Mời độc giả chia sẻ quan điểm và gửi tâm sự của mình đến chúng tôi ở phần bình luận phía cuối bài. Biết đâu, câu chuyện của bạn có thể giúp ai đó tìm thấy sự đồng cảm, hoặc đơn giản là giúp chính bạn vơi đi những muộn phiền.
Lấy chồng xa, 2 năm mới về, con gái òa khóc nhìn cảnh bố mẹ ngồi trước hiên
Tôi chỉ mong thời gian có thể chậm lại, để còn được ăn thêm nhiều bữa cơm mẹ nấu, được nghe tiếng cha run run gọi tên con gái mỗi ngày.
Từ ngày lấy chồng xa , cuộc sống chật vật, lo toan từng đồng khiến tôi chỉ còn biết gửi gắm nỗi nhớ qua những cuộc gọi điện thoại vội vã. Hai năm qua, tôi chưa một lần về thăm quê, thăm bố mẹ.
Ngày mới trưởng thành, tôi chỉ ước được bay cao, bay xa, được ra thành phố sống cuộc đời tự do của riêng mình. Tôi bỏ ngoài tai lời can ngăn của bố mẹ, một mình vào tận miền Nam làm việc, rồi lấy chồng, sinh con.
Thời gian đầu, mọi thứ mới mẻ khiến tôi hào hứng. Nhưng rồi cuộc sống ngày càng khó khăn, kinh tế không dư dả, con cái nheo nhóc khiến tôi dần hiểu vì sao bố mẹ không muốn con gái lấy chồng xa.
Nhiều lần tôi hẹn về thăm mẹ nhưng rồi lại bỏ lỡ. Cho đến một ngày, khi đã chuẩn bị đầy đủ hành trang, tiền bạc và tinh thần, tôi quyết định về thăm bố mẹ mà không báo trước.
Tôi muốn gây bất ngờ, và cũng không muốn bố mẹ lại tất bật mua sắm cho con cháu. Nào ngờ, chính sự bất ngờ ấy lại khiến lòng tôi nhói đau.
Vừa bước qua cổng, ngôi nhà cấp 4 đơn sơ gắn bó với tôi từ thuở nhỏ hiện ra, khiến mắt tôi nhòe lệ.
Bố ngồi trước hiên, trên người là bộ quần áo đã sờn màu, đôi tay run rẩy vì căn bệnh Parkinson. Mẹ tôi, tóc đã bạc trắng, da nhăn nheo, mặc chiếc áo bà ba cũ phai màu, đang ngồi trò chuyện cùng bố.
Con gái xúc động nhìn bố mẹ đã già. Ảnh minh họa: Sohu
Khoảnh khắc ấy khiến tôi òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Bấy lâu nay, tôi mải mê lo toan cho cuộc sống riêng, để rồi chợt nhận ra thời gian không chờ đợi ai.
Mẹ thấy tôi thì hét lên vì bất ngờ, đôi mắt bà sáng rực, vội vàng chạy đến ôm chầm lấy con gái. Vòng tay gầy guộc của mẹ vẫn là chỗ dựa bình yên nhất đời tôi. Nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi.
Bố quay ra, giọng run run đầy xúc động: “Về rồi đó hả con?”. Bố nói như thể tôi chỉ vừa xa nhà dăm ngày, dăm tháng. Có lẽ trong lòng bố, con gái chưa bao giờ đi đâu xa, vẫn luôn ở trong ngôi nhà này.
Hôm đó, mẹ vội vã vào bếp nấu một bữa cơm thật tươm tất. Bà bảo: “Lâu rồi mới có con gái về, mẹ phải đãi một bữa cơm quê thật ngon”.
Mâm cơm bày ra toàn những món tôi mê từ thuở nhỏ: Nồi cá kho chuối, bát canh chua nấu quả chay, đĩa rau luộc chấm nước mắm cáy thơm lừng. Đơn sơ, giản dị nhưng với tôi ấm áp đến nghẹn ngào.
Bố vừa run tay cầm đũa vừa cười, liên tục gắp thức ăn cho tôi như sợ con gái ngại ngùng.
Đứa cháu ngoại lâu lâu mới được gặp ông bà nhưng vẫn thấy thân quen. Nó bật cười khi nhìn bàn tay ông run run gắp miếng thịt, rồi cả ông và cháu cùng cười vang, không khí vui tươi như ngày tôi còn bé.
Ở nhà bố mẹ vài ngày, tôi không nỡ ngủ thêm. Tôi muốn dậy thật sớm để hít hà hương đồng gió nội và để có thêm thời gian bên gia đình, sợ rằng từng ngày trôi qua quá nhanh.
Đến gần ngày đi, lòng tôi rộn ràng xen lẫn xao xuyến. Mẹ cẩn thận gói ghém bánh kẹo, trái cây, từng hũ ruốc quê để tôi mang về cho con nhỏ.
