Hết lòng chăm sóc mẹ chồng tai biến, đến khi đọc bản di chúc, con dâu nghẹn ngào không nói nên lời
GĐXH – Chứng kiến mọi chuyện và nghe chị tâm sự, tôi thương chị rất nhiều. Rồi bất giác, tôi nghĩ đến hoàn cảnh của mình, sợ rằng bản thân sẽ bị đối xử giống chị…
Tôi 30 tuổi, lấy chồng hơn 4 năm và chưa có con. Vợ chồng tôi đã đi khám nhưng chưa tìm ra nguyên nhân cụ thể là gì. Tuy nhiên, trong mắt nhà chồng, tôi nhiều lần bị quy chụp chính là lý do khiến chúng tôi hiếm muộn. Vì chuyện này, mối quan hệ giữa tôi và gia đình nhà chồng cũng không thực sự tốt đẹp.
Thế nhưng, hôm nay, tôi viết những dòng này không phải để kể về cuộc sống làm dâu của tôi hay hành trình tìm con của hai vợ chồng. Mà tôi viết về một người phụ nữ - người chị đồng nghiệp mà tôi luôn yêu mến nhưng cuộc đời lại lắm éo le…

Ảnh minh họa.
Chị là Hương (xin được đổi tên), làm cùng tổ với tôi ở công ty may. Cả tôi và chị đều không phải là người ở đây mà cùng làm dâu xứ này. Và cùng có điểm chung là… chưa có con.
Ngày mới vào công ty, tôi luôn được chị giúp đỡ, chỉ bảo. Khi bắt đầu thân nhau và chia sẻ nhiều hơn, tôi mới hiểu hoàn cảnh của chị. Chị là con cả trong gia đình có tới 6 anh chị em ở một vùng nông thôn. Nhà nghèo, bố mẹ lại mất sức lao động sớm, chị sớm phải nghỉ học, bươn chải để lo cho các em, đỡ đần bố mẹ.
Mãi đến khi các em khôn lớn, trưởng thành, có thể tự lo cho cuộc sống riêng, chị mới nghĩ đến chuyện kết hôn. Thế nhưng, cũng vì lam lũ sớm, chị trông già trước tuổi khiến duyên muộn lỡ thì.
Năm 31 tuổi, chị mới lấy chồng qua mai mối của một người bà con xa. Chồng chị khi ấy cũng vừa đổ vỡ hôn nhân với người vợ trước và có một cậu con trai 4 tuổi. Ban đầu, chị sợ cảnh mẹ kế con chồng nhưng khi gặp cậu bé, lòng trắc ẩn trong chị lại trỗi dậy.
Không hiểu vì yêu, vì thương hay vì một lý do khó lý giải nào đó, chị lại đồng ý kết hôn. Và một đám cưới đơn giản đã được diễn ra sau đó không lâu.
Sau khi cưới, chị chuyển về sống cùng mẹ chồng và cậu con trai chồng. Chồng chị làm lái xe nên thường xuyên vắng nhà, mình chị phải quán xuyến mọi việc trong gia đình. Dù không có nhiều tiền nhưng chị vẫn luôn lo chu đáo cho mẹ chồng và con riêng của chồng. Chị nói, thực tâm, chị luôn coi đứa trẻ như con ruột của mình mà tận tâm chăm sóc.
Thế nhưng, 1 năm, 2 năm rồi đến 3 năm, chị vẫn chưa có tin vui. Việc này cũng khiến mẹ chồng chị không hài lòng. Rồi biến cố xảy đến khi chồng chị gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng và qua đời tại bệnh viện do chấn thương quá nặng. Vậy là chị thành góa phụ khi chưa kịp có mụn con bên cạnh. Song đó chưa phải là bi kịch của chị.
Sau khi con trai duy nhất qua đời, mẹ chồng chị vì quá đau buồn nên bị tai biến, phải nằm một chỗ. Vậy là gánh nặng lại chồng chất trên vai chị. Vừa đi làm, vừa chăm mẹ chồng bệnh tật vừa phải lo cho cậu con trai của chồng quá cố.
Áp lực đè nặng khiến chị quay cuồng. Chị kể, nhiều đêm mẹ chồng đau đớn, chị hầu như không được chợp mắt mà thức cả đêm để chăm bà. Sáng lại đi chợ mua đồ nấu cháo cho bà ăn mà không một lời kêu ca, phàn nàn.
Gần 5 năm qua, chị không thể đếm được đã thức trắng bao nhiêu đêm hay đã tủi thân rơi nước mắt bao nhiêu lần vì nghĩ thương cho phận mình. Chị hầu như cũng không còn thời gian để về thăm bố mẹ đẻ vì mẹ chồng không thể một ngày vắng chị.
Hàng xóm xung quanh, ai cũng ngưỡng mộ và thầm cảm phục tấm lòng của chị với mẹ chồng vì hiếm có nàng dâu nào có thể làm được điều đó giống chị.
Vậy mà, cách đây không lâu, khi mẹ chồng chị qua đời, mọi người bàng hoàng trước bản di chúc bà đã âm thầm nhờ một người cháu họ thuê luật sư lập lúc con dâu đi làm.
Khi từng câu, từng chữ được vang lên và tên người thừa kế toàn bộ nhà cửa, đất đai đều thuộc về bé D. – con trai của chồng chị, chị như lặng người đi.
Bà để lại tài sản cho cháu nội, đó cũng là điều hiển nhiên. Tuy nhiên, điều khiến chị tủi thân đến rơi nước mắt là trong bản di chúc, mẹ chồng không một dòng nhắc đến tên chị. Không một lời cảm ơn, không một câu dặn dò…
Chị không oán trách mẹ chồng, chỉ thấy lòng nặng trĩu. Chị nói, chị vẫn ở lại để hương khói cho bà và chăm con riêng của chồng đến khi bé không cần chị nữa. Lúc ấy chị sẽ rời đi, rời đi một cách thanh thản.
Chứng kiến mọi chuyện và nghe chị tâm sự, tôi thương chị rất nhiều. Rồi bất giác, tôi nghĩ đến hoàn cảnh của mình. Tôi cũng chưa có con, chưa được coi là có "sợi dây gắn kết" với gia đình nhà chồng. Liệu rằng, trong mắt nhà chồng, tôi có phải vẫn là "người dưng", vẫn là nàng dâu khác máu tanh lòng hay không?
Tôi mơ hồ nghĩ, tại sao phụ nữ lại khổ đến vậy. Hết lòng hy sinh cho nhà chồng để rồi nhận lại cái kết phũ phàng, đau đớn như vậy, liệu có phải quá nghiệt ngã?
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.

