Chồng là cháu đích tôn và những lần 'đối đầu' với cả họ để bảo vệ vợ mình
GĐXH - Người ta vẫn thường bảo, lấy chồng là 'cháu đích tôn' chẳng khác nào bước chân vào một cuộc chiến với những lễ nghi và định kiến cổ hủ. Nhưng không, chồng tôi - một người đàn ông 27 tuổi - đã dạy cho tôi biết thế nào là bản lĩnh của một người trụ cột khi anh dám một mình đối diện với cả dòng họ để giữ lại nụ cười cho vợ.
Chồng hơn tôi 2 tuổi, năm nay anh 27. Chúng tôi yêu nhau 2 năm thì tiến tới hôn nhân, đến giờ đã có một bé gái kháu khỉnh. Dù hai vợ chồng đang kế hoạch vài năm nữa mới sinh thêm bé thứ hai, nhưng nhìn lại hành trình từ lúc yêu đến giờ, tôi thấy mình thật sự may mắn. Không biết có ai như chồng tôi không, người luôn sẵn sàng làm "lá chắn", bảo vệ tôi trước mọi lời bàn tán, phán xét và những giông tố ngoài kia.
Tôi vẫn nhớ như in lần đầu về ra mắt sau một năm yêu nhau. Nhà anh có khá nhiều bác, chú vẫn giữ tư tưởng gia trưởng, cổ hủ. Ngay buổi đầu tiên, họ đã yêu cầu tôi phải vào bếp, đi rửa bát với lý do: "con gái là phải đảm đang". Giữa lúc tôi đang bối rối, chồng tôi đã đứng phắt dậy:
"Đùa chứ, người ta mới là khách đến chơi, có phải con dâu đâu mà mọi người đã bắt làm hết cái này đến cái kia! Nếu mọi người bận quá không làm được thì để cháu làm".
Thế rồi anh kéo tôi xuống bếp, vừa ngồi rửa cùng vừa bảo: "Em cứ rửa đi để anh tráng... mọi người thấy anh làm là tự khắc vào giúp ngay ấy mà". Đúng thật, một lúc sau các cô, các chị cũng vào phụ một tay vì ngại. Kể từ khi lấy nhau về, nhờ sự dứt khoát của anh mà chuyện bếp núc trong nhà luôn được chia sẻ công bằng, không còn cảnh dồn hết lên vai phụ nữ.

Ảnh minh họa
Thú thực, tôi vốn được bố mẹ nuông chiều từ bé như "lá ngọc cành vàng". Thời sinh viên, tôi ở nhà riêng do bố mẹ mua cho, việc cơm nước hầu như đều có bạn ở cùng lo liệu hoặc mua đồ ngoài. Khi mới về làm dâu, tôi khá hậu đậu trong khoản nữ công gia chánh, nấu nướng hay bị lỗi và thường xuyên bị họ hàng phán xét là "tiểu thư". Những lúc ấy, anh lại đứng ra bênh vực:
"Con gái nhà người ta được cưng chiều từ nhỏ, giờ về nhà mình chịu khó làm lụng thế này là quý lắm rồi. Cái gì cũng phải học dần chứ có phải một phát là nấu ngon ngay được đâu?".
Áp lực lớn nhất có lẽ là khi anh lại là cháu đích tôn của dòng họ. Trước khi tôi mang bầu, mọi người đã đặt kỳ vọng rất lớn rằng tôi phải sinh được con trai để nối dõi tông đường. Đến khi biết tôi bầu con gái, những lời ra tiếng vào, mỉa mai bắt đầu xuất hiện. Chồng tôi chỉ nói đúng một câu trước mặt cả gia đình:
"Sinh con được đã là phúc đức lắm rồi. Con nói thật, ngoài kia đầy người khao khát mãi còn chẳng có, có người không sinh được còn dẫn đến ly hôn, lục đục... như cô H. nhà mình đấy thôi".
Nghe đến đó, mẹ anh mới vội gạt đi: "Thôi... không nói chuyện này nữa!". Kể từ đó, tuyệt nhiên không ai dám nhắc chuyện trai hay gái trước mặt chúng tôi. Tôi vẫn mong sau này sẽ có đủ "nếp đủ tẻ" cho vui nhà vui cửa, nhưng hơn hết, tôi trân trọng thái độ của anh – người đã giúp tôi nhẹ gánh tâm lý rất nhiều.
Đây chỉ là ba trong số rất nhiều lần anh dùng hành động cụ thể để bảo vệ tôi. Thật lòng, tôi chẳng mong cầu giàu sang phú quý, chỉ cần một người chồng biết thấu hiểu và che chở cho mình như vậy là đã quá hạnh phúc. Mong rằng sau này, dù ngoài kia có bao nhiêu giông bão, anh vẫn mãi là bờ vai vững chãi nhất để mẹ con tôi tựa vào.
Đừng để những khúc mắc trong cuộc sống khiến bạn mệt mỏi. Hãy chia sẻ những câu chuyện thầm kín, nỗi băn khoăn, những khó khăn, trở ngại và cả những điều tích cực trong cuộc sống qua HỘP THƯ TÂM SỰ - tamsugdxh@gmail.com hoặc để lại bình luận dưới bài viết này để cùng nhau đồng cảm và thấu hiểu.
Thông tin và danh tính của bạn sẽ được chúng tôi bảo mật và tôn trọng theo tiêu chuẩn đạo đức của cộng đồng.
N.A
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Sau khi chia đất, mẹ chồng nhập viện nhưng 3 con dâu không ai chăm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Gần 1 tuần mẹ nằm viện, chỉ có tôi và các anh ở lại chăm mẹ, 3 chị dâu chỉ về chốc lát rồi đi luôn.
Tận tụy chăm bà cụ neo đơn 3 thập kỷ, người phụ nữ rơi vào bi kịch vì bản di chúc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi chưa từng nghĩ rằng chỉ vì một bản di chúc, cuộc sống của gia đình mình lại bị đảo lộn đến vậy.
Lạnh người phát hiện mình chỉ là "thế thân" cho người vợ quá cố của chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi tưởng rằng anh yêu tôi nên mới kết hôn, không ngờ anh chỉ coi tôi là "thế thân" của người vợ đã khuất của anh.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
Tôi cứ ngỡ có cuộc sống nghỉ hưu viên mãn khi ở nhà con trai cho đến khi nghe cháu nội nói một câu
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một câu nói vô tình của cháu nội khiến tôi phải lặng lẽ kéo vali về quê và nhận ra bài học cay đắng về sự phụ thuộc vào con cái sau khi nghỉ hưu.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
