Mẹ chồng bắt nghỉ làm để chăm "giặc bên Ngô" sinh con, nàng dâu tức giận bóc mẽ sự thật khiến cả gia đình tẽn tò
8 tháng sau, em chồng tôi sinh con đầu lòng. Cô ta bị khó sinh nên phải đẻ mổ. Mẹ chồng nghe tin liền nằng nặc bắt tôi nghỉ làm để lên viện chăm sóc.
Có ai cảm thấy bất mãn gì gia đình chồng như tôi không? Lấy chồng 4 năm, từng cố gắng để yêu thương bố mẹ chồng, em chồng như ruột thịt nhưng họ lại có những hành động khiến tôi cảm thấy rất buồn. Và sau nhiều chuyện xảy ra, tôi cũng hiểu rằng, dù bản thân mình có cố gắng thế nào thì con dâu vẫn luôn là người thừa trong gia đình chồng. Tôi không nói tất cả, không vơ đũa cả nắm, nhưng ít nhất trường hợp của tôi là như vậy!
Để tôi kể cho nghe, tôi và Trọng cưới nhau được 4 năm. Chúng tôi đã có 2 mặt con nếp tẻ đủ cả. Hiện tại, chúng tôi đang sống riêng ở căn nhà 2 tầng cách bố mẹ chồng chỉ vài trăm mét.
Thoạt đầu tôi cũng nghĩ, được sống riêng thì sẽ ít va chạm, hai mẹ con sẽ không mâu thuẫn gì. Thế nhưng, khi về rồi tôi mới biết, mẹ chồng cho ở riêng nhưng quản chẳng thiếu chuyện gì. Từ việc tôi nấu gì, đi làm về sớm hay muộn, bà cũng luôn luôn ghé qua và góp ý.
Nhớ có lần tôi nấu mâm cơm với rau muống xào tỏi, canh măng xương và thịt luộc, thế mà mẹ chồng sang mắng te tua. Bà bảo tốn kém, không biết cách chi tiêu. Rồi thì măng là món độc hại, ăn nhiều sẽ bị đau bụng, đau dạ dày…
Tôi ra sức giải thích rằng lâu lâu mới ăn 1 lần, rồi phân tích mỗi bữa trung bình sẽ chi bằng nào mà bà vẫn lườm nguýt. Sau vụ ấy, tôi quyết đổi giờ ăn từ 7 giờ sang 8 giờ chỉ với hy vọng bà sang không gặp đúng bữa.
Nhưng đúng là đã không ưa thì kiểu gì cũng kiếm ra cái mà mắng được, 7h bà sang thấy tôi mới đang hì hụi nấu nướng thì lại mắng vì ăn muộn, không tiêu hóa được, to bụng, đau dạ dày…
Tôi chán, không hiểu sống riêng như thế này để làm gì khi bà ngày nào cũng tạt qua đến chục lần. Thế nhưng người khiến tôi khó chịu không chỉ có mẹ chồng, mà còn cả "giặc bên Ngô".
Cô em chồng kém tôi 2 tuổi, ngày tôi về làm dâu thì nó đang học đại học. Nhưng chưa thấy người con gái nào vừa lười, vô duyên và ở bẩn như thế. Mỗi lần về nhà, nó chỉ ngủ từ sáng tới chiều, quần áo nó tha cả bao từ Hà Nội về để mẹ giặt cho.
Nào đã hết, nó luôn ghé nhà tôi mượn cái này, cái kia của chị dâu và chẳng bao giờ trả. Đặc biệt, nó kiếm cớ xin Trọng tiền, tức nhất là anh luôn cho nó.
(Ảnh minh họa)
Và tới khi tôi sinh đứa đầu lòng, nó được nghỉ hè nhưng cũng không về chơi, cũng không gọi hỏi thăm lấy 1 câu. Ngày đầy tháng cháu, nó về và cũng không mua món quà gì. Đã thế, trước khi ra Hà Nội, nó còn vào phòng tôi ngỏ ý xin ít tiền. Tôi thẳng thừng từ chối, nó bĩu môi bảo:
- Tiền anh chứ tiền chị đâu. Sống keo kiệt như chị á, không để đức cho con đâu.
