Không thể nhớ từng bao nhiêu lần bỏ giọt máu của mình

Thứ tư, 16:00 10/12/2014 | Tâm sự

Tôi đã không cho con cơ hội được làm người, vứt bỏ con và cả những đứa em vô tội của nó sau này nữa. Tôi thấy mình không đáng có được hạnh phúc, không xứng đáng được yêu quý và trân trọng.

 

Nhiều đêm không ngủ được, nước mắt cứ chảy mãi không chịu thôi. Tôi và anh yêu nhau đã bảy năm và sắp làm đám cưới, trong mắt bạn bè, gia đình chúng tôi là một cặp trời sinh, là tấm gương để em út học theo, bởi đơn giản tình yêu của hai đứa không vụ lợi, không toan tính và biết hy sinh vì nhau. Có lẽ vì thế mà bao lần tôi cắn răng chấp nhận bỏ đi giọt máu của mình chỉ để đổi lại cái sĩ diện cho gia đình hai bên.

Lần đầu tiên biết mình mang thai, khi đó mới là sinh viên năm thứ hai, tâm lý lo sợ, khóc rất nhiều như muốn ngã quỵ, anh cũng không khác tôi là mấy. Thay vì nghĩ về giọt máu của mình tôi lại lo lắng cho gia đình trước miệng lưỡi thiên hạ. Sau hai tuần, nghe lời khuyên của anh tôi đi bỏ thai. Cứ nghĩ đó là lần đầu và cũng là lần cuối làm cái việc thất đức ấy, vậy mà mọi chuyện vẫn tiếp diễn cho đến tận giờ, khi tôi đã ra trường và đi làm được 2 năm.

Thật sự tôi không nhớ nổi mình đã bỏ thai bao nhiêu lần, đã khóc nhiều đến mức nào, ngã quỵ và đứng lên ra sao. Có lẽ tôi may mắn hơn những bạn gái khác là luôn có anh bên cạnh. Anh nhìn tôi khóc, cam chịu khi tôi chửi rủa anh là kẻ hèn nhát, vô dụng và có những lúc tôi xưng "mày tao" với anh. Những lúc đó anh cũng khóc và im lặng.

Có lẽ anh hiểu nỗi đau, sự dằn vặt trong tôi nên không bao giờ nặng lời hay lảng tránh, tất cả chỉ càng khiến tôi thấy mình tội lỗi nhiều hơn. Thà anh bỏ rơi, phụ bạc, tàn nhẫn với tôi như chính tôi đã tàn nhẫn với những giọt máu của mình, có lẽ sẽ khiến tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Mỗi lần nhìn những đứa trẻ chơi đùa tôi lại nghĩ đến giọt máu đầu tiên của mình, nếu can đảm giữ lại thì giờ nó đã năm tuổi rồi, chuẩn bị đi học lớp một, đã biết gọi mẹ. Tôi không cho con một cơ hội được làm người, vứt bỏ con và vứt bỏ cả những đứa em vô tội của nó sau này nữa. Thật sự tôi không đáng sống như một con người, không xứng đáng có được hạnh phúc, không xứng đáng được yêu quý và trân trọng.

Chỉ còn vài tháng nữa tôi với anh sẽ tổ chức đám cưới, tôi muốn dừng lại, muốn cuộc sống bắt mình phải trả giá chứ không phải mang lại cho tôi hạnh phúc như vậy. Tôi muốn xa anh, xa mãi nhưng lại không làm được, tôi hèn nhát. Tôi muốn nói hết sự thật cho gia đình, bạn bè để họ biết mà khinh rẻ, xa lánh tôi nhưng lại sợ làm mọi người tổn thương bởi tôi là niềm tự hào của cả gia đình. Không biết họ sẽ phản ứng thế nào khi biết đứa con từ lâu nay vẫn được coi là niềm hãnh diện khi nhắc đến lại là người như vậy. Tôi sợ!

Giờ nỗi sợ cứ dai dẳng theo tôi khi giấc ngủ đến, sợ lấy chồng không phải vì lo lắng một ngày nào đó anh sẽ bỏ rơi mà sợ những đứa con sau này phải gánh hậu quả cho mẹ của nó, nghĩ đến đó lòng tôi quặn lại. Giờ tôi rất hoang mang, không biết nên làm gì vào lúc này bởi chồng sắp cưới nói nếu tôi bỏ đi anh sẽ chờ, tôi chết anh cũng chết. Anh muốn tôi phải sống vui vẻ và cố gắng sống tốt để bù đắp lại những sai lầm hai đứa đã gây ra, nếu tôi sợ không muốn sinh con thì có thể xin con nuôi, anh không ép tôi phải sinh. Tôi nên làm như thế nào, cưới chồng, quên đi quá khứ và sống hạnh phúc hay dừng lại ở đây? Rất mong các bạn cho tôi lời khuyên. (Thảo)

Theo VnExpress

Ý kiến của bạn
Sau buổi họp lớp, tôi hiểu có những tình bạn chỉ còn tồn tại khi bạn có tiền

Sau buổi họp lớp, tôi hiểu có những tình bạn chỉ còn tồn tại khi bạn có tiền

Tâm sự - 1 giờ trước

GĐXH - Một câu nói của lớp trưởng đã khiến tôi lặng lẽ rời khỏi bữa tiệc, xóa toàn bộ nhóm chat và quyết định không bao giờ dự họp lớp thêm lần nào nữa.

Ở tuổi 68, tôi từ bỏ ý định bán nhà lên ở với con sau một câu hỏi của con dâu

Ở tuổi 68, tôi từ bỏ ý định bán nhà lên ở với con sau một câu hỏi của con dâu

Tâm sự - 3 giờ trước

GĐXH - Tôi vẫn hình dung sau khi nghỉ hưu sẽ bán nhà ở quê, chuyển lên sống gần con cháu để tuổi già có người bầu bạn. Nhưng chỉ 1 câu nói của con dâu đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn.

Đến viện dưỡng lão, tôi mới hiểu vì sao cha mẹ khôn ngoan luôn giữ kín 3 điều với con cái

Đến viện dưỡng lão, tôi mới hiểu vì sao cha mẹ khôn ngoan luôn giữ kín 3 điều với con cái

Tâm sự - 9 giờ trước

GĐXH - Một chuyến ghé thăm viện dưỡng lão đã khiến tôi nhận ra rằng, nhiều cha mẹ không khổ vì con bất hiếu mà vì từng dành hết mọi thứ cho con.

Mẹ đẻ di chúc cho tôi nửa mảnh đất và dặn: 'Tuyệt đối giữ bí mật với chồng'

Mẹ đẻ di chúc cho tôi nửa mảnh đất và dặn: 'Tuyệt đối giữ bí mật với chồng'

Tâm sự - 11 giờ trước

GĐXH – Với những gì đã xảy ra trong quá khứ và với hoàn cảnh của gia đình tôi hiện tại, tôi cũng hiểu tại sao mẹ lại lo xa như thế…

Nghỉ hưu rồi tôi mới hiểu, có 3 điều khiến đàn ông suy sụp nhanh hơn cả thiếu tiền

Nghỉ hưu rồi tôi mới hiểu, có 3 điều khiến đàn ông suy sụp nhanh hơn cả thiếu tiền

Tâm sự - 14 giờ trước

GĐXH - Chỉ vài năm sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu rằng nếu không chuẩn bị tốt, tuổi già có thể trở thành chuỗi ngày đầy tiếc nuối.

Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.