Không thể yêu chồng vì 10 năm lén lút với anh
Trước khi cưới, tôi cùng anh đi Đà Lạt và đã không kiềm chế được mình. Chúng tôi yêu và có con với nhau 10 năm rồi.
10 năm trước, anh là người thuê nhà của mẹ tôi để mở cửa hàng. Lúc đó, tôi đã có người yêu nên chưa bao giờ tìm hiểu xem anh là người như thế nào. Tôi và người yêu chia tay nhau vì chúng tôi có quá nhiều điều khác biệt, tôi đã rất buồn, khi đó tôi cũng chưa biết được anh ra sao.
Tôi còn nhớ rất rõ cái ngày đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau, 30/4/2003, kỷ niệm ngày anh mở cửa hàng. Tôi anh và mọi người trong cửa hàng đã có một buổi tiệc nho nhỏ tại nhà mẹ tôi. Sau bữa tiệc đó, anh có mời tôi đi uống cafe.
Anh rất buồn, nhưng vẫn mừng cho tôi vì tôi có được người chồng tốt. Trước khi tôi cưới hơn 1 tháng, tôi và anh đã cùng nhau đi du lịch tại Đà Lạt. Tôi cũng không thể hiểu được vì sao mình lại đi cùng anh. Và rồi chuyện gì đến đã đến, tôi còn nhớ đó là ngày 1/6/2005, tôi đã ngã vào vòng tay anh. Tôi và anh như đôi tân hôn đầy say mê và hạnh phúc, chúng tôi quên hết mọi thứ, yêu như chưa bao giờ được yêu và tôi là người phụ nữ đầu tiên của anh.
Sau ngày đó, chúng tôi không còn gặp nhau nũa. Tôi đi lấy chồng, còn anh vẫn cô đơn một mình lặng lẽ đi bên cuộc đời tôi. Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi chỉ có như thế thôi. Rồi ngày tháng cứ trôi qua, khi tôi sinh con đầu lòng được vài tháng, tôi ở nhà mẹ tôi, anh vẫn lén lút chăm sóc cho tôi. Trong 1 lần anh say rượu, anh đã ôm tôi, hôn tôi, lao vào tôi như không thể nào chịu đựng hơn được nữa, anh nói rằng, anh không thể để mất tôi một lần nữa, anh yêu tôi. Đó là lần thứ hai anh nói yêu tôi, và tôi lại từ chối đi cùng anh.
Chúng tôi đã lén lút yêu nhau như thế. Tôi biết mình đã sai nhưng không thể nào thoát khỏi anh được vì tôi rất yêu anh, nhưng tôi không đủ tự tin để từ bỏ mọi thứ mà đi cùng anh. Anh chẳng có gì ngoài tình yêu anh dành cho tôi, anh ở nhà thuê, công việc lại gặp khó khăn, đã bao nhiêu lần tôi giúp anh trả nợ (số tiền không nhỏ ). Tôi luôn nghĩ rằng, sẽ có ngày tôi được chung sống cùng anh, nên tôi chẳng toan tính điều gì. Tôi đã giúp anh hết lần này đến lần khác nhưng không hiểu sao đến giờ anh vẫn cứ mắc nợ, tôi không biết anh đã làm gì mà lại nợ nhiều như thế. Anh không phải là người thích ngồi không, anh rất siêng năng, anh không cờ bạc, không rượu bia bê tha, không có người phụ nữ nào khác ngoài tôi, vậy mà...
Đã bao nhiêu lần tôi giận anh và đòi chia tay anh, nhưng tôi đều không làm được. 10 năm rồi còn gì, anh như một phần máu thịt trong cơ thể tôi, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng anh không phải là của tôi, vì tình yêu tôi dành cho anh vẫn còn nguyên vẹn, tôi đã có với anh 1 đứa con.
Valentine năm nay rơi vào dịp Tết, tôi rất ngạc nhiên và vui khi anh ở bên tôi vì chưa có valentine nào chúng tôi được ở bên nhau. Anh nói với tôi rằng, anh muốn được chung sống cùng tôi, anh rất yêu tôi. Tôi đâu thể nào biết được rằng, valentine đầu tiên cũng là cuối cùng anh còn là của tôi. Tôi đã mất anh.
