Không ưa chị đồng nghiệp vì quanh năm cười đùa rảnh rỗi, tôi hổ thẹn khi phát hiện sự thật về gia đình chị
Tôi thực sự nể phục nghị lực của chị Diệp. Phải mạnh mẽ cỡ nào thì chị ấy mới bình thản được như bây giờ?
Vào công ty được 9 năm, giờ tôi được xếp vào hạng “lão làng” thâm niên vì hầu như ai trong văn phòng tôi cũng đều biết hết. Bao nhiêu đồng nghiệp đến rồi đi nhưng tôi vẫn trụ vững ở đây như thổ địa vậy.
Tôi tự thấy mình là người khá hòa đồng, tuy nhiên trong số đồng nghiệp xung quanh thì tôi lại không ưa chị Diệp.
Quen nhau mấy năm mà số lần tôi và chị Diệp nói chuyện với nhau có khi chẳng đủ 2 bàn tay. Một phần vì bộ phận chúng tôi khác nhau, ít khi hợp tác công việc, phần nữa vì chị Diệp nói nhiều quá khiến tôi thấy khó chịu. Ngày đi làm 8 tiếng thì chắc 5-6 tiếng chị ấy đi khắp văn phòng cười đùa, buôn dưa hết chỗ nọ chỗ kia, thời gian còn lại chị ngồi tại chỗ làm việc riêng không ai biết. Hiệu suất công việc chị ấy như thế nào tôi chả quan tâm, nhưng tôi rất thắc mắc là tại sao mọi người xung quanh cắm mặt vào làm việc mà chị Diệp lại thảnh thơi khác thường, sếp bên bộ phận chị ấy cũng chẳng nhắc nhở gì hết.
Tôi ghét nhất là giờ trưa chị Diệp nói chuyện rất to. Giọng chị ấy vốn đã lảnh lót như chim rồi, mỗi lần cất tiếng cười là âm lượng tăng lên gấp bội, nghe nhức đầu như tiếng chuông cửa ngay bên tai ấy. Nhiều lần tôi nhờ đồng nghiệp ngồi cạnh chị Diệp nhắc nhở rồi mà chẳng ăn thua. Cứ im im được dăm ba phút lại đâu vào đấy.
Mọi người đừng bảo sao không nghỉ việc hay chuyển chỗ khác ngồi cho đỡ phiền. Chính ra tôi cũng cố gắng kiên nhẫn lắm ấy chứ! Cơ bản chị Diệp chẳng đụng chạm gì đến tôi, chỉ là bị vô duyên và thừa năng lượng thôi. Thi thoảng đụng mặt nhau trong thang máy chị hay cười xã giao nên tôi cũng kệ.
Tôi không kết bạn với chị Diệp trên mạng xã hội nhưng khoảng 2 tháng trước tự dưng chị ấy chủ động gửi lời mời cho tôi. Dù không thích chị ấy nhưng tôi không muốn mang tiếng ích kỷ nên bấm đồng ý đại cho xong.
Xem qua loa trang cá nhân của chị Diệp thì tôi thấy chị ấy đúng là sướng thật. Tôi và mọi người ở công ty bận rộn mệt phờ ra nên có rất ít thời gian dành cho bản thân. Hết giờ làm về nấu cơm xong là chỉ muốn vật ra ngủ. Đằng này gần như ngày nào chị Diệp cũng khoe trên mạng ảnh chụp đi chơi trên phố, cà phê sáng mùa thu, dắt con đi bơi, đi du lịch liên tục.
Không nghỉ ở homestay gần thành phố thì chị Diệp cũng bay sang tận nước ngoài. Mới tháng 7 chị ấy còn check in ở tận làng gì bên Nhật Bản, tháng 8 thì ở Paris. Tự dưng tôi tò mò không biết lương chị Diệp bao nhiêu mà ăn chơi nhiều thế, hay chị ấy là con đại gia ngầm?!?
Xem xong tôi mới chợt để ý là chị Diệp cũng không ở văn phòng thường xuyên như mọi người. Sáng 8h phải chấm công nhưng đầy hôm 9-10h mới thấy chị ấy xuất hiện. Chiều 3h có khi đã chẳng thấy chị đâu. Tôi không chơi với Diệp nên không quan tâm đến sự chuyên cần của chị ấy, nhưng chả lẽ một mình Diệp một kiểu mà chẳng bị sếp “tuýt còi”?

Sau hôm kết bạn với tôi trên mạng thì Diệp mời tôi vào cả nhóm bán hàng riêng tư của chị ấy. Tôi chả ưa Diệp nhưng các món đồ chị ấy bán lại khá hấp dẫn, toàn mỹ phẩm giá rẻ hơn chỗ khác một chút và quần áo giày dép order mẫu khá đẹp.
