Lấy phải vợ 'vừa lười vừa vụng' và cái kết sau 1 năm làm dâu
GĐXH - Anh thừa biết tôi vụng về, lười biếng, không biết nấu ăn, công việc lại chỉ ở mức lương "ba cọc ba đồng"...
Tính đến nay, tôi lấy chồng đã được hơn một năm. Hồi còn yêu, anh dễ tính lắm, thu nhập tốt, nấu ăn lại ngon. Anh chăm sóc tôi từng chút một, chuyện tiền nong với người yêu cũng cực kỳ thoải mái. Chúng tôi từng sống chung hai năm, hiểu hết thói hư tật xấu của nhau rồi mới quyết định cưới.
Anh thừa biết tôi vụng về, lười biếng, không biết nấu ăn, công việc lại chỉ ở mức lương "ba cọc ba đồng"... Ngày đó anh bảo chẳng sao cả, anh lo được. Bố mẹ anh lúc ấy cũng quý tôi lắm, nên tôi mới hăm hở theo anh về dinh sớm như vậy.
Thế nhưng đến giờ, tôi cảm giác mọi thứ thay đổi nhanh quá. Từ ngày làm dâu, tôi chưa được nghe chồng hay nhà chồng khen lấy một câu. Tôi vốn vụng về, nấu cơm không ngon, chính vì vậy mà mỗi lần về quê, bố mẹ chồng thường chê thẳng thừng: "24 tuổi đầu mà không nấu được bữa cơm cho nên hồn".
Cũng chẳng hiểu sao tôi làm gì cũng hỏng: vẩy rau thì rau bay khắp sàn, nhặt rau thì không nhớ tên, kho cá thì cháy cả nồi. Đến chuyện rửa bát, lúc thì tôi làm bể, lúc lại úp không đúng chỗ cũ. Thậm chí gọt hoa quả cũng không xong, không méo mó thì cũng đứt tay... Kết cục là loanh quanh toàn mẹ chồng nấu, chồng rửa bát. Những lúc như thế, tôi chỉ biết "hối lộ" bằng cách đi mua trà sữa, bánh kẹo về cho bố mẹ bớt giận.

Ảnh minh họa
Lên Hà Nội, chồng tôi là người đứng bếp chính, còn tôi nhận phần rửa bát. Lắm hôm tôi nổi hứng nấu thử, anh ăn vào xong là "dỗi" nguyên ngày vì đau bụng, rõ ràng ngày trước anh chưa bao giờ chê tôi nửa lời. Tôi cũng tập tành nấu theo mạng, học theo bố vì ở nhà mẹ tôi cũng chẳng biết nấu ăn. Thế nhưng học nửa năm rồi mà cũng chỉ bập bẹ được vài món cơ bản.
Lương tôi đi làm chỉ loanh quanh 8-9 triệu, nên bố mẹ chồng hay chê việc nhà thì vụng mà việc công ty cũng kém. Ngày trước, chồng cho tiền tôi đi học tiếng Anh, nhưng học xong tôi mải ăn chơi vài tháng là quên sạch. Giờ đây anh hay chê tôi kiến thức ít, lại lười học. Anh phải ép tôi đi học một ngành mới có tương lai hơn thì mới bớt càm ràm. Không chỉ chê nấu ăn, công việc, anh còn chê cả cái tính hậu đậu, "não cá vàng" của tôi. Lúc yêu anh bảo con gái như thế mới dễ thương, giờ mỗi lần ra khỏi nhà mà tôi chuẩn bị lâu là anh nhăn nhó, sốt ruột ngay.
Nhờ tôi xem Google Maps, lắm lúc tôi chỉ sai làm anh đi nhầm đường là anh vừa cáu vừa bất lực dừng xe lại để "dạy" tôi cách xem bản đồ. Tôi hay quên chìa khóa nhà, chìa khóa xe làm hai vợ chồng phải lục tung nhà lên tìm, xong anh lại mắng: "Không được cái nết gì, chỉ biết bày việc". Trong khi hồi sống chung anh thừa biết tính tôi như vậy rồi, ngày đó anh có bao giờ nói gì đâu, giờ thì đanh đá thật sự!
Nhưng được cái, chê thì chê nhiều thế thôi chứ anh vẫn rất thương vợ. Tiền nong anh chẳng bao giờ tính toán, tôi ốm đau là anh nghỉ làm ở nhà chăm sóc, đi đâu cũng dắt vợ theo chứ hiếm khi để tôi ở nhà một mình. Lần nào tôi khen món gì ngon là y như rằng cả tháng đó anh sẽ nấu món đó cho tôi ăn.
