Mỗi tháng chồng gửi về quê 5 triệu, tôi tưởng bố mẹ chồng nghèo khó cho đến khi biết họ dùng số tiền đó đi du lịch

| Tâm sự

Mà quả thật, tháng nào không thấy tiền về là y như rằng mẹ chồng gọi.

Tôi và Khải cưới nhau được 6 năm. Căn hộ nhỏ này mua trả góp, mỗi tháng mất 12 triệu cả gốc lẫn lãi. Tổng thu nhập của hai vợ chồng cộng lại là 38 triệu. Tôi làm kế toán, lương 16 triệu; Khải làm kỹ sư cầu đường, có tháng công trình xa được phụ cấp thêm thì hơn 22 triệu. 

Nếu chỉ tính con số thì không đến nỗi nào, nhưng sống ở thành phố, mọi thứ đều ngốn tiền nhanh hơn tôi tưởng.

Một tháng chi tiêu của nhà tôi chia ra rành rọt: tiền nhà 12 triệu, tiền học cho con 5 triệu, tiền ăn uống 7 triệu, tiền xăng xe, điện nước, điện thoại khoảng 3 triệu, chưa kể thuốc men, quà cáp, sinh nhật bạn bè, tiền gửi xe... Cộng tất cả, trung bình tháng nào tôi cũng phải rút thêm từ khoản tiết kiệm, mà khoản đó cũng sắp cạn.

Điều khiến tôi ấm ức nhất là trong khi tôi phải ghi chép từng đồng, Khải vẫn giữ thói quen gửi 5 triệu về quê cho bố mẹ mỗi tháng, như thời còn độc thân. Anh bảo: “Bố mẹ nuôi mình lớn, giờ không gửi thì áy náy”. Tôi không phản đối chuyện báo hiếu, nhưng thời điểm này, chúng tôi còn nợ ngân hàng, con còn nhỏ, tôi nghĩ nên tính toán lại.

Tôi từng gợi ý: “Hay anh nói với ông bà giảm bớt, tháng gửi 2 triệu thôi, khi nào mình dư sẽ bù sau”. Khải cau mày: “Anh nói thế bố mẹ lại nghĩ em xui”. Từ đó tôi không ý kiến gì nữa. Tháng nào anh cũng chuyển tiền đều đặn, xong còn dặn tôi: “Nếu bố mẹ gọi, em nhớ nói là anh vẫn khỏe, vẫn đi làm chăm chỉ nhé”.

Mà quả thật, tháng nào không thấy tiền về là y như rằng mẹ chồng gọi. Giọng bà nhẹ nhàng mà tôi nghe cứ như ngồi trên đống lửa: “Dạo này công trình của Khải ổn chứ con? Tháng này mẹ chưa thấy tiền, hay nó quên?”. Tôi cười gượng: “Chắc chậm mấy ngày thôi mẹ ạ”. Bà cười ậm ừ nhưng giọng thì rõ ràng là giục chúng tôi mau mau gửi tiền.

Mỗi tháng, chồng gửi về quê 5 triệu, tôi cứ tưởng bố mẹ chồng nghèo khó cho đến khi biết số tiền đó được họ dùng đi du lịch- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tôi từng nghĩ bố mẹ chồng khó khăn nên cũng cố nhịn. Quê chồng cách cả trăm cây số, ông bà đã về hưu, có mảnh vườn nhỏ trồng rau, nuôi gà, cuộc sống tưởng giản dị nhưng mọi chuyện vỡ lở trong lần tôi về quê giỗ tổ.

Hôm đó, hàng xóm ghé chơi, vô tư kể: “Năm nay ông bà đi Đà Lạt hai lần liền, còn chuẩn bị sang tháng đi Đà Nẵng chơi nữa. Hai ông bà sướng ghê!”. Tôi trố mắt kinh ngạc, còn Khải thì cười trừ. Về phòng, tôi hỏi thì chồng nói anh biết bố mẹ vẫn đi du lịch hằng năm nhưng ông bà có quyền hưởng thụ.

Tôi không nói thêm nhưng trong lòng uất nghẹn. Tôi nghĩ tới những buổi tối phải tính toán từng nghìn tiền chợ, nghĩ tới đứa con đang học cấp 1 mà chưa dám cho học thêm tiếng Anh vì tốn tiền, nghĩ tới những lúc tôi phải vay mẹ đẻ vài triệu khi đến kỳ đóng học phí. Trong khi đó, tiền chồng gửi về được dùng để du lịch, chụp ảnh, mua đặc sản.

