Hàng xóm chê tôi "nấu cám cho con ăn" nhưng ngày nào cũng cầm bát sang xin về cho cháu
Miệng thì chê nhưng ngày nào cũng cầm bát sang xin đều đều.
Chắc là ai đang chăm con nhỏ đều sẽ có đôi lần va chạm với mấy bà hàng xóm. Tôi là đứa ít khi giao lưu với láng giềng ấy vậy mà đợt này cũng không tránh nổi.
Tôi sinh đứa thứ 2 cách đứa đầu đúng tròn 10 năm mà chỉ có vỏn vẹn 10 năm thôi cách nuôi 1 đứa trẻ nó đã khác rất nhiều. Đấy là cùng 1 mẹ, chỉ là cách nhau khoảng thời gian hơi dài chút thôi mà đã khác biệt lớn đến thế thì các bà, các mẹ nuôi con cách đây cả mấy chục năm tất nhiên không thể giống nhau được rồi.
Bởi vậy mới nói, thế hệ đi trước đừng bắt các mẹ đang nuôi con nhỏ hiện tại phải nuôi con giống mình ngày xưa. Hoàn cảnh không giống, điều kiện kinh tế cũng không giống thì sao lại cứ lôi cái câu "ngày xưa tao nuôi con" ra để nói làm gì.
Tôi được cái may mắn là mẹ chồng tôi tân tiến lắm, bà kệ tôi muốn nuôi con kiểu gì thì nuôi nhưng những người như thế không hiểu sao người ta lại biết rất nhiều. Mẹ chồng tôi cứ âm thầm tìm hiểu cách chăm sóc trẻ trên các nhóm hội uy tín, thậm chí còn hỏi cả các bác sĩ để có thể hỗ trợ con cái chăm sóc cháu nhỏ khi cần cơ.
Mẹ chồng tôi đặc biệt không bao giờ soi mói tôi chăm sóc con nhỏ thế nào, bà bảo chỉ có mẹ nó mới biết nó cần gì nên bà không can thiệp. Chỉ khi nào tôi không biết phải làm sao thì bà mới ra tay mà cứ ra tay là đâu lại vào đấy ngay.
Ấy thế nhưng đời nhiều cái rất buồn cười, mẹ chồng và mẹ đẻ của tôi không dạy tôi cách làm mẹ nhưng bà hàng xóm lại rất hay sang chỉ đạo tôi cách nuôi con.
Tôi không sống chung với mẹ chồng nhưng nhà ông bà cách nhà vợ chồng tôi 1 tổ dân phố thôi. Cứ khi nào tôi chửa đẻ thì bà hay sang hỗ trợ chăm sóc bé chứ bình thường dù ở gần thế nhưng bà chẳng bao giờ sang đâu, bà sợ mang tiếng thích can thiệp gia đình con cái nên ít khi sang chơi lắm. Gần nhà tôi thì có bà hàng xóm bằng tuổi mẹ chồng tôi luôn nhưng nếu chỉ nhìn ngoại hình không xem giấy tờ tùy thân thì đầy người tưởng bà hàng xóm đáng tuổi cô, tuổi bác của mẹ chồng tôi.

Mẹ chồng tôi rất chú trọng ngoại hình và sức khỏe nên bà trẻ trung vô cùng, mặc dù 53 tuổi nhưng nhìn vào ai cũng chỉ đoán mẹ tôi U40 thôi. Ngược lại bà hàng xóm nhà tôi thì 53 tuổi nhìn cứ như hơn 70 tuổi rồi ấy. Bà hàng xóm lại còn đặc biệt thích tỏ ra mình là "già làng".
Mặc dù bằng tuổi mẹ chồng tôi nhưng từ lúc tôi chưa sinh con bà ấy đã bắt tôi phải gọi bằng "bà" rồi. Thật sự không hiểu sao trên đời này lại có người thích được già hơn tuổi nữa cơ.
Bà hàng xóm có 6 đứa cháu cả nội lẫn ngoại nhưng chỉ có duy nhất 1 đứa cháu trai. Thế nhưng trong 6 đứa ấy tôi lại rất quý 5 đứa cháu gái thôi chứ thằng cháu nội nhà ấy mới 4 tuổi mà hư hỗn vô cùng.
Có lần bà ấy bế nó sang nhà tôi chơi, vừa xểnh mắt ra một cái nó đã cướp đồ của con tôi, không được thì nó cầm đồ đập thẳng vào mặt thằng bé. Nói chung là thằng bé ấy nó rất hư hỗn, mà hư hỗn là điều đương nhiên vì 4 tuổi rồi không đi học mẫu giáo, chỉ ở nhà với bà. Bà thì chiều kinh khủng khiếp, không hư mới là lạ.
Bé nhà tôi 19 tháng nặng 15kg, cao 88cm. Con nhà tôi đi trẻ từ năm 1 tuổi. Tôi còn nhớ hồi ấy khi thấy tôi ngày nào cũng địu con đi trẻ, bà hàng xóm đi buôn khắp nơi là tôi lười, sợ chăm con nên đầy đọa, bắt thằng bé đi trẻ sớm.
Lại nói về cháu nội của bà ấy, tôi không có ý so sánh nhưng thật sự thằng bé ở trong tình trạng sức khỏe cần phải được hỗ trợ từ các bác sĩ, mặc dù đã 4 tuổi rồi nhưng chỉ có 11kg, ốm đau liên miên nhưng cứ ốm là bà ấy bế cháu ra hàng thuốc mua kháng sinh chứ không bao giờ thèm đi khám hay hỏi ý kiến bác sĩ cả.
