Vừa thăng chức đã đứng ra khao họp lớp, phút sau tôi chết lặng khi cả bàn gọi 10 con tôm hùm lớn

| Tâm sự

GĐXH - Ngày họp lớp trùng đúng dịp thăng chức, tôi vui vẻ đứng ra mời bạn bè ăn tối. Nhưng khi cả bàn gọi thêm 10 con tôm hùm loại lớn, tôi chỉ biết im lặng lo lắng.

Lần đầu dự họp lớp sau nhiều năm vắng mặt vì tự ti

Sau khi tốt nghiệp, mỗi người một ngả. Có người sớm thành đạt, có người vẫn chật vật mưu sinh. Tôi thuộc nhóm sau. Nhiều năm đi làm, tôi chỉ là một nhân viên bình thường, không có thành tích gì nổi bật. Chính vì vậy, mỗi lần lớp cấp 3 tổ chức họp lớp, tôi đều tìm cách từ chối. 

Tôi sợ ánh mắt so sánh, sợ câu hỏi "giờ cậu làm gì rồi?", sợ cảm giác mình là kẻ kém cỏi giữa những người bạn thành công.

Gần đây, công việc của tôi có chút khởi sắc. Sau nhiều vòng đánh giá, tôi được cất nhắc lên vị trí trưởng phòng. Đúng lúc đó, lớp cũ lại tổ chức họp lớp. 

Dưới sự động viên liên tục của bạn bè, tôi quyết định tham gia, coi như tự thưởng cho bản thân một lần vượt qua nỗi tự ti.

Ngày họp lớp, chúng tôi cùng nhau về thăm trường xưa, gặp lại thầy cô, ôn lại những kỷ niệm cũ. Không khí thân quen khiến tôi dần thả lỏng. 

Buổi tối, cả lớp quây quần tại một nhà hàng trong vùng, ăn uống và kể cho nhau nghe về cuộc sống sau nhiều năm xa cách.

Vừa thăng chức đã đứng ra khao họp lớp, phút sau tôi chết lặng khi cả bàn gọi 10 con tôm hùm lớn - Ảnh 1.

Buổi họp lớp hôm đó khiến tôi nhận ra mình thật may mắn khi vẫn còn những người bạn quý giá như vậy. Ảnh minh họa

Một câu nói vui và lời mời bữa tối trong men rượu

Vì đây là lần hiếm hoi tôi xuất hiện nên mọi người hỏi han tôi rất nhiều. Có chút hơi men, lại không ngờ buổi họp lớp lại vui đến vậy, tôi thật lòng chia sẻ về chặng đường công việc của mình, trong đó có cả chuyện vừa được thăng chức.

Không khí lập tức rộn ràng. Mọi người nâng cốc chúc mừng và đùa rằng tôi phải khao cả bàn. 

Trong phút cao hứng, tôi vui vẻ nhận lời, nói sẽ mời mọi người bữa tối. Tiếng vỗ tay vang lên, những lời khen ngợi khiến tôi lâng lâng tự hào, hoàn toàn không lường trước điều sắp xảy ra.

Lúc ấy thức ăn đã vơi gần nửa, lớp phó đứng dậy gọi thêm món. Sau một hồi bàn bạc, mọi người quyết định gọi thêm nhiều món hải sản đắt tiền, trong đó có tới 10 con tôm hùm loại lớn.

Nghe xong, tôi bối rối đến cứng người. Trong đầu tôi bắt đầu nhẩm tính con số trên hóa đơn. Nhưng giữa không khí vui vẻ ấy, tôi không biết phải nói gì, chỉ đành im lặng. 

Bữa ăn vẫn tiếp diễn rôm rả, còn trong lòng tôi thì nặng trĩu. Lần đầu tiên trong buổi tối hôm đó, tôi thấy hối hận vì đã nhận lời mời cả lớp.

