Không thể nhớ từng bao nhiêu lần bỏ giọt máu của mình
Tôi đã không cho con cơ hội được làm người, vứt bỏ con và cả những đứa em vô tội của nó sau này nữa. Tôi thấy mình không đáng có được hạnh phúc, không xứng đáng được yêu quý và trân trọng.

Nhiều đêm không ngủ được, nước mắt cứ chảy mãi không chịu thôi. Tôi và anh yêu nhau đã bảy năm và sắp làm đám cưới, trong mắt bạn bè, gia đình chúng tôi là một cặp trời sinh, là tấm gương để em út học theo, bởi đơn giản tình yêu của hai đứa không vụ lợi, không toan tính và biết hy sinh vì nhau. Có lẽ vì thế mà bao lần tôi cắn răng chấp nhận bỏ đi giọt máu của mình chỉ để đổi lại cái sĩ diện cho gia đình hai bên.
Lần đầu tiên biết mình mang thai, khi đó mới là sinh viên năm thứ hai, tâm lý lo sợ, khóc rất nhiều như muốn ngã quỵ, anh cũng không khác tôi là mấy. Thay vì nghĩ về giọt máu của mình tôi lại lo lắng cho gia đình trước miệng lưỡi thiên hạ. Sau hai tuần, nghe lời khuyên của anh tôi đi bỏ thai. Cứ nghĩ đó là lần đầu và cũng là lần cuối làm cái việc thất đức ấy, vậy mà mọi chuyện vẫn tiếp diễn cho đến tận giờ, khi tôi đã ra trường và đi làm được 2 năm.
Thật sự tôi không nhớ nổi mình đã bỏ thai bao nhiêu lần, đã khóc nhiều đến mức nào, ngã quỵ và đứng lên ra sao. Có lẽ tôi may mắn hơn những bạn gái khác là luôn có anh bên cạnh. Anh nhìn tôi khóc, cam chịu khi tôi chửi rủa anh là kẻ hèn nhát, vô dụng và có những lúc tôi xưng "mày tao" với anh. Những lúc đó anh cũng khóc và im lặng.
Có lẽ anh hiểu nỗi đau, sự dằn vặt trong tôi nên không bao giờ nặng lời hay lảng tránh, tất cả chỉ càng khiến tôi thấy mình tội lỗi nhiều hơn. Thà anh bỏ rơi, phụ bạc, tàn nhẫn với tôi như chính tôi đã tàn nhẫn với những giọt máu của mình, có lẽ sẽ khiến tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều.
Mỗi lần nhìn những đứa trẻ chơi đùa tôi lại nghĩ đến giọt máu đầu tiên của mình, nếu can đảm giữ lại thì giờ nó đã năm tuổi rồi, chuẩn bị đi học lớp một, đã biết gọi mẹ. Tôi không cho con một cơ hội được làm người, vứt bỏ con và vứt bỏ cả những đứa em vô tội của nó sau này nữa. Thật sự tôi không đáng sống như một con người, không xứng đáng có được hạnh phúc, không xứng đáng được yêu quý và trân trọng.
Chỉ còn vài tháng nữa tôi với anh sẽ tổ chức đám cưới, tôi muốn dừng lại, muốn cuộc sống bắt mình phải trả giá chứ không phải mang lại cho tôi hạnh phúc như vậy. Tôi muốn xa anh, xa mãi nhưng lại không làm được, tôi hèn nhát. Tôi muốn nói hết sự thật cho gia đình, bạn bè để họ biết mà khinh rẻ, xa lánh tôi nhưng lại sợ làm mọi người tổn thương bởi tôi là niềm tự hào của cả gia đình. Không biết họ sẽ phản ứng thế nào khi biết đứa con từ lâu nay vẫn được coi là niềm hãnh diện khi nhắc đến lại là người như vậy. Tôi sợ!