Thế là tôi cũng nhắn tin đặt vài thỏi son với đồ trang điểm từ shop online của Diệp. Nghe mọi người nói rằng Diệp mới tập tành bán hàng gần đây thôi. Tôi cũng để ý chị ấy giờ ít nói hơn hẳn, tuy vẫn cười đùa nhiệt tình nhưng có vẻ bớt đăng ảnh cuộc sống thảnh thơi hơn.
Hôm qua tôi hẹn Diệp giao chai nước hoa mới và đôi giày cao gót để chuẩn bị đi đám cưới người quen. Ấy vậy mà đến công ty chẳng thấy chị ấy đâu cả, còn không thèm nhắn cho tôi một câu báo xem có đưa hàng hay không. 3h chiều Diệp vẫn biệt tích, tài khoản không online nên tôi đành phải xin sếp về sớm để chạy đi mua đồ “chữa cháy” gấp.
Ăn tiệc cưới về xong thì Diệp nhắn xin lỗi, bảo tôi rằng hôm nay mang đồ bù lên công ty. Tôi bực mình rep lại rằng không cần nữa, tôi đã mua đồ khác đi sự kiện riêng rồi. Diệp rối rít xin tôi nhận đồ vì chị đã lấy hàng về rồi, lãi chẳng được bao nhiêu nên mong tôi không “bom hàng” của chị. Chị sẽ tặng thêm vài miếng mặt nạ để tạ lỗi. Tôi không ưng nên kệ chẳng thèm trả lời.
Bình thường Diệp hay du lịch khắp nơi, tận hưởng cuộc sống mà không phải làm việc vất vả nên tôi nghĩ chị ấy chả cần vài xu lẻ từ tôi. Tổng giá trị 2 món đồ tôi mua chưa đến 1 triệu, còn không đủ để chị ấy mua sữa cho con uống. Tại sao Diệp phải năn nỉ tôi như thế nhỉ?
Sáng nay đi làm tôi mới hiểu vì sao. Lúc đến văn phòng thì trên bàn đã có sẵn túi hàng thơm phức kèm theo hộp bánh ngọt nhỏ. Diệp còn cẩn thận để trong túi một tờ ghi chú với lời nhắn xin lỗi rất tha thiết. Đồng nghiệp ngồi cạnh tò mò hỏi anh nào tặng quà, tôi kể lại chuyện hôm qua Diệp không giao hàng và định đem trả lại cho chị ấy.
Đang định đứng lên đưa túi hàng lại cho Diệp thì cô bé thực tập sinh ngồi gần tôi bỗng dưng cản lại. Nó rụt rè mời tôi ra thang thoát hiểm nói chuyện riêng.
Nhờ cô bé ấy mà tôi phát hiện ra mình thực sự là người ích kỷ. Tôi đã không thông cảm và không lắng nghe Diệp nói, rồi suýt nữa tôi đã làm chuyện cắn rứt lương tâm với chị đồng nghiệp của mình. Lý do Diệp nghỉ hôm qua là vì con chị phải đi cấp cứu, bé đi học bị ngã đập đầu nên phải nằm viện mấy hôm.
Cô bé thực tập sinh kể rằng chồng của chị Diệp mới qua đời đột ngột do tai nạn khoảng 2 tháng trước. Chị ấy sốc lắm nhưng không thông báo tin buồn với ai trên công ty cả. Chỉ có sếp của Diệp và cô bé thực tập sinh biết chuyện thôi, vì nó chính là em họ của Diệp. Nó mong tôi tha thứ cho Diệp và mua hàng ủng hộ chị ấy, bởi giờ chỉ có mình Diệp gồng gánh nuôi con, còn phải đèo bòng thêm bố mẹ chồng già nữa.
Trước đây chồng Diệp làm ăn tốt nên chị ấy mới sống sung túc vô lo vô nghĩ. Nhưng sau khi anh ấy mất thì gia đình Diệp rơi vào cảnh lao đao. Hóa ra đó cũng là lý do Diệp nén đau buồn để tập bán hàng online, dù chỉ lãi vài nghìn chị ấy cũng cố gắng kiếm bằng được vì sau lưng còn đủ thứ phải gánh vác.
Gặp biến cố khủng khiếp như thế mà Diệp vẫn không gục ngã. Tự dưng tôi xấu hổ vì thấy mình nhỏ nhen quá. Chị ấy luôn mang năng lượng tích cực cho mọi người xung quanh mà tôi lại cho là chị ấy phiền. Bản thân chị ấy khi mất đi chỗ dựa vững chắc nhất cũng không hề kêu than với ai cả, nếu cô bé thực tập sinh không tiết lộ sự thật về hoàn cảnh hiện tại của Diệp thì tôi vẫn nghĩ chị ấy là một người lười biếng ham chơi. Đúng là không bao giờ nên đánh giá ai chỉ dựa vào bề ngoài…
3 thế hệ chui trong căn hộ bé tí vì lỡ bán đất quê, giá nhà Hà Nội tăng như gió
Tâm sự - 1 giờ trướcKhi tôi tìm được căn hộ ưng ý ở Hà Nội thì giá đã tăng đến mức tiền mẹ bán nhà, đất ở quê và tiền tôi vay thêm chỉ đủ mua căn hộ bé tẹo cho cả nhà 3 thế hệ cùng ở.
