Chỉ một câu nói lỡ miệng của cháu gái mà tôi phát hiện ra rằng, bao mẻ bánh Trung thu tôi tự làm và gửi biếu nhà chồng lâu nay đều bị vứt bỏ, chẳng ai thèm dùng.
Khoảng 5 năm trở lại đây, cứ gần đến Trung thu, tôi lại làm bánh dẻo để gửi biếu gia đình hai bên, bạn bè, đối tác và hàng xóm.
Phần vì tôi muốn thể hiện thành ý của mình, phần vì muốn mọi người được thưởng thức món bánh chất lượng, đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm.
Như mọi năm, tôi gửi biếu gia đình chồng 10 cặp bánh: bố mẹ chồng 2 cặp, nhà chị chồng 2 cặp, còn 6 cặp để ông bà đem biếu tặng hàng xóm, họ hàng xung quanh.
Vì bánh dẻo không có chất bảo quản nên chỉ để được 5–7 ngày, tôi luôn dặn mọi người ăn sớm, không để lâu như bánh nướng.
Tôi còn cẩn thận hỏi bố mẹ và chị chồng xem bánh mình làm có hợp khẩu vị không, nếu không thì góp ý để tôi điều chỉnh.
Dù chẳng ai phản hồi, tôi cũng không bận tâm, chỉ nghĩ đơn giản rằng mọi người sẽ hiểu tấm lòng của tôi khi thức khuya dậy sớm làm từng mẻ bánh ngon để biếu.
Thế nhưng, cách đây hơn 2 tháng, đứa cháu ngoại lớn nhất của bố mẹ chồng tôi bất ngờ hỏi: “Bác C. ơi, năm nay bác có làm bánh Trung thu nữa không?”.
Tôi hào hứng nói: “Bác có. Cháu ăn thấy ngon nên muốn ăn nữa đúng không?”.
Đứa cháu mặt bỗng nhăn lại, đáp ngay: “Cháu chưa ăn bao giờ nên không biết. Nếu bác làm thì đừng cho nhà cháu nữa nhé, mẹ cháu toàn vứt đi thôi”.
Tôi sững người trước câu nói của cháu nhưng cố giữ bình tĩnh rồi gặng hỏi thêm. Cháu bảo, mẹ cháu nói bánh có hóa chất, toàn phẩm màu, ăn vào độc hại lắm. Nếu muốn ăn, mẹ cháu mua bánh ngoài tiệm cho yên tâm.
Cháu còn kể, cả bà nội cũng lén mang bánh đi vứt, còn gói kỹ trong túi nilon đen vì sợ người khác phát hiện. Thấy tôi làm bánh từ bột khô, chỉ cần đổ thêm nước màu là bột kết dính, bà tưởng tôi dùng phụ gia, hóa chất nên mới làm được bánh mà không cần nấu nướng gì.
Tự làm bánh Trung thu gửi biếu, con dâu sững sờ khi biết gia đình chồng đem vứt, không ăn. Ảnh minh họa
Tôi giận tím mặt, nước mắt như chực trào. Hóa ra nhà chồng tôi trước giờ chưa từng ăn bánh Trung thu tôi gửi biếu, lại còn vứt hết. Nếu không vì sự lỡ miệng của cháu gái thì tôi không bao giờ biết được sự thật cay đắng này.
Tôi bị đối xử tệ đã đành nhưng công sức, thời gian và cả tiền bạc tôi dành ra để làm những chiếc bánh ngon nhất cũng bị nhà chồng coi như rác. Trong khi ngoài kia có biết bao nhiêu hoàn cảnh khó khăn còn chưa từng biết mùi vị bánh Trung thu thế nào.
Lẽ ra, nếu có thắc mắc, họ chỉ cần hỏi, tôi sẽ giải thích rõ. Thứ “hóa chất” mà họ nghi ngờ thực ra chỉ là nước đường. Bột làm bánh dẻo vốn là bột nếp chín, chỉ cần ngào cùng nước đường là có thể đóng khuôn.
Hoặc nếu không muốn nhận, không muốn ăn, mọi người có thể từ chối khéo bằng nhiều cách. Và tôi sẽ đem biếu tặng người khác, chứ nỡ lòng nào lại đem vứt đi.
Vì chuyện đó, tôi quyết định năm nay sẽ không làm bánh gửi biếu nhà chồng nữa. Tôi cũng nói rõ với chồng, và thật may, anh hoàn toàn ủng hộ.
Dù không tặng bánh tự làm nhưng tôi vẫn chuyển tiền vào tài khoản biếu bố mẹ chồng để ông bà hiểu, tôi luôn dùng sự chân thành đối đãi với gia đình chồng chứ không phải chỉ là màu mè, hình thức.
Độc giả giấu tên
Mời độc giả chia sẻ quan điểm và gửi tâm sự của mình đến chúng tôi ở phần bình luận phía cuối bài. Biết đâu, câu chuyện của bạn có thể giúp ai đó tìm thấy sự đồng cảm, hoặc đơn giản là giúp chính bạn vơi đi những muộn phiền.
GĐXH - Vợ con thì nheo nhóc, bố mẹ cho nhà cửa, cho tiền thì chồng còn chê: "Không gì bằng tiền bạc, của cải mình làm ra em ạ, của cho là của nợ!". Tôi thực sự không hiểu là do chồng mình sợ trách nhiệm sau này phải chăm sóc bố mẹ, hay vì anh quá tự tin vào bản thân mình nữa…
Tôi chia hết tài sản cho 2 con trai để tránh sự tranh chấp sau này, không ngờ sau đó bị các con coi là gánh nặng, cứ đùn đẩy cho nhau rồi đẩy tôi vào trại dưỡng lão.
GĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.
Tôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.
3 năm sau khi ly hôn để cưới tình nhân, phải chịu đựng cuộc sống khốn khổ, ngột ngạt, suốt ngày cãi cọ, tôi nhận ra mình sai lầm và muốn tái hôn với vợ cũ.
GĐXH - Dịp Tết Dương lịch vừa qua, thay vì một màn ra mắt lãng mạn, tôi đã trải qua 1 tiếng 20 phút hì hục bên 6 mâm bát đĩa trong khi bạn trai say khướt còn gia đình anh thì "lẩn" sạch.
GĐXH - Một độc giả đã tâm huyết gửi hiến kế cho bài viết "Sự thật cay đắng đằng sau lời tuyên bố: Tao nhận cháu chứ không nhận dâu của mẹ tôi". Mời mọi người cùng đọc và tiếp tục gửi ý kiến, giúp cho người con trai có được hạnh phúc với người yêu thương, hóa giải được định kiến của người mẹ này.
GĐXH - Ở tuổi 72, khi nằm trên giường bệnh, tôi mới hiểu ra lương hưu có thể giúp tôi trả viện phí, thuê người chăm sóc, nhưng không thể mua lại tình cảm của con cái đã nguội lạnh.