Tôi không hiểu nổi vì sao một người đàn ông có thể sẵn sàng hi sinh sự ổn định của vợ con chỉ để giữ thói quen “báo hiếu” như thời còn độc thân. Nghĩ thế nhưng tôi không dám nói, tôi sợ lại bị quy là ích kỷ, là con dâu tính toán.

Mỗi tháng, chồng gửi về quê 5 triệu, tôi cứ tưởng bố mẹ chồng nghèo khó cho đến khi biết số tiền đó được họ dùng đi du lịch- Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Gần đây, bố mẹ chồng đăng ảnh lên mạng, hai ông bà đi Nha Trang, ngồi ăn hải sản bên bờ biển, caption ghi: “Vợ chồng già tận hưởng tuổi xế chiều”. Tôi xem mà lòng chùng xuống. 

Tôi không ghét họ, cũng không trách Khải hoàn toàn. Tôi chỉ thấy mệt mỏi khi mọi cố gắng của mình cứ tan ra trong những khoản “nghĩa vụ” vô lý. 

Tôi bắt đầu thấy xa cách với chồng, người mà tôi từng nghĩ hiểu tôi nhất. Đôi khi buổi tối, anh ngồi chơi điện thoại, tôi nhìn anh và tự hỏi anh có bao giờ tính đến cảm giác của tôi khi phải xoay từng đồng để đủ tiền sinh hoạt, trong khi anh thoải mái chuyển khoản cho bố mẹ mà không cần đắn đo?

Tôi không biết phải nói với ai, càng không biết nên tiếp tục nhịn hay lên tiếng. Tôi sợ rằng nếu nói, mọi người sẽ lại bảo: “Con dâu gì mà keo kiệt, bố mẹ chồng đi du lịch thì có gì sai?”. Nhưng nếu cứ im, tôi thấy trong lòng mình cũng đang dần cạn kiệt như khoản tiết kiệm kia.

Đêm qua, tôi ngồi một mình ghi lại hết các khoản chi – cả những khoản vô hình như sự nhẫn nhịn, sự thiệt thòi, sự tổn thương. Tổng cộng lại, có lẽ tôi đã nợ chính mình quá nhiều. Nhưng biết đòi lại bằng cách nào và có nên đòi không? Tôi thật sự không biết nữa. Tôi nên làm thế nào?

Mỗi tháng vợ gửi 4 triệu cho mẹ ruột, tôi nhắc gửi cả cho bố mẹ chồng thì cô ấy nói một câu khiến tôi câm nínMỗi tháng vợ gửi 4 triệu cho mẹ ruột, tôi nhắc gửi cả cho bố mẹ chồng thì cô ấy nói một câu khiến tôi câm nín

Tôi nghĩ đến khi mình già, con cái tôi cũng cư xử như thế, liệu tôi có chịu nổi không?

Ngọc Thương
Bình luận (0)
Ý kiến của bạn
Tags:

Cùng chuyên mục

Nghỉ hưu ở nhà chăm cháu, đến lúc muốn đi du lịch, tôi lặng người với câu hỏi của con trai

Nghỉ hưu ở nhà chăm cháu, đến lúc muốn đi du lịch, tôi lặng người với câu hỏi của con trai

Tâm sự -

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, tôi dành nhiều năm liền để chăm cháu. Tôi chưa bao giờ nghĩ đó là sự hy sinh, bởi thương con thương cháu thì giúp được gì tôi đều sẵn lòng. Chỉ đến khi muốn đi đâu đó vài ngày cùng bạn bè, tôi mới nhận ra cuộc sống của mình từ lâu đã gắn với lịch trình của các con. Và một câu hỏi của con trai khiến tôi lặng người: Có phải lâu nay, sự có mặt của tôi đã trở thành điều mặc nhiên với các con...

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Tâm sự -

GĐXH - Suốt nhiều năm qua, tôi gác lại cuộc sống riêng để lên thành phố chăm hai cháu ngoại, chỉ mong con gái bớt vất vả. Đến khi chồng ở quê đau yếu, các cháu nội cũng cần người chăm nom, tôi quyết định trở về. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của thông gia, tôi mới cay đắng nhận ra, có lẽ những năm tháng mình nghĩ là tình thân, trong mắt họ lại chỉ là một sự tiện lợi.

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.