Đắng lòng nghe giúp việc nói chúng tôi sống khổ hơn gia đình bà ấy ở quê
Tâm sự - 12 giờ trước"Tôi cứ tưởng mình đi ở là khổ nhưng hóa ra nhà chủ khổ hơn; tháng tôi để được 7 triệu, còn họ chẳng còn đồng nào", lời "buôn dưa" của giúp việc làm tôi đắng lòng.
Chú đòi về quê sau 1 tháng lên thành phố, phong bao đỏ chú đưa khiến vợ chồng tôi òa khóc
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Sau một tháng sống cùng con cháu ở thành phố, chú tôi bất ngờ nằng nặc đòi về quê dù gia đình tôi níu giữ. Chỉ đến ngày con trai tôi làm đám cưới, khi mở phong bao đỏ chú gửi lại, vợ chồng tôi mới thấu hiểu lý do.
Là mẹ chồng, điều đầu tiên tôi sẽ làm là để con cái ra ở riêng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Gần 30 triệu thu nhập mỗi tháng, lo toan kinh tế không thiếu một đồng, nhưng trong mắt mẹ chồng, tôi vẫn chỉ là cô con dâu "tiểu thư" động tí là kêu ca.
Chiếc thẻ ra vào chung cư làm lộ bí mật ngoại tình của vợ tôi
Tâm sự - 1 ngày trướcNhờ chiếc thẻ chung cư bị rơi ở nhà nghỉ, tôi phát hiện bí mật vợ ngoại tình, giờ bản thân đau khổ không biết nên tiếp tục hay dừng lại cuộc hôn nhân 7 năm.
Đất quê tăng vài trăm triệu còn nhà Hà Nội tăng 3 tỷ, tôi vỡ mộng bỏ quê lên phố
Tâm sự - 1 ngày trướcDo tôi chần chừ việc bán đất ở quê vay thêm mua nhà Hà Nội mà kế hoạch này hỏng hoàn toàn; vì sau mấy năm đất quê tăng ít, trong khi giá nhà Hà Nội tăng gấp đôi.
Đi họp lớp 40 năm, bố chồng mang về một chiếc vòng vàng khiến mẹ chồng nghẹn đắng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Chỉ một buổi họp lớp tưởng như vô hại, bố chồng tôi đã vô tình khiến cả gia đình trải qua một bài học đắt giá về sĩ diện, tiền bạc và cách ứng xử khi tuổi đã xế chiều.
Vợ ngoại tình, mẹ vợ nói tôi sai nhiều hơn vì không biết chiều chuộng, quan tâm
Tâm sự - 2 ngày trướcThay vì mắng con gái phản bội chồng, mẹ vợ lại bênh chằm chặp và quy tội cho tôi: "Đàn ông mà không biết cách quan tâm, yêu chiều vợ thì người ta đi tìm chỗ khác".
Em chồng 'thương mẹ bằng mồm', xéo xắt chị dâu và cái kết không thể hả hê hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sống chung với gia đình chồng, tôi may mắn có được mẹ chồng tâm lý và người chồng điểm 10. Thế nhưng, "điểm đen" duy nhất trong tổ ấm của tôi lại chính là cô em chồng đang tuổi ăn tuổi lớn nhưng cực kỳ lười biếng và thích "nâng cao quan điểm". Sau bao ngày nhẫn nhịn, cuối cùng giọt nước cũng tràn ly khi cô ta dám buông lời khích bác ngay lúc con tôi đang nằm viện.
Đưa bố vào viện dưỡng lão: Không phải trốn tránh mà là đã đi đến giới hạn cuối cùng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đưa bố vào viện dưỡng lão, tôi bị cả làng mắng là bất hiếu. Nhưng ít ai hỏi rằng: nếu con cái kiệt sức, bố mẹ sống trong cô đơn và bệnh tật, thì giữ họ ở nhà liệu có còn là hiếu thảo?
Đưa bố vào viện dưỡng lão: Không phải trốn tránh mà là đã đi đến giới hạn cuối cùng
Tâm sựGĐXH - Đưa bố vào viện dưỡng lão, tôi bị cả làng mắng là bất hiếu. Nhưng ít ai hỏi rằng: nếu con cái kiệt sức, bố mẹ sống trong cô đơn và bệnh tật, thì giữ họ ở nhà liệu có còn là hiếu thảo?