Gia cảnh éo le của người mua xe SH bị sát hại
Ngồi như hóa đá trước bàn thờ chồng, chị Huyền vẫn không tin anh rời xa mẹ con chị mãi mãi. Hôm trước anh còn cùng chị bàn tính tương lai, còn ôm con gái trong tay nựng “cục cưng của ba”.
Khi vợ đang dọn bữa trưa thì anh Phạm Văn Ngọc nhận được điện thoại của một thanh niên báo tin muốn bán xe máy SH, không kịp ăn anh vội vã lên tủ lấy tiền, rồi dặn vợ: “Anh phải đi ngay không có người ta lại bán mất”. Chị Nguyễn Thu Huyền không ngờ lần ra đi đó của chồng mình là đi mãi mãi. Buổi chiều, chị nhận tin chồng mình bị kẻ gian sát hại, cướp toàn bộ số tiền mang theo.
Trong đau đớn, chị luôn miệng nhắc: “Tôi chưa từng thấy người đàn ông nào chịu khó, thương vợ thương con như anh ấy, anh mất đi mẹ con tôi không biết sẽ sống thế nào đây”.
Hai vợ chồng chị đến với nhau khi cả hai không có nghề ổn định, thương hoàn cảnh của em, chị gái anh cho hai vợ chồng mượn mảnh đất nhỏ để chăn nuôi. Vậy là, tại Thủ đô, vợ chồng anh xoay ra nuôi lợn. Cứ 3h, bất kể nắng mưa anh chị lại chở nhau ra chợ rau ở Ngã Tư Sở nhặt rau thải mang về làm thức ăn cho lợn. Sau khi lo cám bã cùng vợ xong, anh vội vã lên đường làm xe ôm. “Lắm hôm mưa phùn gió bấc, nhặt được rổ rau về tay hai vợ chồng tím tái vì lạnh, nhưng không làm thì không có tiền mua, hai vợ chồng cứ phải động viên nhau cố gắng”, chị Huyền tâm sự.
Ki cóp từng đồng, nhưng vợ chồng anh chị cũng chỉ đủ ăn, mỗi khi sữa của con hết, chị phải báo trước cho chồng để anh gắng chạy thêm vài cuốc lấy tiến mua sữa. Năm ngoái, đàn lợn của anh chị bị dịch bệnh lăn ra chết hết, bao công sức, mồ hôi bỗng chốc thành con số không.
![]() |
|
Chị vẫn không tin chồng mình đã chết. |
Sau nhiều ngày suy nghĩ, anh quyết định đổi nghề sang buôn xe máy. Không có vốn, hai vợ chồng phải đi vay nợ lãi. Không đủ tiền thuê cửa hàng, ngày ngày anh phải đứng vạ vật ngoài cổng chợ, lề đường đón khách. Do hiền lành, thật thà nên vợ chồng anh khá đắt hàng, cuộc sống cũng bớt khó khăn, hai vợ chồng không phải nơm nớp lo mỗi khi con hết sữa.
Ôm chặt đứa cháu bé bỏng vào lòng, bà ngoại bé nấc lên “tội nghiệp cháu tôi, nó lớn lên mà không hình dung ra nổi mặt bố. Giá như vợ chồng nó cứ nuôi lợn thì đâu ra nông nỗi này”. Nhà có ba anh em trai, nhưng hai người anh đều bị nhiễm chất độc hóa học từ ngày trong quân ngũ nên không thể sinh con, cả gia đình hy vọng vào vợ chồng anh. Thương người bố già đã trên 80 tuổi, vợ chồng anh dự tính sang năm sẽ cố sinh thêm cậu con trai cho ông vui lòng, vậy mà...
![]() |
|
Hai đứa con anh chưa thể cảm nhận hết nỗi mất mát của mình. |