Tôi chỉ được biết tin anh lấy vợ, cách đây hơn 2 tháng. Tôi như chết lặng khi anh nói rằng, vì tôi không thể chung sống cùng anh, vì tôi nói rằng con tôi là con anh (anh nói anh bị vô sinh thì làm sao tôi có con với anh được), vì anh muốn mở cho mình một lối thoát (anh đang mắc nợ rất nhiều mà tôi không chịu giúp anh trả nợ), anh muốn báo hiếu cho cha mẹ anh đã già, nên anh đã quyết định lấy người mà anh không yêu, cô ấy là Việt kiều Mỹ.
Tôi không bao giờ quên được từng lời từng chữ mà anh nói với tôi. Tôi chơi vơi như lạc lõng giữa biển khơi mà không biết bám víu vào đâu. Tôi đã khóc rất nhiều, trái tim như chết lặng, tôi biết phải làm sao đây để níu giữ anh lại bên tôi?
Tôi nói anh hãy gặp tôi, dù chỉ 1 lần thôi nhưng anh đã từ chối. Anh nói rằng 10 năm qua, tôi biết rất rõ rằng, anh là người rất ít nói, nhưng tình cảm anh dành cho tôi là thật, anh đã yêu tôi, đã chờ đợi tôi như thế nào, bây giờ thì dù anh có yêu hay không yêu vợ thì cô ấy cũng đã chính thức là vợ anh, được mọi người trong gia đình anh công nhận, được pháp luật công nhận. Anh không thể gặp tôi, vì anh biết anh sẽ lại lao vào tôi và anh không muốn như thế. Tôi đau đớn biết chừng nào. Mất anh, tôi không còn muốn bất cứ điều gì. Tôi chỉ muốn hỏi anh rằng, 10 năm qua với anh, tôi là ai? Anh luôn gọi tôi là vợ, ngay cả khi tôi la mắng anh, anh vẫn gọi tôi là vợ, ngay cả khi tôi đòi bỏ anh, anh vẫn gọi tôi là vợ. Vậy mà giờ đây anh lại bỏ tôi không một chút luyến tiếc.
Cuộc đời phải chăng là như thế? Yêu anh, tôi có lỗi với chồng, với các con, với gia đình. Nhưng tôi chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với anh. Anh biết tôi như thế nào, nhưng anh vẫn yêu tôi, vẫn đến với tôi và đi cùng tôi suốt 10 năm. Anh từng thề và hứa với tôi rằng: "Cả cuộc đời này anh dành để trả nợ cho em, nếu anh không làm được điều đó, anh chỉ là...". Tôi đã tin anh, cho đến giờ tôi vẫn cứ tin anh.
Tôi hận anh và tôi hận cả chính mình. Tôi không thể tha thứ cho anh cũng như tha thứ cho mình. Anh đã vì người phụ nữ đó, anh chối bỏ con của tôi và anh, kết quả tình yêu 10 năm của tôi. Anh vì người phụ nữ đó, anh rời xa tôi mà không cho tôi một lời an ủi. Tôi vì anh mà không thể yêu thương chồng được nữa. Nếu một ngày nào đó, chồng tôi biết được mọi chuyện thì cuộc sống của mẹ con tôi sẽ ra sao, đã bao giờ anh nghĩ đến điều đó không? Tôi đã đi hết một quãng đường dài cùng anh để rồi giờ đây tôi phải sống trong lo âu, hoảng sợ. Tôi tự hỏi, sau ngần ấy thời gian, tôi đã được gì? Tôi biết mình đã đánh mất nhiều thứ, có thể tôi sẽ không bao giờ lấy lại được.
Anh có thể rời xa tôi vì anh không còn yêu tôi nữa, nhưng anh không thể làm như thế với con của anh. Nếu bé không phải là con của anh thì có lẽ trong suốt cuộc đời còn lại, tôi không thể nào biết được bé là con của ai. Đau đớn, tủi nhục lắm.