Bố mẹ chồng cũng vậy, chẳng bao giờ can thiệp sâu vào chuyện của hai đứa. Vợ chồng tôi hơi khó có con, nhưng ông bà chẳng nửa lời trách móc hay gây áp lực. Ông bà chỉ nhắc chúng tôi giữ tư tưởng thoải mái, ăn uống khoa học và tiết kiệm hơn để sau này nếu cần thì can thiệp y học. Thỉnh thoảng mẹ chồng dạy tôi nấu nướng, mà thấy con dâu không có tiềm năng, bà lại bảo: "Thôi để tao nấu luôn cho nhanh, chứ đợi mày chắc đến Tết Tây mất. Hai đứa về chơi là vui rồi". Đi đâu bà cũng khoe khéo: "May con dâu nhà tôi được cái mặt tiền sau này cho con cháu nó vớt vát, chứ không là cháu tôi ế chổng mông"...
Tôi vốn là người không thích để bụng, ai chê thì tôi chỉ biết cười trừ hoặc làm mặt đáng thương cho qua chuyện. Hiện tại, tôi đang vừa học công việc mới, vừa tập tành dọn dẹp, nấu nướng để bản thân tiến bộ hơn. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy mình vẫn quá may mắn khi chọn đúng người. Tuy giờ anh có "chua ngoa" hơn một chút, bố mẹ chồng hay chê một tí, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết mọi người vẫn luôn yêu thương và bảo bọc mình.
Đừng để những khúc mắc trong cuộc sống khiến bạn mệt mỏi. Hãy chia sẻ những câu chuyện thầm kín, nỗi băn khoăn, những khó khăn, trở ngại và cả những điều tích cực trong cuộc sống qua HỘP THƯ TÂM SỰ - tamsugdxh@gmail.com hoặc để lại bình luận dưới bài viết này để cùng nhau đồng cảm và thấu hiểu.
Thông tin và danh tính của bạn sẽ được chúng tôi bảo mật và tôn trọng theo tiêu chuẩn đạo đức của cộng đồng.
H.V
2 tuần về quê chăm bố bệnh, ngày trở lại tôi chết lặng khi biết chồng cũng 'biến mất' và không ai thấy có gì bất thường
Tâm sự - 52 phút trướcKhi tôi mở cửa bước vào, căn nhà lại có một mùi lạ...
Uống say nhỡ tay nhắn tin cho chồng cũ, 1 tiếng sau anh làm tôi ngạc nhiên rụng rời
Tâm sự - 2 giờ trướcTôi vẫn nghĩ mình đã ổn cho đến tối hôm đó.
Cả nhà bạn trai đều quý tôi nhưng đến khi biết chuyện về mẹ tôi thì họ liền "lật mặt"
Tâm sự - 5 giờ trướcTôi vẫn tin rằng chuyện của mẹ tôi không liên quan đến chúng tôi nhiều đến vậy.
Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'
Tâm sự - 6 giờ trướcTôi luôn căng mình vì cảnh cuối tháng vay tiền - có lương trả; nhưng chồng vì sĩ diện nên quyết không về quê, sợ người ta cười vào mặt, bị coi là thất bại.
Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Tôi dành dụm cả đời để mua căn nhà nghỉ hưu ở quê, rồi để mẹ ở suốt 10 năm. Khi trở về sống, tôi bất ngờ khi anh trai và chị dâu coi đó là nhà của họ.
Gặp lại mẹ chồng cũ ngồi bán ổi giữa chợ, tôi định mua hết nhưng bà xua tay đuổi đi
Tâm sự - 22 giờ trướcTôi chưa kịp phản ứng thì bà đã quay đi, cúi xuống xếp lại mấy túi ổi.
Lương 50 triệu đồng/tháng, tôi vẫn bị bố vợ coi là kẻ ăn bám vì ở rể
Tâm sự - 1 ngày trướcBố vợ tôi thích rượu bia, mỗi lần uống say đều không tiếc lời miệt thị tôi là kẻ ăn bám, mặc dù tôi có mức lương 50 triệu đồng/tháng và có trách nhiệm với gia đình.
Khi tuổi già ập đến bất ngờ, tôi chỉ làm đúng một điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không biết bạn đã từng có cảm giác này chưa: khi tụ họp cùng những người bạn lâu ngày không gặp, đang trò chuyện rôm rả, chẳng biết từ lúc nào câu chuyện lại lặng lẽ rẽ sang chủ đề “già đi”.
Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từng thân thiết một thời, nhưng khi buổi họp lớp được tổ chức, tôi lại là người duy nhất không nhận được lời mời.
Tôi giữ chặt 3 tỷ đồng tiền đền bù đất khi con cái xin chia: Tuổi già phải sống cho mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhận hơn 3 tỷ đồng tiền đền bù giải tỏa nhà, tôi đã quyết định giữ lại toàn bộ. Không phải vì tôi không thương con, mà bởi tôi hiểu rằng muốn sống bình yên tuổi già, trước tiên phải tự bảo vệ chính mình.
Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy
Tâm sựGĐXH - Từng thân thiết một thời, nhưng khi buổi họp lớp được tổ chức, tôi lại là người duy nhất không nhận được lời mời.
