Mua quà biếu bố mẹ hai bên dịp Vu lan, vợ bật khóc trước lời nói của chồng
GĐXH – Nghe câu nói của chồng, tôi nghẹn ngào xúc động. Chưa biết tương lai phía trước ra sao nhưng hiện tại, có lẽ cuộc sống đang bù đắp cho tôi những thiệt thòi mà trước đây tôi phải chịu.
22 tuổi, tôi lên xe hoa về nhà chồng trong sự ngậm ngùi thương xót từ bố mẹ đẻ. Nguyên nhân là do tôi có thai ngoài ý muốn với người yêu cùng lớp đại học nên buộc phải tổ chức đám cưới khi chỉ còn hơn 2 tháng nữa là ra trường.
Ngày ấy, tôi còn trẻ, cứ nghĩ yêu nhau thật lòng, có con thì đến với nhau cũng là chuyện bình thường. Thế nhưng, sau vài tháng lấy chồng, tôi mới thật sự thấm thía cảnh lấy chồng sớm khổ đến thế nào.
Cưới xong, hai vợ chồng tôi thuê một căn phòng trọ rộng chừng 30m2 trên thành phố để tiếp tục hoàn thành nốt khóa luận tốt nghiệp. Sau đó, khi có tấm bằng đại học trên tay, hai đứa bắt đầu công cuộc đi xin việc làm.

Vợ xúc động trước hành động của chồng với bố mẹ trong mùa Vu lan. Ảnh minh họa
Thời điểm đó, tôi đã bầu đến tháng thứ 6 nên gặp rất nhiều khó khăn khi xin việc làm. Chồng tôi cũng chẳng khả quan hơn là bao. Anh xin thử việc ở nhiều nơi xong cuối cùng đều phải bỏ vì môi trường không phù hợp, tiền công thì không đáng là bao.
Không tiền, không việc làm khiến cuộc sống của hai vợ chồng dần xuất hiện những mâu thuẫn. Đã có lúc, trong căn phòng trọ chật chội, thiếu thốn đủ thứ của hai vợ chồng không có nổi một cuộc trò chuyện với nhau. Tất cả chìm trong im lặng, chỉ có những giọt nước mắt xen lẫn sự hối hận vì nông nổi của tuổi trẻ.
Cuối cùng, vì quá áp lực "cơm áo gạo tiền" trên thành phố, chúng tôi đành quyết định chuyển về quê sinh sống một thời gian. Chồng tôi xin vào làm trong công ty sơn gần nhà còn tôi ở nhà phụ mẹ chồng làm bánh bán ngoài chợ và chờ sinh.
Cứ như vậy, suốt 2 năm đầu tiên sau khi cưới, cuộc sống của tôi bị tù túng, bó hẹp với con cái, bỉm sữa cùng những ấm ức dồn nén khi phải sống chung cùng mẹ chồng vừa khó tính vừa có những thói quen chăm trẻ cổ hủ.
Không những thế, chồng tôi làm công ty ở quê, dần học theo những thói hư tật xấu của một số đồng nghiệp lớn tuổi. Anh hay nhậu nhẹt rồi bài bạc khiến tôi rất mệt mỏi.
Đã có giai đoạn stress quá nhiều, tôi ngỡ mình như bị trầm cảm. Những lúc như thế, tôi chỉ biết tâm sự cùng cô bạn thân cho nhẹ lòng. Tôi không dám nói gì với bố mẹ đẻ, nhất là mẹ tôi. Vì ngay từ đầu, khi bước chân vào cuộc hôn nhân này, tôi đã khiến bà suy nghĩ rất nhiều vì thương tôi.
Tôi luôn tỏ ra rằng mình ổn mỗi khi mẹ tôi gọi điện nói chuyện. Thậm chí bà còn hỏi tôi có thiếu tiền, bà sẽ gửi cho để đỡ đần trong lúc con còn nhỏ chưa đi làm được.