Nhìn hóa đơn, tôi lặng người vì bất ngờ

Cuối cùng bữa ăn cũng kết thúc. Khi ra quầy thanh toán, tôi cầm hóa đơn mà đứng lặng. Nhưng không phải vì số tiền quá lớn như tôi lo sợ. 

Toàn bộ tiền ăn, bao gồm cả những con tôm hùm, đã được tính riêng và lớp phó đứng ra thanh toán. Phần tôi cần trả chỉ là tiền đồ uống của cả bàn.

Trong lúc còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, lớp trưởng khoác vai tôi cười nói: "Phạt cậu trả tiền rượu hôm nay là xứng đáng rồi. Họp lớp là để anh em gặp nhau cho vui. Dù ngoài đời cậu là giám đốc hay chỉ là nhân viên bình thường, thì hôm nay cậu vẫn chỉ là bạn cùng lớp với bọn mình thôi."

Anh còn nói thêm rằng những năm trước, mỗi lần họp lớp mọi người đều đóng quỹ, chia đều chi phí. Riêng tôi năm nào cũng trốn, nên năm nay "bắt buộc" phải phạt riêng tiền rượu. Lần sau thì không được né nữa.

Họp lớp không đáng sợ như tôi nghĩ

Nghe đến đây, tôi vừa hổ thẹn vừa xúc động. Hóa ra bao năm qua, nỗi sợ hãi và tự ti chỉ tồn tại trong suy nghĩ của riêng tôi. Những người bạn cũ chưa từng cân đo địa vị hay thu nhập để đối xử với nhau.

Buổi họp lớp hôm đó khiến tôi nhận ra mình thật may mắn khi vẫn còn những người bạn quý giá như vậy. 

Họp lớp không phải là nơi để khoe khoang hay so sánh, mà là dịp hiếm hoi để những con người từng gắn bó một thời được vô tư ngồi lại bên nhau, bỏ qua mọi vai vế ngoài xã hội.

Từ hôm ấy, tôi tự hứa với bản thân rằng dù bận rộn đến đâu, những lần họp lớp sau tôi cũng sẽ sắp xếp thời gian để tham gia. Không phải để chứng minh mình đã thành công ra sao, mà để giữ lại những mối quan hệ chân thành hiếm hoi còn sót lại trong cuộc đời trưởng thành.

Bài tâm sự chia sẻ về buổi họp lớp "đáng nhớ" của người đàn ông họ Trương trên mạng xã hội Trung Quốc đã thu hút rất nhiều sự chú ý của cộng đồng mạng nước này.

Họp lớp 18 năm, tôi nhận ra 3 sự thật cay đắng về cách sống của người trưởng thànhHọp lớp 18 năm, tôi nhận ra 3 sự thật cay đắng về cách sống của người trưởng thành

GĐXH - Gặp lại những gương mặt từng rất quen trong buổi họp lớp, tôi chợt nhận ra thời gian đã âm thầm thay đổi tất cả.

Ý kiến của bạn
Tags:
Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Tâm sự -

GĐXH - Trên giường bệnh, bà ngoại bất ngờ kể cho tôi nghe câu chuyện bà đã giữ kín suốt hơn 50 năm. Tôi chưa từng biết rằng phía sau sự lạnh nhạt của bà dành cho mẹ tôi là một nỗi đau và những điều bà luôn ân hận. Nghe bà kể, tôi thấy thương mẹ hơn vì những tổn thương mẹ đã âm thầm mang theo suốt cuộc đời.

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Tâm sự -

GĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi luôn nghĩ mẹ quá nghèo và an phận. Bố mất sớm, một mình mẹ nuôi ba anh em tôi, chưa bao giờ kể rằng bà từng có một cơ hội để đổi đời. Chỉ đến khi mẹ qua đời, tôi mới biết sự thật phía sau và bật khóc hối hận: Người mà tôi từng trách vì không dám thay đổi, hóa ra đã từng từ bỏ cả một cuộc đời khác chỉ vì chúng tôi.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.