Được chồng nuôi mà tôi không hạnh phúc vì không thể đi làm
Tôi đã thử đi làm nhưng vậy thì bỏ bê con cái vì công việc áp lực, tôi lại thấy vô trách nhiệm với con.
Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê sông nước. Ngày còn nhỏ, gia đình tôi rất nghèo, mấy anh chị em đều vừa học vừa phụ cha mẹ buôn bán làm kinh tế. Mấy anh em tôi luôn năng động và tự chủ. Môi trường dạy cho tôi là: để người khác tôn trọng mình, hãy làm ra tiền. Học xong lớp 12, tôi lên Sài Gòn vừa học vừa làm, tôi học y tá và làm rất nhiều việc phụ. Khi học xong, tôi làm 2-3 việc cùng lúc và thu nhập tăng đáng kể. Sau vài năm, tôi muốn đi du học nên rất tiết kiệm tiền. Rồi tôi cũng đi được, lại vừa học vừa làm thêm. Tôi chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi hay nghĩ mình cực khổ.
Thời gian đó, tôi quen bạn trai và kết hôn. Tôi vừa học vừa mang thai và đã nghỉ làm thêm. Khi tôi học xong thì đã có 2 con vì sinh các cháu gần nhau. Khi con thứ 2 còn nhỏ, tôi đi dạy thêm tiếng Việt (nhà tôi có giúp việc nên việc chăm hai bé không cực lắm). Khi con út được 6 tháng, tôi đi làm 100%, nói vậy nhưng tôi đã làm khoảng 140% vì công việc nhiều và làm cho nước ngoài, để học hỏi được nhiều thì phải siêng năng. Sau một năm, tôi được thăng chức nhẹ nhưng lúc này công việc của chồng tôi phải thay đổi. Công ty chuyển anh đi nước khác làm, ở đó tôi phải bắt đầu lại từ đầu, từ học ngôn ngữ đến làm quen cuộc sống mới, đặc biệt là không có sự trợ giúp nào. Tôi phải chăm 2 con nhỏ một mình.
Đã 6 năm kể từ khi gia đình tôi chuyển đến nước thứ 3 sinh sống. Chồng tôi rất hài lòng về công việc và cuộc sống ở đây, các con đang học cấp một, rất vui vẻ và hạnh phúc, duy chỉ có tôi là không hạnh phúc với hiện tại. Tôi gần 40 tuổi, có thời gian rảnh cho bản thân nhưng luôn tự hỏi giờ mình phải làm gì với chính mình? Tôi không thể cứ luẩn quẩn chờ chồng và con về mỗi chiều và thấy mình hơi vô dụng.
Tôi tập thể dục tuần 4 buổi và học đàn khi rảnh rỗi. Ở đây tôi không đi làm được vì không có sự trợ giúp nào, sáng phải cho con đi học, trưa con về ăn cơm, chiều trông con làm bài tập, tối nấu cơm, chăm sóc con. Tôi đã thử đi làm, nhưng vậy thì bỏ bê con cái vì công việc áp lực, tôi lại thấy vô trách nhiệm với con. Dù có làm gì, tôi vẫn không cảm thấy thuộc về nơi này. Tôi muốn về Việt Nam sống nhưng làm sao về được? Tôi thấy mình không còn như xưa và ghét bản thân. Tôi không thấy lối thoát nào để mình phát triển. Dù chồng nuôi được nhưng tôi không hạnh phúc. Mong quý độc giả cho tôi lời khuyên, tiếp tục thế này tôi sợ sẽ trầm cảm mất. Xin cảm ơn.
Theo Nhàn (VnExpress.net)
Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này
Tâm sự - 54 phút trướcTôi đã từng cuồng công việc, nghĩ rằng chỉ cần kiếm thật nhiều tiền, lo cho cha mẹ cuộc sống đủ đầy là được. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy cha mẹ mình bước đi không còn vững, mái tóc đã bạc trắng gần hết. Tôi chợt nhận ra, món quà họ cần nhất không phải là những xấp tiền mà là thời gian bên con cháu.
Mua nhà, đón bố mẹ lên ở để báo hiếu nhưng ông bà không hề hạnh phúc như tôi tưởng
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Không ít người cho rằng mua nhà ở thành phố, đón cha mẹ lên sống cùng là cách báo hiếu trọn vẹn. Thế nhưng câu chuyện của tôi lại cho thấy một sự thật khác.
Chồng cũ bệnh nặng, tôi muốn đón về chăm sóc nhưng các con phản đối vì lý do này
Tâm sự - 9 giờ trướcGiờ đây, khi chồng cũ lâm bệnh nặng, tôi muốn đưa về chăm sóc vì nghĩ hết tình còn nghĩa, nhưng các con lại phản đối quyết liệt.
Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.
Đi hay không đi họp lớp? Quy tắc 3-3 giúp tôi tránh phiền não, kết giao đúng người
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải buổi họp lớp nào cũng đáng tham dự. Có những cuộc gặp khiến ta vui vẻ, mở rộng mối quan hệ, nhưng cũng có những buổi chỉ mang lại sự mệt mỏi.
Không có con, tôi dồn hết cho cháu gái mong nương tựa về già, sự thật trong bệnh viện khiến tôi tỉnh ngộ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Vì biết mình không có con, tôi luôn nghĩ đến cuộc sống về già và đặt nhiều hy vọng vào cháu gái.
Vừa định đoạn tuyệt tình bạn, tôi bất ngờ nhận được phong bì hơn 300 triệu đồng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tình bạn lâu năm đôi khi không cần mâu thuẫn lớn, chỉ cần thiếu liên lạc cũng đủ khiến khoảng cách ngày càng xa.
Vay hơn 2 triệu bị con dâu bắt viết giấy nợ, con trai âm thầm ghi một điều lên đó khiến tôi òa khóc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta nói đàn ông hiếm khi rơi nước mắt, nhưng ở tuổi 70, tôi đã bật khóc khi cầm tờ giấy do chính con trai viết.
Từng nghĩ giúp người là tốt, cho đến khi cuộc sống dạy tôi bài học cay đắng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có một thực tế trong cuộc sống là khi bạn quá dễ dãi, người khác sẽ xem việc nhờ vả bạn là điều hiển nhiên.
Bạn cũ mời ăn nhà hàng 5 sao, người đàn ông bỏ về sau 30 phút: Bài học đắt giá về cuộc sống
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Một cuộc gặp lại bạn cũ tưởng chừng ấm áp lại trở thành trải nghiệm khó quên, giúp người đàn ông 60 tuổi nhận ra bài học về hạnh phúc.
Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình
Tâm sựGĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.