Mặn nồng cá bống kho tiêu cuối mùa mưa
Sài Gòn với những cơn mưa rả rích chợt làm người xa quê chạnh lòng nhớ tới món ngon mẹ nấu mỗi dịp cuối hạ đầu thu, trong đó không thể không kể đến những bát cá bống kho tiêu đậm đà, dân dã...
![]() |
|
Cá bống, sản vật vùng ven sông miền Tây. |
Cá bống đem về, thoạt tiên sẽ được mẹ cho vào rổ, lấy một ít lá sả hái ở vườn rau sau nhà, kèm thêm một ít muối sống và xoa nhẹ cho cá sạch vảy, hết nhớt. Mẹ bảo công đoạn này phải làm vừa đều tay vừa nhẹ nhàng, để bụng cá đầy trứng không bị bung vỡ. Sau đó, mẹ cho cá vào tộ (nồi) đất, rưới nước mắm xăm xắp, ướp đường, một ít nước màu và vài củ hành xắt nhuyễn. Cá thường được ướp từ một đến một tiếng rưỡi đồng hồ, cho gia vị thấm đều, cá săn cứng, thịt dai dẻo hơn.
![]() |
|
Cá bống kho tiêu, món quà quê giản dị, gần gũi mà đầy trân quý. |
Giữa mùa lũ, có một nồi cá bống kho tiêu, với đám rau sống tươi xanh có sẵn trong vườn, vài nhúm xoài xanh, dưa leo, cùng nồi cơm trắng nấu bằng gạo nàng thơm thì thật không gì sánh bằng. Lũ trẻ con chúng tôi chỉ chực lúc mẹ bày cơm ra chõng là sà vào ăn, nghe vị cá bống mặn mòi, thơm béo quyện với vị tiêu cay nồng nơi đầu lưỡi.
Món cá bống kho tiêu đưa cơm rất nhiều, thường phải đến hai, ba bát. Ăn hết cá, lại cho cơm trắng vào nồi, trộn với kho quẹt, vừa ăn vừa hít hà vì thèm và... cay. Những lúc ấy, cha cười xòa, xoa đầu chúng tôi. Mẹ cũng cười, nhưng đôi mắt thì canh cánh một nỗi buồn, khi quần quật mưu sinh vẫn không lo nổi cho những đứa con đang tuổi háu ăn một bữa cơm chu tất...
Người dân quê tôi còn có thêm một đặc sản: bánh tráng (bánh đa) nướng cuộn cá bống kho tiêu. Cũng công đoạn chế biến như thế, nhưng mẹ thường lựa những con cá bống nhỏ chừng ngón tay út, ướp nước mắm ít hơn, thêm tiêu (nhưng không quá nhiều để nồi cá khỏi đắng), bắc lên bếp củi, để lửa nhỏ chừng hai, ba tiếng, cho đến khi lớp nước kho cạn hết, những con cá bống khô cong, cứng lại, hơi cháy xém.
Bánh tráng nướng nhúng ướt, cuốn với rau sống và cá bống kho, nhai cả thịt lẫn xương cũng là một món ăn khoái khẩu với lũ trẻ chúng tôi, nhất vào những năm nước lũ lên sớm, vụ mùa không gặt kịp, đâm ra thiếu gạo, thiếu khoai...
Dạo nọ, tôi bước vào một nhà hàng lớn giữa thành phố Sài Gòn, giật mình khi cầm thực đơn và thấy cái tên cá bống kho tiêu nằm ngay trang đầu. Chợt mừng sao khi món ăn của quê nhà nay được nâng niu ở nơi đất khách, và bồi hồi như vừa gặp lại một người bạn thuở thơ ấu đã lâu ngày xa nhau...
Theo VnExpress