Thôi thì người ta chăm con chăm cháu như thế nào kệ người ta, tôi học được từ mẹ chồng là không góp công, không góp của cũng đừng có hở tí là góp ý. Thế nhưng bà hàng xóm thì lại không thấu hiểu cái đạo lý ấy chút nào.
Tôi hay nấu cho con ăn mỗi khi bé ở nhà chứ không cho ăn hàng nhiều. Thường thì bé nhà tôi ăn cơm theo người lớn nhưng buổi sáng tôi hay cắm sẵn nồi cháo cho con ăn.
Hôm ấy vừa mang bát cháo ra thì bác hàng xóm bế cháu sang chơi. Nhìn thấy bát cháo của con tôi bà ấy bắt đâu bĩu dài môi để chê.
"Mày nấu cám cho con ăn à? Nó chưa được 2 tuổi phải xay nhỏ ra cho nó, bắt nó ăn nguyên miếng thịt thế kia nó ăn làm sao được?"
Bỗng nhiên lúc ấy tôi lại vui miệng bảo thế để cháu múc cho thằng nhà bà 1 bát xem nó có ăn không nhé. Ai ngờ thằng bé nó ăn hết veo!
Tôi đang nghĩ thầm trong bụng không biết định chê cái gì nữa không thì bà hàng xóm vỗ đùi đen đét.
"Bà nấu đồ ngon thì mày không ăn lại thích ăn đồ nhạt thếch thế này à? Thế từ nay đỡ phải nấu sang xin cô về ăn nhé!"
Lúc ấy tôi tưởng bà hàng xóm nói đùa, ai ngờ đến tối bà vác bát sang xin thật. Tối thì con tôi ăn cơm nên còn thừa cháo từ sáng tôi cũng múc nốt cho.
Tưởng thế là xong, sáng hôm sau gà còn chưa gáy bà hàng xóm đã bấm chuông cầm bát sẵn để xin cháo rồi. Tôi bảo hôm nay con tôi về ngoại chơi nên không nấu ở nhà thì bà ấy lại tặc lưỡi lắc đầu chê tôi lười!
Sang đến ngày thứ 3, tôi tưởng là bà ấy sẽ thôi nhưng bất ngờ không, buổi trưa bà ấy lại vác bát sang xin cháo với lý do cháu bà ấy đòi ăn cháo tôi nấu bằng được.
Lần này tôi nói thẳng là tôi rất bận không có thời gian chăm sóc con cháu nhà người khác. Từ nay tôi tiện thì cho còn không thì bà đừng sang đòi như thế, ai cũng có công có việc cả.
Nói xong bà ấy vùng vằng bỏ về vừa đi vừa chửi đổng "có bát cháo làm như báu lắm". Tôi nghe được chỉ biết lắc đâu ngao ngán, đúng là không phải người già nào cũng đáng kính thật!
Sau 3 năm chăm mẹ, tôi nhẹ lòng khi đưa bà vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Sau 3 năm tự mình chăm mẹ già, tôi đã thay đổi suy nghĩ về viện dưỡng lão. Quyết định này không chỉ giúp sức khỏe của mẹ cải thiện, mà còn khiến tôi hiểu rõ hơn thế nào là hiếu thảo đúng cách.
Vợ mất đã 5 năm, rung động trước em gái vợ, tôi có nên bước qua ranh giới?
Tâm sự - 16 giờ trướcVợ tôi qua đời vì bạo bệnh cách đây 5 năm, lúc hai con còn quá nhỏ. Tôi ở vậy nuôi con với sự hỗ trợ của gia đình nhà ngoại, nhất là cô em vợ. Tôi dần rung động trước sự quan tâm âm thầm của cô ấy nhưng không biết làm như thế nào để chúng tôi đến được với nhau?
Hạnh phúc tuổi già không đo bằng lương hưu: Điều người chị họ nghèo đã dạy tôi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có lương hưu cao, sống đủ đầy giữa thành phố, tôi vẫn không hạnh phúc. Đến khi gặp lại người chị họ nghèo khó, tôi mới hiểu ra điều khiến tuổi già thực sự an yên.
15 năm bám trụ thành phố vẫn chưa mua được nhà, vợ chồng tôi có nên về quê?
Tâm sự - 1 ngày trướcBao năm qua vợ chồng tôi vẫn ở trong căn nhà thuê chật chội, giấc mơ mua nhà đối với chúng tôi ngày càng trở nên xa xỉ. Giá chung cư tăng phi mã, trong khi lương thì nhích từng chút một.
'Không chăm cháu thì đưa tiền': Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Vừa nghỉ hưu chưa lâu, bà Hồng Tâm bất ngờ nhận "tối hậu thư" từ con dâu hoặc chăm cháu toàn thời gian, hoặc chu cấp 18 triệu đồng mỗi tháng.
Không hiểu sao chồng tôi chê 'của cho là của nợ' mỗi khi bố mẹ chồng cho nhà cửa, cho tiền
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Sau khi chia hết tài sản cho các con, tôi bị hắt hủi rồi đẩy vào trại dưỡng lão
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…
Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.
Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.
Cắt tiền chu cấp, con cái lần lượt 'biến mất': Cái giá cay đắng của người mẹ có lương hưu cao
Tâm sựGĐXH - Lấy cả lương hưu chu cấp cho con cái với niềm tin "hy sinh rồi sẽ được đáp đền", người mẹ U70 chỉ thực sự tỉnh ngộ khi nằm trên giường bệnh.