Mỗi lần như thế, tôi tủi thân vô cùng. Nhìn tấm bằng đại học mà bố mẹ đã vất vả nuôi tôi suốt 4 năm mới có được, lại bị vứt xó trong góc tủ, tôi lại thấy có lỗi với ông bà vô cùng.
Đó là lý do khiến tôi luôn tự nhủ bản thân phải thay đổi, phải dám bứt phá khỏi cuộc sống nghèo khó nơi nhà chồng, tìm lại ước mơ được làm công việc đúng chuyên ngành học, kiếm tiền đáp ứng nhu cầu của bản thân, báo hiếu bố mẹ và lo cho tương lai của con cái sau này.
Nghĩ vậy nên rất nhiều lần tôi nói với chồng muốn quay lại thành phố xin việc làm. Ban đầu anh tỏ ra ngần ngại vì đang làm quen việc ở quê, chưa muốn nghỉ việc, nhưng dưới sự thuyết phục của tôi, anh cũng đồng ý. Vậy là chúng tôi gửi con nhờ ông bà nội chăm sóc, còn hai vợ chồng lên thành phố tìm việc.
Suốt 4 năm qua, hai vợ chồng tôi lao vào làm việc. Nhiều lúc đi làm áp lực, tôi lại nghĩ đến con đang ở quê và bố mẹ đã già, sau này cần phụng dưỡng nên lại cố gắng.
Ông trời không phụ lòng người, sau bao nỗ lực, tôi và chồng đều đã có chỗ đứng trong công ty. Hồi tháng 3 vừa qua, với những thành tích đạt được khi liên tục nằm trong nhóm những nhân viên có doanh số cao nhất công ty, tôi đã được sếp tăng lương và cất nhắc lên làm phó phòng. Đó là một bước ngoặt rất lớn trong công việc của tôi.
Còn chồng tôi, công việc của anh cũng ngày một thuận lợi. Anh đã từ bỏ những thói quen xấu và tập trung đi làm kiếm tiền, lo cho gia đình.
Với số tiền tiết kiệm được, mới đây, chúng tôi đã mua trả góp được một căn chung cư cách trung tâm thành phố không xa. Vợ chồng tôi đã đón con gái lên Hà Nội để tiện cho việc học hành, chăm sóc. Vậy là mong muốn cả gia đình đoàn tụ của tôi đã được thực hiện.
Năm nay, kinh tế dư dả hơn một chút nên tôi đã chủ động mua ít thuốc bổ biếu ông bà hai bên nhân dịp lễ Vu lan báo hiếu, dự định cuối tuần này sẽ tranh thủ mang về.
Lúc biết chuyện, chồng bỗng nói lời cảm ơn tôi. Chưa kịp để tôi phản ứng gì, anh rút từ trong túi ra 2 chiếc lì xì với hai màu khác nhau đưa cho tôi. Chiếc màu xanh có 2 triệu đồng, anh nói để vào túi quà của ông bà nội. Còn chiếc màu đỏ có 5 triệu, anh đưa tôi biếu ông bà ngoại.
Thắc mắc khi số tiền biếu hai bên khác nhau, tôi khá bất ngờ trước câu trả lời của chồng: "Mấy năm qua, tháng nào em cũng gửi dư tiền chăm con về cho ông bà nội rồi, giờ biếu ông bà ngoại nhiều hơn chút cũng là lẽ đương nhiên. Số tiền tuy không nhiều nhưng là tấm lòng của anh với bố mẹ vợ. Anh muốn cảm ơn ông bà vì đã cho anh một cô vợ tuyệt vời là em. Nếu ngày ấy em không cương quyết kéo anh phải thay đổi, thì đâu có anh của ngày hôm nay".
Nghe câu nói của chồng, tôi nghẹn ngào xúc động. Chưa biết tương lai phía trước ra sao nhưng hiện tại, có lẽ cuộc sống đang bù đắp cho tôi những thiệt thòi mà trước đây tôi phải chịu!
