Muốn giành lại chồng cũ chỉ vì một câu nói của "người thứ ba"
Tôi nhớ đến vẻ đắc ý của cô ấy khi mẹ con tôi rời khỏi nhà: “Là một người đàn bà, đến chồng của mình, cha của con mình mà cũng không biết cách giữ, có trách thì chỉ nên trách chị vô dụng thôi”, tự nhiên lại muốn nhân cơ hội này mà trả thù người đàn bà kia cho bõ giận.

Ba mươi bảy tuổi tôi bước chân ra khỏi cuộc hôn nhân của mình, gia tài là số tiền nửa ngôi nhà được phân chia và cậu con trai lên 8 tuổi. Mặc dù lúc đó chồng tôi nói mẹ con tôi có thể ở lại ngôi nhà còn anh ấy sẽ ra đi. Thế nhưng ngôi nhà đã chứa đựng quá nhiều kỉ niệm của của hơn 9 năm trời sống chung khiến tôi không đủ dũng cảm để ở lại đó.
Tôi còn nhớ rõ buổi tối hôm đó, khi cả nhà đang quây quần bên bữa cơm thì có tiếng gõ cửa. Một cô gái trẻ xuất hiện, cô mặc chiếc váy bó sát có lẽ để giúp lộ cái bụng bầu một cách rõ hơn. Chồng tôi thì mặt tái xanh tái mét vừa van xin vừa đẩy cô gái đó ra khỏi nhà bảo “có gì từ từ rồi anh sẽ giải quyết”. Bữa cơm hôm đó trở thành bữa cơm hạnh phúc và cũng là bữa cơm đau khổ cuối cùng của gia đình tôi.
Sai lầm nào cũng có lý do, chồng tôi cũng ra sức giải thích và biện hộ cho sai lầm ấy. Anh nói anh vẫn yêu tôi, chỉ là... Có ai yêu vợ, thương con mà lại đi ăn nằm với người đàn bà khác? Có ai yêu vợ thương con mà để nhân tình vác bụng bầu đến tận nhà đòi “phải có trách nhiệm”? Tôi đã không thể tha thứ, không thể bao dung. Thời gian ngắn sau đó chúng tôi ra tòa, con trai chọn theo mẹ.
Ngày mẹ con tôi rời khỏi nhà cũng là ngày cô nhân tình kia xách đồ đến ở trong ngôi nhà đã từng một thời là tổ ấm của tôi. Tôi nhìn cô ta, không thèm nói một lời. Hình như khó chịu trước thái độ của tôi, cô ta liền nói: “Chị đừng nhìn tôi với ánh mắt đó. Tôi biết chị đang nghĩ gì, nhưng thôi. Là một người đàn bà, đến chồng của mình, cha của con mình mà cũng không biết cách giữ, có trách thì chỉ nên trách chị vô dụng thôi”. Tính tôi xưa nay vốn nóng nảy, vậy mà không hiểu sao lúc ấy lại bình tĩnh đến lạ lùng, một câu tôi cũng không nói. Đời này, chẳng ai dám chắc thứ của mình sẽ nằm trong tay mình cho đến khi chết. Để rồi xem.
Ba năm đã trôi qua. Tôi giờ đã sắp bước sang tuổi bốn mươi. Nhiều người nói tôi còn trẻ, và nên nghĩ đến một cuộc hôn nhân mới. Thế nhưng tôi hài lòng với cuộc sống của mình. Con trai tôi ngày càng lớn, rất ngoan và hiểu chuyện. Chồng cũ tôi vẫn thường xuyên đến thăm con, đóng góp trợ cấp nuôi con đầy đủ. Tôi dạy con học cách tôn trọng bố nó. Tôi cũng học cách không than vãn oán trách. Hôn nhân bền chặt hay mong manh còn là do duyên nợ của mỗi người dài hay ngắn. Tôi nghĩ vậy.
