Mùng 1 Tết, bạn trai Tây gửi hoá đơn nhắc chia tiền cà phê, bún ốc
Mở tin nhắn của bạn trai Tây mùng 1 Tết, tôi tưởng lời chúc năm mới, hóa ra là hoá đơn cafe và bún ốc anh gửi để chia tiền; thế là phải giảng cho anh về Tết Việt.
Tôi 22 tuổi, sinh viên năm cuối của một trường đại học tại Hà Nội, còn bạn trai là người Mỹ, 27 tuổi. Anh qua Việt Nam được gần 1 năm, đang làm việc tại một công ty bảo hiểm nước ngoài. Chúng tôi mới hẹn hò được một thời gian ngắn sau khi cùng tham gia một số hoạt động thiện nguyện.
Trước đây, khi lướt TikTok hay các trang mạng xã hội, tôi luôn ngưỡng mộ những cô gái Việt có bạn trai hay chồng là người phương Tây. Câu chuyện về sự khác biệt văn hoá xảy ra xung quanh cuộc sống hàng ngày của họ thật sự rất thú vị và dễ thương. Tuy nhiên, khi chính mình trải nghiệm, tôi nhận ra sự khác biệt này có thể là một trở ngại, thử thách giữa các cặp đôi và muốn vượt qua, hai bên đều cần sự cầu thị và thấu hiểu để tiếp nhận.
Tôi từng nghe về chuyện rạch ròi tài chính của người phương Tây từ một số cô gái người Việt với bạn trai nước ngoài, do đó từ khi quen anh, dù đi chơi, ăn uống hay mua bán gì, tôi cũng đều chủ động chi trả trong khả năng của bản thân để đảm bảo sự độc lập.
Chẳng hạn, anh mời đi ăn thì tôi sẽ mời lại anh cafe, xem phim; hoặc lần này đi ăn anh trả thì lần sau tôi sẽ thanh toán. Nếu cùng nhau đi mua sắm, tôi sẽ luôn tự thanh toán đồ của mình. Chi phí đi lại của cả hai thì có khi tôi trả, có khi anh trả…
Có điều, tôi là sinh viên, ngoài đồng lương làm thêm ít ỏi thì vẫn phải phụ thuộc vào bố mẹ về tài chính. Anh đi làm và có thu nhập cao so với mặt bằng chung, do đó những địa điểm hẹn hò mà anh lựa chọn thực sự quá sức đối với tôi. Do đó nếu một tháng mời anh ăn một bữa, vài lần cafe hay trả tiền taxi đi lại thôi thì tôi cũng “cháy túi”.
Chính vì vậy, tôi thử đưa anh đi ăn uống ở những nơi bình dân hơn hay hàng quán vỉa hè. Tuy anh không từ chối nhưng lần nào cũng phàn nàn là mất vệ sinh, chỉ gẩy gẩy đồ ăn cho có chứ không thực sự thưởng thức. Đễn chỗ hẹn hò, tôi muốn đi xe máy cho tiết kiệm, nhưng anh không hài lòng, nói giao thông ở Việt Nam quá hỗn loạn, đi xe máy rất nguy hiểm. Anh chưa từng cùng tôi đi xe máy, đi đâu cũng gọi taxi. Điều này khiến tôi khó chịu nhưng vì mới hẹn hò, tôi nghĩ mình cũng nên học cách chấp nhận sự khác biệt này khi yêu một người nước ngoài.
Năm nay là năm đầu tiên bạn trai tôi đón Tết Nguyên đán ở Việt Nam; tôi đã tranh thủ thời gian giới thiệu qua với anh về truyền thống đón Tết. Anh hẹn tối 29 cùng nhau đi ăn ở ngoài rồi đón giao thừa, sau đó anh sẽ đưa tôi về nhà. Tuy nhiên, tôi không thể vắng mặt trong bữa cơm tất niên chiều 29 với đại gia đình nên mở lời mời anh đến dự cùng rồi sau đó chúng tôi sẽ đi cafe và xem pháo hoa.
