Hà Nội
23°C / 22-25°C

Gửi người đàn ông của tôi, người khuất xa không bao giờ quay lại nữa...

Thứ hai, 21:30 31/03/2014 | Tâm sự

Không phải tôi không biết giận mà là tôi nhớ một người - người đã dạy cho tôi bài học về sự tha thứ... Gửi cậu, người đàn ông tôi yêu! Gửi cậu, người đã mãi mãi không bao giờ tôi có thể gặp được câu nữa. Gửi cậu, người đã khuất ở nơi rất xa...

Chuyện xảy ra đã rất lâu, khi chúng tôi mới mười lăm tuổi. Hôm đó, vừa bước chân vào cửa lớp tôi bỗng giật nảy mình vì một tiếng: “Đét!”. Không khí im lặng! Tất cả lũ con trai đang đứng ngồi lố nhố đầy trên cái bàn đầu tiên cũng im bặt! Rồi tất cả rú lên cười ngặt nghẽo… Điệp cũng cười, tay giơ giơ cái thước vừa mới đập vào mông tôi.

Tôi đứng tại chỗ cố giữ cho nước mắt ko bật ra, nhìn chằm chằm vào tất cả. Một người, hai người rồi cả bọn đều lảng tránh… Sau cùng Điệp đặt cây thước kẻ xuống và đi ra ngoài. Tôi bước lại cái bàn đầu tiên, đặt cặp xuống trước mặt và ngồi xuống, hai mắt dán chặt vào cây thước lim.

Trống vào lớp, tôi ngồi yên chờ đợi. Mỗi một bước chân tiến vào lại cộng thêm sự thù hận trong lòng, cơn giận giữ không còn cứu vãn được: “Dám cười nữa!!! Dám xúc phạm tôi nữa!!!” dường như dồn hết mọi sức lực vào hai cánh tay tôi vung thước đập thẳng một nhát xuống ngực Điệp, đúng lúc cậu ấy bước qua. “Hự” bóng áo trắng đổ gục xuống. Điệp nằm ngay dưới chân bục giảng gần như co quắp lại. Tôi ném thước, nghe tiếng Điệp thở nặng nhọc cảm thấy trăm ngàn mạch máu trong người mình giật liên hồi. Tự nhủ “ không thể cúi xuống đỡ cậu ta được” tôi quay lưng trở lại chỗ ngồi.

Cô giáo dạy Hóa cũng là bác ruột của Điệp giận dữ. Cô đập cái thước lim xuống mặt bàn rầm! Rầm! Nhấn nhá từng tiếng một: “Ai? Ai đánh bạn Điệp?”

Cả lớp nghẹt thở. Tôi đứng dậy! Và lần đầu tiên từ lúc bị “xúc phạm” tôi mới khóc, khóc ngon lành, khóc thổn thức, khóc như thể chính tôi mới là đứa bị đau. Điệp bảo “ Thưa cô, tại em”. Hành động bạo lực của tôi được xóa bỏ nhưng tôi vẫn rấm rứt khóc khi các bạn đưa Điệp về nhà.

***

Sau này thi thoảng Điệp vẫn mượn bút, mượn thước hoặc đưa cái này cái khác cho tôi nhưng tôi chỉ im lặng. Những lúc thật bắt buộc tôi nói cộc lốc “bút”, “thước” rồi giật lấy những thứ trên tay cậu ấy, không bao giờ ngước nhìn. Có một lần trong giờ học nghề, tôi gắt “kéo” rồi giật lấy từ tay Điệp như thường lệ. Chỉ nghe ối một tiếng, trên ngón tay búp măng của cậu ấy một giọt máu hồng, no tròn rồi rơi xuống trang giấy trắng. Tim tôi nhói một cái, giọng run rẩy: “Sao không đưa mũi kéo?”. “Đưa mũi kéo thì người chảy máu là cậu rồi!”

Tôi chợt nhận ra rằng: từ trước đến giờ, bất kể khi nào đưa cho tôi một cái gì Điệp đều hướng đầu nhọn về phía lòng bàn tay mình, nhường phía an toàn cho tôi. Mắt tôi rất cay, tôi cúi xuống nhìn lưỡi kéo lạnh lẽo và im lặng.

