mà, khi vừa nói ra ý định đó, tôi thấy mẹ chợt rơi nước mắt. Có lẽ mẹ nghĩ, tôi không cần bà nữa, muốn "tống" bà vào viện dưỡng lão cho nhàn thân. Ý định đó của tôi vô tình lại tạo ra thêm một khoảng không gian lớn trong nhà. Một sự im lặng đến ngột ngạt vô cùng.

Suốt bao nhiêu năm tôi cố gắng "cày cuốc" để thực hiện ước mơ đón mẹ lên sống cùng để báo hiếu nhưng chỉ sau vỏn vẹn nửa năm, tôi lại thấy dường như mình đang khiến mẹ buồn phiền hơn.

Và lần đầu tiên, tôi phải thừa nhận thực tế rằng, việc báo hiếu cho mẹ thực sự không hề dễ dàng như tôi vẫn nghĩ. Và không phải cứ đưa mẹ về sống cùng mới là cách báo hiếu tốt nhất.

Giờ tôi đang đứng giữa ngã ba đường, chưa biết phải làm thế nào. Để mẹ về quê; gửi mẹ vào viện dưỡng lão hay tiếp tục để mẹ sống cùng gia đình tôi… đâu mới là phương án tốt nhất. Nếu ai đã từng trong hoàn cảnh của tôi, xin hãy cho tôi lời khuyên. Tôi xin cảm ơn.

Vợ muốn chu cấp hàng tháng cho bố mẹ: "Cuộc chiến" giữa quan điểm báo hiếu và tương lai gia đìnhVợ muốn chu cấp hàng tháng cho bố mẹ: 'Cuộc chiến' giữa quan điểm báo hiếu và tương lai gia đình

GĐXH - Tôi đã giải thích cho cô ấy là chúng tôi nên tích lũy đã, còn có thể cuối năm gửi cho bố mẹ một khoản để bố mẹ đón Tết hoặc khi ốm đau thì đóng góp sau. Cũng không thể nặng bên ngoại hay bên nội hơn được nhưng cô ấy không đồng ý.

Hùng
Ý kiến của bạn
Tags:
Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Những ngày chăm mẹ đẻ ốm, tôi mới thấy thương mẹ chồng nhiều hơn

Tâm sự -

GĐXH - Gần 30 năm làm dâu, người phụ nữ ấy vẫn nghĩ mình đã làm tròn bổn phận. Chỉ đến khi ngồi bên giường bệnh của mẹ đẻ, nhìn các anh chị em quây quần chăm sóc bà, chị mới nhận ra điều mẹ chồng thiếu nhất trong những năm cuối đời không phải là thuốc men hay cơm nước, mà là những lần con cháu trở về đông đủ. Và sự thấu hiểu ấy đến vào lúc... bà đã không còn nữa.

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

5 lời dặn của cụ bà sống thọ 106 tuổi trước lúc đi xa: Càng đọc càng thấm, càng lớn tuổi càng thấy đúng

Tâm sự -

GĐXH - Một người sống hơn một thế kỷ có lẽ đã chứng kiến đủ mọi thăng trầm của đời người. Vì thế, những điều họ đúc kết thường không cầu kỳ hay triết lý, mà giản dị đến mức ai cũng có thể nhìn thấy chính mình trong đó. Những dòng chữ cuối cùng mà một cụ bà 106 tuổi để lại trước khi nhắm mắt không nói về tiền bạc hay thành công, mà chỉ xoay quanh cách con người tự làm mình mệt mỏi suốt cả cuộc đời.

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Con chặn mẹ trên mạng xã hội, đến khi đọc những dòng tâm sự của con, tôi chỉ biết ôm mặt khóc

Tâm sự -

GĐXH - Từ ngày con gái bước vào tuổi dậy thì, khoảng cách giữa hai mẹ con ngày một lớn. Tôi vẫn nghĩ đó chỉ là sự thay đổi của tuổi mới lớn. Cho đến khi vô tình đọc được những dòng tâm sự con dành cho người lạ, tôi mới sững người nhận ra, điều con cần bấy lâu không phải là một người mẹ luôn nhắc nhở, mà là một người mẹ biết lắng nghe con nhiều hơn...

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Về già mới thấm: Con cái, bạn đời hay tiền bạc cũng không quý bằng 8 điều này

Tâm sự -

GĐXH - Phần lớn cuộc đời, chúng ta miệt mài gây dựng sự nghiệp, chăm lo cho gia đình và dành mọi điều tốt đẹp cho con cái. Thế nhưng khi tuổi già gõ cửa, nhiều người mới nhận ra rằng điều mang lại bình yên và hạnh phúc lâu dài không hẳn là con cái hiếu thảo, người bạn đời hay số tiền trong tài khoản, mà là những bài học sống giản dị nhưng vô cùng đáng giá.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.