'Loại người như anh cả đời chỉ sống chật vật': Câu nói cay nghiệt và cuộc hội ngộ bàng hoàng sau 3 năm
GĐXH - Tôi tự hỏi, có phải đây là cái giá cho sự nông nổi và thực dụng của mình ngày trước không?
Tôi viết những dòng này trong một căn phòng trọ nhỏ hẹp ở Hà Nội, sau khi vừa bước ra khỏi một buổi phỏng vấn khiến lòng mình rối bời. Có lẽ đến tận bây giờ, tôi mới thực sự tin rằng có những quyết định sai lầm sẽ theo mình rất lâu, lâu đến mức khiến ta phải trả giá bằng cả danh dự và nước mắt.
Tôi quen anh vào năm cuối đại học. Anh là kiểu người mà ai nhìn vào cũng thấy yên tâm: chăm chỉ, học giỏi, chín chắn và có một công việc tốt ngay khi mới ra trường. Anh thương tôi theo cách rất âm thầm, luôn dành những điều tốt nhất cho tôi, từ thời gian, tiền bạc cho đến sự kiên nhẫn. Lúc đó, lương anh gần 20 triệu đồng – một con số không hề nhỏ với người mới đi làm, còn tôi chỉ là nhân viên văn phòng với mức lương 8 triệu. Vậy mà anh vẫn sẵn sàng dành dụm từng đồng để tôi đi học thêm, mong tôi có một tương lai tốt đẹp hơn.
Nhưng bố mẹ tôi lại không thích anh. Họ chê anh vẻ ngoài yếu đuối, bảo anh không có bản lĩnh, rồi lôi cả gia cảnh nhà anh ra để dè bỉu. Mẹ tôi luôn nhắc nhở: "Ở Hà Nội, mỗi đứa phải kiếm được 30-40 triệu thì mới gọi là sống". Những bữa cơm gia đình dần trở nên nặng nề, những cuộc điện thoại luôn kết thúc bằng nước mắt. Anh động viên tôi cùng cố gắng, nhưng tôi lại ngày càng mệt mỏi. Khi nhìn bạn bè ở quê lấy chồng xong là có nhà, có ô tô, suốt ngày cà phê check-in sang chảnh, tôi bắt đầu dao động. Tôi không còn dám tin vào tương lai của hai đứa.
Rồi tôi nhớ lời mẹ: "Ở quê thiếu gì người có điều kiện, lấy được là sướng cả đời". Và tôi đã đưa ra một quyết định mà đến giờ vẫn thấy nhói lòng. Tôi quen một người sinh năm 96 cùng quê, gia đình buôn bán lớn có tiếng. Ngày đầu hẹn hò, anh ta lái ô tô đưa tôi đi ăn nhà hàng sang trọng, tặng tôi chiếc túi xách đắt tiền mà tôi từng ao ước. Lúc đó, tôi tự huyễn hoặc mình: "Thôi thì sống cho bản thân, sao phải chọn con đường khổ".
Tôi lấy cớ để chia tay anh. Anh níu kéo trong vô vọng, còn tôi thì cáu gắt, buông cả những lời chê bai cay nghiệt về anh và gia đình anh. Tôi đã nói rằng: "Loại người như anh thì cả đời chỉ sống chật vật thôi". Nói xong, tôi cắt đứt mọi liên lạc, khăn gói về quê và nhanh chóng kết hôn. Bố mẹ tôi hài lòng, và tôi cũng nghĩ rằng mình đã ổn định.

Ảnh minh hoạ
Ba năm sau, tôi mới hiểu "ổn định" không đồng nghĩa với "hạnh phúc". Chồng tôi nói thì hay nhưng lười nhác và cực kỳ gia trưởng. Tôi vừa đi làm, vừa lo cơm nước cho cả nhà chồng nhưng vẫn bị mỉa mai đủ điều. Có lần chỉ vì tôi quên nấu cơm, cả chồng và mẹ chồng cùng hùa vào: "Nghe mẹ nó khen nhanh nhẹn lắm, hóa ra chẳng được tích sự gì". Tôi uất nghẹn tâm sự với mẹ ruột, nhưng bà chỉ gạt đi: "Nhà người ta giàu, khó tính là bình thường. Người ta còn cho bố mẹ vay tiền không lấy lãi, mày không biết hưởng à?". Tôi sững sờ, nhận ra mình đã trở thành một "món hàng" để bố mẹ đổi lấy lợi ích. Từ đó, tôi thấy mình xa lạ với chính những người ruột thịt của mình.
Đỉnh điểm là hai tháng trước, khi chồng tôi bắt đầu động tay động chân. Không chịu nổi nữa, tôi quyết định ly hôn. Anh ta chửi bới tôi, mạt sát cả nhà tôi là quân vô ơn. Tôi bỏ đi ngay trong đêm, không quay về nhà bố mẹ mà trở lại Hà Nội – nơi duy nhất tôi cảm thấy mình còn được thở.
Tôi bắt đầu xin việc lại từ đầu. Mãi mới có một công ty gọi phỏng vấn vòng cuối với trưởng phòng. Tôi đã hy vọng đây là cơ hội để mình làm lại cuộc đời, nhưng hy vọng ấy vụt tắt ngay khi tôi nhìn thấy gương mặt người ngồi ở ghế giám khảo. Là anh – người yêu cũ của tôi. Bây giờ anh đã là trưởng phòng thành đạt, phong thái đĩnh đạc. Anh nhìn tôi bình thản, chuyên nghiệp như thể chúng tôi chưa từng quen biết, còn tôi thì chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống vì hổ thẹn.
Bước ra khỏi công ty, lòng tôi trống rỗng. Tôi tự hỏi, có phải đây là cái giá cho sự nông nổi và thực dụng của mình ngày trước không? Giá như năm đó tôi đủ can đảm để tin vào tình yêu và người đàn ông đã hết lòng vì mình, thì có lẽ hôm nay, mọi thứ đã rất khác…
Đừng để những khúc mắc trong cuộc sống khiến bạn mệt mỏi. Hãy chia sẻ những câu chuyện thầm kín, nỗi băn khoăn, những khó khăn, trở ngại và cả những điều tích cực trong cuộc sống qua HỘP THƯ TÂM SỰ - tamsugdxh@gmail.com hoặc để lại bình luận dưới bài viết này để nhận được sự đồng cảm và thấu hiểu.
Thông tin và danh tính của bạn sẽ được chúng tôi bảo mật và tôn trọng theo tiêu chuẩn đạo đức của cộng đồng.
B.N
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 19 giờ trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