Gửi người đàn ông của tôi, người khuất xa không bao giờ quay lại nữa... 1
Ảnh minh họa

Năm học kết thúc, chúng tôi thi tốt nghiệp rồi thi vào cấp III. Ngày chia tay cả lớp cùng đạp xe ra bãi biển, tôi bỏ dép háo hức leo lên những mỏm đã trải dài theo những con sóng. Điệp đứng đằng xa gọi “Xuống đi, rách chân bây giờ”, tôi bĩu môi tiếp tục leo ra.Cậu ấy lấy giấy ăn cúi xuống thấm những vết rách trên lòng bàn chân tôi xon xót, miệng lẩm nhẩm “Đã bảo rồi!”. Trong ánh nắng chiều gương mặt thanh tú của cậu ấy đỏ hồng, sáng lấp lánh. Tôi di chân mạnh xuống cát, bước ra phía xa cậu ấy hơn…

***

Sự im lặng của tôi kéo dài, cho dù sau đó cấp III chúng tôi học chung trường, cho dù đã có bao nhiêu buổi họp lớp, cho dù lên đại học rồi tôi vẫn nhận được từ bạn bè những lời hỏi thăm của Điệp nhưng tôi đã không bao giờ trả lời. Lần gần nhất khi chúng tôi tình cờ gặp lại cậu ấy rời khỏi hiên nhà mình, mỉm cười và bước về phía tôi, chỉ một chút nữa tôi có thể cười và nói “khỏe chứ?” nhưng tôi quay lưng lại. Tôi không biết rằng đó là lần cuối cùng Điệp cố gắng bước về phía mình và chúng tôi đã có thể nói một điều gì đó.

Vào buổi sáng khi bạn của chúng tôi gọi điện báo Điệp mất vì ngộ độc tôi đã lại khóc như cái ngày bị cậu ấy “bắt nạt”. Mọi sự cố chấp, mọi sự giận giữ trở nên thừa thãi và vô nghĩa. Trong lòng tôi chỉ còn một cậu bé với nụ cười trong veo tươi sáng trong màu áo trắng, tôi giật nắp bút và trên lưng áo lấm tấm những chấm màu xanh “vì sao phải về thay áo? Cậu có bị bệnh sạch quá không đấy?” tôi cứ léo nhéo như thế ngày chúng tôi bắt đầu quen nhau.

Tôi trở về nói lời tạm biệt, lặng lẽ cất tất cả vào ký ức và lại tiếp tục cuộc sống bận rộn của mình. Nhưng đôi lúc và rất nhiều lần Điệp và những kỉ niệm của một tuổi mười lăm khờ khạo vẫn sống lại trong tôi, ở đâu đó.

Tôi hay nhắm mắt lại, cảm thấy một cái gì đó lướt qua thật nhẹ xoa dịu trái tim mình. Cậu ấy đã dạy cho tôi một bài học về thời gian: “tha thứ bây giờ hoặc không bao giờ nữa!”

Hằng Vũ
phungbinh
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Tưởng gửi tiền là hiếu thảo, tôi nghẹn ngào khi biết mẹ dùng tiền theo cách này

Tưởng gửi tiền là hiếu thảo, tôi nghẹn ngào khi biết mẹ dùng tiền theo cách này

Tâm sự - 20 giờ trước

GĐXH - Vô tình nhìn thấy cuốn sổ tiết kiệm của mẹ, tôi mới nhận ra suốt thời gian qua, mình đã hiểu sai về hai chữ "hiếu thảo".

Đất tăng giá chóng mặt, chồng giục tôi đòi bố mẹ chia lại đất bằng phần anh trai

Đất tăng giá chóng mặt, chồng giục tôi đòi bố mẹ chia lại đất bằng phần anh trai

Tâm sự - 1 ngày trước

Gần đây mảnh đất 100m2 đã có giá gần 2 tỷ, chồng thúc giục tôi đòi bố mẹ chia lại đất bằng phần các anh trai.