Bí mật sau lời chia tay tàn nhẫn: 11 năm tình nghĩa và sự thật đau lòng
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Đến tận bây giờ, tôi mới biết lý do chính xác vì sao cách đây 2 năm anh lại kiên quyết chia tay tôi như vậy…
Hai người bạn cùng lương hưu, tuổi già có cuộc sống khác nhau một trời một vực vì một thói quen
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Cùng bước vào tuổi già với khoản lương hưu khiêm tốn, hai người bạn U75 lại có cuộc sống hoàn toàn trái ngược. Chỉ một khác biệt nhỏ trong thói quen đã tạo nên khoảng cách lớn ở những năm cuối đời.
Bỏ không nhà ở quê và è cổ 20 năm trả nợ nhà Hà Nội, tôi làm giàu cho người khác
Tâm sự - 19 giờ trướcTôi bỏ trống nhà đất sẵn có ở quê để vay nợ mua nhà thành phố và còng lưng trả nợ hàng chục năm, tiền kiếm ra nhiều nhưng làm giàu cho ai chứ mình vẫn sống khổ.
Sau 3 năm ly hôn để cưới tiểu tam, tôi muốn quay lại với vợ cũ
Tâm sự - 1 ngày trước3 năm sau khi ly hôn để cưới tình nhân, phải chịu đựng cuộc sống khốn khổ, ngột ngạt, suốt ngày cãi cọ, tôi nhận ra mình sai lầm và muốn tái hôn với vợ cũ.
'Anh thì hợp em nhưng nhà anh thì không': Lời từ biệt của cô gái 24 tuổi sau buổi ra mắt đầy bão táp
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Dịp Tết Dương lịch vừa qua, thay vì một màn ra mắt lãng mạn, tôi đã trải qua 1 tiếng 20 phút hì hục bên 6 mâm bát đĩa trong khi bạn trai say khướt còn gia đình anh thì "lẩn" sạch.
Cắt tiền chu cấp, con cái lần lượt 'biến mất': Cái giá cay đắng của người mẹ có lương hưu cao
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lấy cả lương hưu chu cấp cho con cái với niềm tin "hy sinh rồi sẽ được đáp đền", người mẹ U70 chỉ thực sự tỉnh ngộ khi nằm trên giường bệnh.
Tôi lo sợ về lời cầu hôn khi nhìn thấy gia cảnh nhà anh
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi thương anh, nhưng ngay lúc này, tôi thật sự sợ hãi một lời cầu hôn. Tôi không còn quá trẻ để nhìn hôn nhân bằng đôi mắt màu hồng nữa rồi.
Hóa giải định kiến của người mẹ về 'trai tân mà lấy gái bỏ chồng': Hành trình từ 'bát mắm thối' đến 'chén cơm lành'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một độc giả đã tâm huyết gửi hiến kế cho bài viết "Sự thật cay đắng đằng sau lời tuyên bố: Tao nhận cháu chứ không nhận dâu của mẹ tôi". Mời mọi người cùng đọc và tiếp tục gửi ý kiến, giúp cho người con trai có được hạnh phúc với người yêu thương, hóa giải được định kiến của người mẹ này.
Giữ chặt lương hưu khi con hỏi vay, tôi đổi lại những năm tháng tuổi già đầy ân hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 72, khi nằm trên giường bệnh, tôi mới hiểu ra lương hưu có thể giúp tôi trả viện phí, thuê người chăm sóc, nhưng không thể mua lại tình cảm của con cái đã nguội lạnh.
Thay vợ ở nhà chăm con, tôi thấy áp lực gấp 10 lần đi làm
Tâm sự - 2 ngày trước6 tháng ở nhà chăm con cho vợ đi làm, tôi cảm thấy áp lực gấp 10 lần đi làm, chỉ riêng việc bón cho con ăn cũng đủ làm tôi kiệt sức.
Giữ chặt lương hưu khi con hỏi vay, tôi đổi lại những năm tháng tuổi già đầy ân hận
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 72, khi nằm trên giường bệnh, tôi mới hiểu ra lương hưu có thể giúp tôi trả viện phí, thuê người chăm sóc, nhưng không thể mua lại tình cảm của con cái đã nguội lạnh.