Tôi biết mình tội lỗi, tôi biết mình ngu ngốc, tôi biết tất cả nhưng tôi không thể nào làm khác được vì tình yêu tôi dành cho anh quá lớn. 10 năm bên anh, tôi vẫn không thể hiểu được anh, anh chối bỏ mẹ con tôi, anh quên hết nhưng gì anh đã nói với tôi, anh chối bỏ nhưng gì tôi đã làm cho anh, anh giết chết tình yêu của tôi, chỉ vì người ta có thể giúp anh trả nợ, chỉ vì người ta mang anh đến vùng đất tốt đẹp hơn.
Phải. Anh rời xa tôi, anh sẽ có được những gì anh mong muốn, nhưng mãi mãi anh sẽ không bao giờ có được những giây phút mà anh đã có với tôi và không ai yêu anh như tôi đã yêu anh. Dù anh có đối xử với tôi như thế nào, dù tôi có hận anh như thế nào thì với tôi, anh vẫn mãi là của tôi, là cha của con tôi .
Tôi luôn cầu mong cho anh, ở vùng đất xa xôi đó, có thể tôi sẽ không thể đến đó được, tôi vẫn mong anh được hạnh phúc và có được tất cả những gì anh mong muốn. Tôi yêu anh và mãi luôn như thế, tôi chưa bao giờ hối hận vì đã yêu anh.
Theo Ngôi sao
Tôi chấp nhận ở rể để được cưới, không ngờ lâm cảnh bị mẹ vợ tát không dám cãi
Tâm sự - 3 giờ trướcKhông ở rể thì không được cưới, tôi chấp nhận, không ngờ cuộc sống "chó chui gầm chạn" lại khổ nhục đến vậy, nhưng vì con nên tôi đang cố nhẫn nhịn.
Mẹ chồng hứa cho 500 triệu nếu tôi sinh thêm con, nhưng bà không biết chồng tôi đã triệt sản từ lâu
Tâm sự - 19 giờ trướcTôi không biết nếu bà biết con trai mình đã triệt sản, bà sẽ phản ứng thế nào?
Tôi tưởng lương hưu là 'tấm vé' sum vầy, ai ngờ các con đồng loạt từ chối sống chung
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Dù có lương hưu ổn định, có khoản tiết kiệm kha khá, tôi vẫn rơi vào cảm giác cô đơn khi không ai muốn đón về sống chung.
2 tuần về quê chăm bố bệnh, ngày trở lại tôi chết lặng khi biết chồng cũng 'biến mất' và không ai thấy có gì bất thường
Tâm sự - 22 giờ trướcKhi tôi mở cửa bước vào, căn nhà lại có một mùi lạ...
Uống say nhỡ tay nhắn tin cho chồng cũ, 1 tiếng sau anh làm tôi ngạc nhiên rụng rời
Tâm sự - 23 giờ trướcTôi vẫn nghĩ mình đã ổn cho đến tối hôm đó.
Cả nhà bạn trai đều quý tôi nhưng đến khi biết chuyện về mẹ tôi thì họ liền "lật mặt"
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi vẫn tin rằng chuyện của mẹ tôi không liên quan đến chúng tôi nhiều đến vậy.
Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi luôn căng mình vì cảnh cuối tháng vay tiền - có lương trả; nhưng chồng vì sĩ diện nên quyết không về quê, sợ người ta cười vào mặt, bị coi là thất bại.
Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi dành dụm cả đời để mua căn nhà nghỉ hưu ở quê, rồi để mẹ ở suốt 10 năm. Khi trở về sống, tôi bất ngờ khi anh trai và chị dâu coi đó là nhà của họ.
Gặp lại mẹ chồng cũ ngồi bán ổi giữa chợ, tôi định mua hết nhưng bà xua tay đuổi đi
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi chưa kịp phản ứng thì bà đã quay đi, cúi xuống xếp lại mấy túi ổi.
Lương 50 triệu đồng/tháng, tôi vẫn bị bố vợ coi là kẻ ăn bám vì ở rể
Tâm sự - 2 ngày trướcBố vợ tôi thích rượu bia, mỗi lần uống say đều không tiếc lời miệt thị tôi là kẻ ăn bám, mặc dù tôi có mức lương 50 triệu đồng/tháng và có trách nhiệm với gia đình.
Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy
Tâm sựGĐXH - Từng thân thiết một thời, nhưng khi buổi họp lớp được tổ chức, tôi lại là người duy nhất không nhận được lời mời.