Dì giúp việc 'bốc hơi' cùng 1,3 tỷ vay vợ chồng tôi, 15 năm sau bà quay lại với món quà nghẹn ngào

Dì giúp việc 'bốc hơi' cùng 1,3 tỷ vay vợ chồng tôi, 15 năm sau bà quay lại với món quà nghẹn ngào

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 15 năm bặt vô âm tín, dì giúp việc bất ngờ xuất hiện trước cửa, mang theo một câu chuyện khiến tất cả chúng tôi nghẹn ngào.

Có 3 người con hiếu thảo, tuổi già tôi vẫn chọn sống riêng: Lý do khiến ai cũng phải suy ngẫm

Có 3 người con hiếu thảo, tuổi già tôi vẫn chọn sống riêng: Lý do khiến ai cũng phải suy ngẫm

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tuổi già, tôi chọn sống độc lập, tự chủ tài chính và chủ động sắp xếp cuộc sống theo cách riêng.

Yêu sếp nữ hơn 10 tuổi đã có 3 con, gia đình phản đối dữ dội nói tôi tham giàu

Yêu sếp nữ hơn 10 tuổi đã có 3 con, gia đình phản đối dữ dội nói tôi tham giàu

Tâm sự - 2 ngày trước

30 tuổi, tôi nghĩ mình đủ chín chắn để lựa chọn hạnh phúc, nhưng chuyện tình cảm của tôi với sếp nữ hơn 10 tuổi đã có 3 con, lại khiến gia đình tôi phản ứng dữ dội…

15 năm làm giúp việc cho ông chủ giàu có, ngày nghỉ việc tôi bật khóc khi mở túi quà

15 năm làm giúp việc cho ông chủ giàu có, ngày nghỉ việc tôi bật khóc khi mở túi quà

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Sau 15 năm tận tụy chăm sóc một gia đình giàu có, người giúp việc lớn tuổi nhận lại món quà khiến bà sững sờ.

Bị nói bất hiếu vì đưa mẹ vào viện dưỡng lão, nhưng kết quả sau đó khiến cả gia đình im lặng

Bị nói bất hiếu vì đưa mẹ vào viện dưỡng lão, nhưng kết quả sau đó khiến cả gia đình im lặng

Tâm sự - 4 ngày trước

GĐXH - Từng phản đối viện dưỡng lão, tôi thay đổi suy nghĩ sau một câu chuyện và cái kết khiến nhiều người bất ngờ.

Tin vào tình thân, tôi kêu gọi cả họ giúp chú ba bệnh nặng: Kết quả sau 2 tuần khiến tôi quyết định rời nhóm

Tin vào tình thân, tôi kêu gọi cả họ giúp chú ba bệnh nặng: Kết quả sau 2 tuần khiến tôi quyết định rời nhóm

Tâm sự - 5 ngày trước

GĐXH - Khi chú ba bệnh nặng cần 690 triệu đồng, tôi phát động quyên góp trong gia đình với niềm tin vào tình thân. Nhưng sau hai tuần, phản ứng của họ hàng khiến tôi thất vọng.

Làm giúp việc cho gia đình giàu có 10 năm, thứ họ tặng khi nghỉ việc khiến tôi lặng người

Làm giúp việc cho gia đình giàu có 10 năm, thứ họ tặng khi nghỉ việc khiến tôi lặng người

Tâm sự - 5 ngày trước

GĐXH - Khoảng thời gian làm giúp việc cho gia đình doanh nhân trở thành ký ức sâu sắc nhất trong cuộc đời tôi.

Chỉ sau khi sống cùng con dâu và con rể, tôi mới thấm đâu là nơi nương tựa tốt nhất đời mình

Chỉ sau khi sống cùng con dâu và con rể, tôi mới thấm đâu là nơi nương tựa tốt nhất đời mình

Tâm sự - 6 ngày trước

GĐXH - Cả đời vất vả nuôi hai con khôn lớn, tôi cứ ngỡ khi về già, chân yếu tay mềm, việc nương tựa vào con cái là lẽ đương nhiên. Thế nhưng, sau một hành trình dài luân phiên chung sống tại nhà con gái rồi đến nhà con trai, tôi đã nhận ra một sự thật cay đắng.

Top