Giờ nỗi sợ cứ dai dẳng theo tôi khi giấc ngủ đến, sợ lấy chồng không phải vì lo lắng một ngày nào đó anh sẽ bỏ rơi mà sợ những đứa con sau này phải gánh hậu quả cho mẹ của nó, nghĩ đến đó lòng tôi quặn lại. Giờ tôi rất hoang mang, không biết nên làm gì vào lúc này bởi chồng sắp cưới nói nếu tôi bỏ đi anh sẽ chờ, tôi chết anh cũng chết. Anh muốn tôi phải sống vui vẻ và cố gắng sống tốt để bù đắp lại những sai lầm hai đứa đã gây ra, nếu tôi sợ không muốn sinh con thì có thể xin con nuôi, anh không ép tôi phải sinh. Tôi nên làm như thế nào, cưới chồng, quên đi quá khứ và sống hạnh phúc hay dừng lại ở đây? Rất mong các bạn cho tôi lời khuyên. (Thảo)
Theo VnExpress
Ly hôn 8 năm mới dám mở lòng tái hôn, ngờ đâu sắp tới ngày cưới lại nhận được một cuộc gọi mà nghe xong, tôi vội hủy hôn
Tâm sự - 17 giờ trướcMặc dù mẹ anh tìm gặp tôi nhiều lần để thuyết phục nhưng tôi vẫn khăng khăng với quyết định hủy hôn này.
Lần đầu ra mắt bị cô chồng bắt rửa 3 mâm bát
Tâm sự - 1 ngày trướcVừa chân ướt chân ráo về ra mắt nhà bạn trai, tôi bàng hoàng khi cô chồng giao cho nhiệm vụ một mình rửa 3 mâm cỗ.
Sau 3 đời vợ, tôi nhận ra bí quyết sống an nhàn khi về già
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi gần 70, sau ba lần bước vào hôn nhân, tôi mới hiểu rằng tình yêu khi về già không chỉ cần sự đồng cảm mà còn cần cả sự ổn định về tài chính.
Con tôi phải khăn gói sang nhà bác ôn thi lớp 10 do hàng xóm hát karaoke mỗi tối
Tâm sự - 2 ngày trướcTiếng hát từ hàng xóm khiến con tôi phải "sơ tán" để ôn thi vào lớp 10; giá phường tôi cũng như UBNS xã Mỏ Cày, Vĩnh Long, ra văn bản vận động ngừng karaoke mùa thi.
Một lần 'ga lăng' ở họp lớp, tôi nhận lại hàng trăm tin nhắn cay nghiệt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ họp lớp là dịp bạn bè cũ ngồi với nhau để nhớ về thời thanh xuân vô tư. Nhưng sau lần họp lớp năm ấy, tôi mới hiểu có những mối quan hệ chỉ đẹp trong ký ức.
Nghỉ hưu rồi mới ngộ ra: Nhiều mối quan hệ nên dừng càng sớm càng tốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Năm nay tôi 63 tuổi, đã nghỉ hưu được 3 năm. Nhiều người nói tôi thay đổi quá nhiều sau khi rời công việc.
Mẹ chồng chê tôi "ăn bám" nhưng lại từ chối trông cháu để tôi đi làm
Tâm sự - 3 ngày trướcChồng tôi đi xuất khẩu lao động, một mình tôi ở nhà chăm 2 con nhỏ, lúc nào mẹ chồng cũng mỉa mai là tôi ăn bám, nhưng khi tôi nhờ bà trông cháu giúp để đi làm thì bà từ chối vì còn bận trông cháu ngoại.
Thanh toán giúp 15 triệu đồng cho bữa tiệc nghỉ hưu của đồng nghiệp, 2 năm sau tôi bất ngờ đổi đời
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau một bữa tiệc nghỉ hưu cách đây 2 năm, tôi mới hiểu rằng đôi khi chỉ một hành động tử tế nhỏ bé cũng có thể trở thành bước ngoặt thay đổi cả cuộc đời.
Họp lớp sau 20 năm, tôi không còn ghen tỵ với bạn bè giàu có vì 3 sự thật cay đắng
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Họp lớp tuổi trung niên, thứ khiến chúng ta suy nghĩ nhiều nhất không phải ai giàu hơn, ai thành công hơn mà là ai đang sống bình yên hơn.
Một tháng sống như người về hưu, tôi hoảng sợ phát hiện 5 khoản chi âm thầm đánh gục người già
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Một tháng sống như người về hưu giúp tôi phát hiện 5 khoản chi tưởng nhỏ nhưng có thể khiến tuổi già trở nên chật vật nếu không chuẩn bị từ sớm.
Nghỉ hưu rồi mới ngộ ra: Nhiều mối quan hệ nên dừng càng sớm càng tốt
Tâm sựGĐXH - Năm nay tôi 63 tuổi, đã nghỉ hưu được 3 năm. Nhiều người nói tôi thay đổi quá nhiều sau khi rời công việc.