Dù vẫn còn ngần ngại vì chưa từng ra mắt gia đình tôi nhưng cuối cùng anh cũng đồng ý. Trong suốt bữa tối, gia đình tôi rất cởi mởi nhưng do bất đồng ngôn ngữ nên bạn trai còn e dè. Chỉ có mấy đứa em họ sàn sàn tuổi tôi có thể giao tiếp với anh, khiến anh tỏ ra thoải mái hơn.
Sau bữa tối, các em rủ hai đứa tôi cùng đi đón giao thừa cùng, đến một quán cafe có view rất đẹp ở trung tâm thành phố, vừa có thể thưởng thức đồ uống vừa thuận tiện ngắm pháo hoa. Nghe vậy, tôi đồng ý luôn vì dù sao kế hoạch dự định của tôi và anh cũng giống vậy, hơn nữa đi chơi Tết càng đông càng vui nên chẳng có lý do gì để từ chối.
Quán cafe mà các em tôi chọn nằm trên tầng thượng của một khách sạn sang trọng ở trung tâm thành phố, nơi chúng tôi có thể ngắm pháo hoa ở cự ly rất gần. Và tất nhiên, để có được vị trí đắc địa đó trong đêm giao thừa, bạn trai tôi đã phải thanh toán hoá đơn đồ uống cao hơn rất nhiều so với những quán khác.
Mùng 1 Tết, bạn trai Tây gửi hoá đơn đòi chia tiền cà phê và bát bún ốc. (Ảnh minh họa: My My)
Sau khi đón giao thừa, lẽ ra chúng tôi về nhà ngay, nhưng mấy đứa em họ lại gợi ý đi ăn bún ốc theo “truyền thống” của mấy chị em tôi từ nhiều năm trước. Dù không hề hứng thú với hàng quán vỉa hè nhưng vì cả mấy chị em đều muốn đi, bạn trai cũng đi cùng.
Vốn dĩ bún ốc vỉa hè đêm giao thừa luôn đắt nhưng bạn trai tôi không biết điều đó. Khi thanh toán thấy hoá đơn quá cao so với một món ăn đường phố, anh nghĩ mình là người nước ngoài nên mới bị “chặt chém”, liền tỏ thái độ khó chịu và ý kiến với chủ quán. Chủ quán đang đông khách nên cũng nóng nảy lớn tiếng với anh.
Thấy vậy, mấy chị em tôi dù chưa ăn xong cũng phải dừng lại để giải thích và giảng hoà cho cả hai bên. Nghe xong, anh rút ví thanh toán nhưng thái độ vẫn rất bực bội. Xong xuôi, tất cả chúng tôi bắt xe ai về nhà nấy.
Sáng mùng 1 Tết, tôi mở điện thoại thấy tin nhắn của bạn trai, cứ ngỡ là tin chúc mừng năm mới, hóa ra anh gửi tôi hoá đơn cafe và bún ốc, bảo anh sẽ chi trả phần của tôi và anh, còn phần của 4 đứa em họ thì có thể chuyển trả anh luôn hoặc chờ các em trả tiền rồi chuyển cho anh sau cũng được.
Tôi rất sốc sau khi nhận được tin nhắn “đòi nợ” vào đúng ngày đầu năm mới từ chính người yêu mình. Có lẽ nếu là ngày thường, tôi sẽ không khó chịu vì đã xác định sòng phẳng về tiền bạc. Nhưng đây là mùng 1 Tết, cảm giác ức chế phải nói là không hề nhỏ.
Tôi từng cho anh biết người Việt Nam đón năm mới theo Âm lịch và vào sáng mùng 1 thường đi chúc Tết nhau hoặc gửi cho nhau lời chúc mừng năm mới, có lẽ anh quên mất? Cố gắng nghĩ mọi thứ theo khía cạnh tích cực, tôi tự nhủ sẽ bổ túc cho anh lần nữa về Tết cổ truyền Việt Nam, những điều nên kiêng kỵ trong ngày đầu năm, chẳng hạn kiêng đòi tiền, cùng vượt qua sự khác biệt văn hóa để thông cảm và gần gũi với nhau hơn.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi vẫn thấy ấm ức, băn khoăn không biết hành vi của anh liệu có đơn thuần là khác biệt văn hóa hay anh thực sự có tính keo kiệt. Khoản tiền trên không nhỏ với sinh viên như tôi nhưng cũng không lớn đến mức tôi không thể trả thay các em họ mình. Tuy nhiên, đây mới là buổi đầu anh ra mắt người thân trong gia đình tôi, đi chơi cùng các cô em của tôi, dù là người phương Tây cũng đâu cần thiết phải tính toán rành mạch đến như vậy?