“Mấy đứa nhỏ ở quê chồng con chắc thích mấy món này. Ăn cơm quê ngoại để nhớ bà ngoại nhé”, mẹ vừa nói vừa xoa đầu cháu.
Nhìn đôi bàn tay gầy guộc thoăn thoắt của mẹ, tim tôi nghẹn lại. Cả đời mẹ chưa bao giờ nghĩ cho mình, chỉ sống vì con cháu. Tôi ôm túi đồ, cố giấu xúc động để bố mẹ yên tâm về mình.
Ở tuổi gần 80, bố mẹ tôi đã già yếu. Tôi sợ bộn bề cuộc sống khiến mình quên rằng thời gian dành cho cha mẹ không còn nhiều. Tôi sợ một ngày trở về thì đã quá muộn, không còn được ngồi bên hiên nghe bố mẹ cười, không còn được ăn bữa cơm quê do mẹ nấu.
Ngày về ấy, tôi vừa hạnh phúc vừa xót xa. Hạnh phúc vì được trở lại vòng tay cha mẹ, xót xa vì thấy ông bà đã già yếu và không biết lần sau sẽ là khi nào.
Tôi chỉ biết tự nhủ phải cố gắng hơn, để được về thăm bố mẹ nhiều hơn, gọi điện cho bố mẹ thường xuyên hơn, để không phải hối tiếc khi thời gian trôi đi vội vã.
Cuộc sống khó khăn bao năm qua đã luôn khiến tôi lo sợ. Nhưng từ sau chuyến về quê, nỗi sợ lớn nhất trong tôi không còn là cái nghèo mà là một ngày trở lại, cha mẹ đã không còn ngồi chờ tôi trước hiên nhà.
Độc giả giấu tên
Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người thường nghĩ đến việc mua thêm nhà để an tâm tuổi già. Tôi cũng từng có suy nghĩ như vậy, cho đến khi nghe lời khuyên chân thành của con dâu.
20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Khoảnh khắc biết căn nhà mình đang vun vén suốt hai thập kỷ được sang tên cho ai, tôi mới bàng hoàng nhận ra: Có những nỗ lực cả đời cũng không thể xóa nhòa ranh giới giữa "máu mủ" và "người ngoài".
Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, không chịu nổi cảm giác nhàn rỗi nên tôi xin vào làm tại công ty của con trai. Nhưng chỉ một sai lầm, tôi bị phạt tiền và khiển trách trước gần 200 nhân viên.
Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.
Nghỉ hưu sống độc lập, tôi tưởng giảm gánh nặng cho con, ai ngờ vợ chồng suýt bỏ nhau
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng khi bước vào giai đoạn nghỉ hưu, sống độc lập, không phụ thuộc con cái là lựa chọn lý tưởng. Tuy nhiên, thực tế mô hình này không phải lúc nào cũng suôn sẻ.
Ngỡ ngàng khi bạn trai "hoàn hảo" trên mạng lại là một kẻ kiểm soát cực đoan
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi yêu online, anh vô cùng lãng mạn, tâm lý, thế nhưng khi gặp ngoài đời, tôi lại sợ hãi với tính cách thích kiểm soát của bạn trai.
Phát hiện vợ ngoại tình, người chồng mời 'tình địch' bữa cơm rượu và cái kết
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Phát hiện vợ ngoại tình, tôi không làm ầm ĩ, không truy hỏi. Thay vào đó, tôi chọn cách gặp người đàn ông kia. Chính cuộc trò chuyện tưởng chừng bình thường ấy lại trở thành bước ngoặt cứu vãn cuộc hôn nhân đang bên bờ đổ vỡ.
Đi qua bão giông, tôi tìm thấy người cha thực sự cho con mình
Tâm sự - 2 ngày trướcSau cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ tin vào đàn ông và tình yêu, thế rồi anh đến giúp tôi hiểu rằng thế nào là người đàn ông tốt thực sự, anh không chỉ làm chồng, mà còn là người cha đầy yêu thương và trách nhiệm của con gái tôi.
Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi đã từng cuồng công việc, nghĩ rằng chỉ cần kiếm thật nhiều tiền, lo cho cha mẹ cuộc sống đủ đầy là được. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy cha mẹ mình bước đi không còn vững, mái tóc đã bạc trắng gần hết. Tôi chợt nhận ra, món quà họ cần nhất không phải là những xấp tiền mà là thời gian bên con cháu.
Mua nhà, đón bố mẹ lên ở để báo hiếu nhưng ông bà không hề hạnh phúc như tôi tưởng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Không ít người cho rằng mua nhà ở thành phố, đón cha mẹ lên sống cùng là cách báo hiếu trọn vẹn. Thế nhưng câu chuyện của tôi lại cho thấy một sự thật khác.
Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình
Tâm sựGĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.