Trời ạ, con tôi là cháu nó đấy! Thế mà nó ăn nói như vậy được. Tôi tức quá, nói lại với Trọng mà anh cũng chỉ bảo:
- Nó trẻ con, em đừng chấp. Lần sau cứ cho nó vài trăm nghìn là xong chuyện.
Vụ ấy vợ chồng tôi giận nhau mấy ngày. Rồi tới khi tôi đẻ đứa thứ 2, em chồng thì đã lấy chồng. Nó đang bầu hơn 1 tháng.
Lần này tôi phải đẻ mổ vì khó sinh, mẹ chồng tôi lên chăm được 1 hôm rồi bảo không chịu nổi mùi bệnh viện. Sau cùng, bà cáo ốm và mẹ đẻ tôi lên nuôi cả tuần. Em chồng tuyệt nhiên chẳng thấy đâu, nó đến hỏi thăm còn không chứ đừng nói chăm sóc.
Trọng thấy tôi hỏi, anh lại bênh chằm chặp:
- Nó đang bầu, lên viện lại ốm thêm.
- Em không cần nó chăm nhưng ít cũng được câu hỏi thăm chứ. Chị dâu mổ nằm đây mà chẳng thấy tăm hơi đâu. Vào viện mà ốm ngay được thì bệnh nhân đi khám chết hết à? Tôi chán với người nhà anh lắm rồi.
Trọng biết tôi bực, anh im re. Mọi chuyện rồi cũng qua nhanh, tôi cũng chẳng để bụng nữa, cho tới 8 tháng sau. Lúc này em chồng nhảy ổ, con thứ hai của tôi cũng khá cứng cáp và tôi vừa đi làm được ít lâu.
Mẹ chồng nghe tin em chồng phải mổ, về nằng nặc bắt tôi nghỉ làm để lên chăm. Tôi từ chối thẳng, bảo:
- Ngày con đi làm, tối con về chăm con nhỏ. Con lên nuôi cô ấy thế nào được.
- Thôi thôi, nghỉ làm 1 tuần đi. Ngày lên chăm em, tối về với con.
Tức quá, tôi nghẹn ngào đứng trước cả nhà, bảo:
- Sẹo mổ của con còn chưa lành đây, con có khỏe tới mức như thế đâu. Mà có anh Trọng làm chứng, cô ấy có lên thăm con được ngày nào không? Chị em chứ người dưng nước lã à mà 1 cuộc điện thoại cũng không gọi được? Mà kể cả người dưng, bạn bè, đồng nghiệp con vẫn tới chơi không phong bì cũng cân đường, hộp sữa mẹ ạ. Còn em chồng, chẳng cho các cháu hay chị dâu 1 thứ gì. Con nghĩ mà cũng buồn thay con của con lắm!
Kể mà cô ấy lên chăm sóc, thăm hỏi thì con cũng sẽ cố nghỉ 1 – 2 hôm đấy, nhưng ai đối xử với con thế nào, con cũng đối lại như vậy thôi. Mà con vẫn tử tế lên hỏi thăm, gửi quà bánh rồi đấy.
Nghe tới đây, bố mẹ chồng tôi im re. Trọng thì kéo tay tôi ý là hãy im lặng. Im lặng sao mà im lặng được, con giun xéo lắm cũng phải quằn chứ! Không nói ra bố mẹ chồng cứ nghĩ con họ là vàng, là bạc còn con dâu chỉ là cỏ, là rác. Tôi quyết rồi, từ nay về sau tôi chẳng việc gì phải nhịn mãi như thế này cả!
Theo Helino
Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Có một sự thật là, cha mẹ già đi từng ngày nhưng tình yêu dành cho con dường như chưa bao giờ vơi bớt. Đôi khi, điều khiến họ hạnh phúc không phải là cho con bao nhiêu tiền hay bao nhiêu quà, mà chỉ đơn giản là vẫn còn có thể chăm sóc con theo cách của riêng mình.
Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Sau hơn chục năm vợ chồng dành dụm mới mua được căn nhà đầu tiên, tôi từng nghĩ niềm vui ấy sẽ được cả gia đình chia sẻ. Nhưng chỉ một câu nói của mẹ chồng trong ngày đến thăm nhà mới đã khiến tôi nhận ra rằng, nếu không biết bảo vệ giới hạn của mình, sự nhẫn nhịn rất dễ trở thành cái cớ để người khác mặc nhiên đòi hỏi nhiều hơn.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.