Nếu tôi góp ý về việc này, liệu anh có hiểu lầm rằng tôi thích ỷ lại đàn ông về tiền bạc? Rất mong các anh chị có hiểu biết về văn hóa Mỹ cho ý kiến, việc bạn trai tôi muốn chia hoá đơn trong hoàn cảnh này có thực sự là bình thường đối với người Mỹ hay anh là người ki bo?
Gặp lại đồng nghiệp cũ, tôi ngỡ ngàng khi biết cái giá phía sau chức giám đốc
Tâm sự - 46 phút trướcGĐXH - Sau hai thập kỷ xa cách, buổi gặp mặt đồng nghiệp cũ tưởng chừng là dịp để nhìn lại những thành tựu rực rỡ. Thế nhưng, càng trò chuyện, tôi càng nhận ra một sự thật hoàn toàn khác.
Sau khi nghỉ hưu, tôi bỏ 6 thói quen giúp ví tiền không còn hao hụt mỗi tháng
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi nghỉ hưu, tôi bắt đầu rà soát lại các khoản chi tiêu trong gia đình và bất ngờ nhận ra căn bếp mới chính là nơi “ngốn tiền” nhiều nhất.
Nghỉ hưu lên ở với con gái, một câu nói của con rể khiến tôi lập tức quay về quê
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Nghỉ hưu, tôi lên thành phố sống cùng con gái với hy vọng tuổi già an yên. Nhưng một cuộc trò chuyện khiến tôi nhận ra mình đang mắc sai lầm mà nhiều người lớn tuổi mắc phải.
Đi họp lớp với chiếc áo cũ, tôi nhận về lời mỉa mai và bài học đắt giá
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khoảng cách giữa con người đôi khi không nằm ở ví tiền, mà ở cách họ nhìn nhận và đối xử với nhau. Tôi nhận ra điều đó sau một buổi họp lớp tưởng chừng chỉ để gặp lại bạn cũ.
Sau khi nghỉ hưu, tôi dứt khoát không làm 5 việc, nhờ vậy cuộc sống nhẹ nhàng hẳn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi bước sang tuổi 65 và chính thức nghỉ hưu, bà Dương chọn sống một mình trong căn nhà riêng.
Cả nhà đồng thuận khi bố mẹ chia thừa kế, lúc đất tăng giá gấp 5 lần, 3 em trai liền trở mặt với tôi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mâu thuẫn vì thừa kế không còn là chuyện hiếm, nhưng đôi khi những xung đột ấy lại xuất hiện theo cách không ai ngờ tới.
Tưởng ôn kỷ niệm, ai ngờ toàn khoe bản thân: Người phụ nữ dự họp lớp một lần rồi 'cạch mặt'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không khí buổi gặp gỡ khiến bà nhận ra rằng, theo thời gian, ý nghĩa của họp lớp cũng đã thay đổi.
Hai chị em chọn hai cách tiêu tiền: Cuộc sống tuổi trung niên khác nhau 'một trời một vực'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tính cách khác nhau, lựa chọn lối sống khác nhau khiến cuộc sống của hai người cô tôi khi bước vào tuổi trung niên rẽ sang hai hướng hoàn toàn đối lập.
Ở nhà 2 con trai chưa đầy 1 năm, cụ bà quyết định dọn đi: Tuổi già vui hơn hẳn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Quyết định tưởng chừng khiến nhiều người bất ngờ lại giúp bà tìm thấy sự bình yên trong những năm tháng tuổi già, đồng thời giảm bớt áp lực cho con cái.
8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm nghề giúp việc, tôi nhận ra một sự thật: khi bước vào tuổi già, mọi người đều đối diện với những nỗi lo tương tự nhau, bất kể giàu nghèo hay địa vị xã hội.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sựGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.