Dạo này chồng cũ tôi hay đến nhà, thỉnh thoảng còn tìm cớ để ngủ lại với con trai. Tôi nhìn anh ấy có vẻ không ổn, nhưng cũng không tiện hỏi. Rồi một hôm vợ anh ta tìm đến nhà tôi, nói tôi đã xúi bẩy gì mà khiến anh ta về lạnh nhạt mặt mày nặng nhẹ với vợ, thậm chí đêm đến còn không thèm về nhà. Cô ta nói rằng tôi đừng hòng cướp chồng của cô ta, đừng hòng cướp bố của con gái cô ta.
Tôi hỏi chồng cũ, anh ấy nói vốn hai người đến với nhau đã là một sai lầm. Yêu thương không đủ, hiểu nhau không đủ, tôn trọng nhau cũng không đủ nên cuộc sống vô cùng ngột ngạt. Rồi anh khóc van xin tôi hãy cho anh một cơ hội, anh muốn được làm lại từ đầu.
Làm lại từ đầu với một người đàn ông đã phản bội đó là điều tôi chưa bao giờ nghĩ đến, dù có đôi khi nhìn vào mắt chồng cũ, nhìn những việc chồng cũ làm và lo lắng cho mẹ con tôi, tôi biết anh vẫn yêu tôi và quan tâm thật lòng. Thế nhưng khi anh ấy nói ra câu đó, người tôi nghĩ về chính là vợ anh ta, kẻ đã góp phần phá hoại gia đình tôi.
Tôi nhớ đến vẻ đắc ý của cô ấy khi mẹ con tôi rời khỏi nhà: “Là một người đàn bà, đến chồng của mình, cha của con mình mà cũng không biết cách giữ, có trách thì chỉ nên trách chị vô dụng thôi”, tự nhiên lại muốn nhân cơ hội này mà trả thù người đàn bà kia cho bõ giận, để cho cô ấy hiểu thế nào là nỗi đau bị người khác “giật” chồng, hiểu thế nào là nỗi khổ của một đứa trẻ thiếu vắng cha. Dù cho có thể là sau khi làm cho gia đình ấy tan nát, tôi vẫn sẽ không quay lại với chồng cũ.
Trả thù, điều ấy tôi chưa từng nghĩ đến cho đến lúc này, khi cơ hội nằm gọn trong lòng bàn tay. Tôi đã rất quyết tâm, thế nhưng rồi lại lưỡng lự. Lưỡng lự xong lại tự cười chính mình “sao mình lại phải thương hại mẹ con người đàn bà đó chứ. Họ biết giữ cha cho con, sao mình lại không biết giành cha lại cho con?”.
Thế nhưng càng suy nghĩ tôi lại càng rối trí không biết làm vậy là nên hay không nên. Tôi chia sẻ những dòng này, vì ở đây không ai biết tôi là ai, sẽ công bằng nhìn nhận mà cho tôi một lời khuyên. Nếu mọi người ủng hộ, tôi nhất định sẽ làm theo kế hoạch của mình.
Theo H. H/Dân Trí
Mua nhà, đón bố mẹ lên ở để báo hiếu nhưng ông bà không hề hạnh phúc như tôi tưởng
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Không ít người cho rằng mua nhà ở thành phố, đón cha mẹ lên sống cùng là cách báo hiếu trọn vẹn. Thế nhưng câu chuyện của tôi lại cho thấy một sự thật khác.
Chồng cũ bệnh nặng, tôi muốn đón về chăm sóc nhưng các con phản đối vì lý do này
Tâm sự - 3 giờ trướcGiờ đây, khi chồng cũ lâm bệnh nặng, tôi muốn đưa về chăm sóc vì nghĩ hết tình còn nghĩa, nhưng các con lại phản đối quyết liệt.
Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.
Đi hay không đi họp lớp? Quy tắc 3-3 giúp tôi tránh phiền não, kết giao đúng người
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không phải buổi họp lớp nào cũng đáng tham dự. Có những cuộc gặp khiến ta vui vẻ, mở rộng mối quan hệ, nhưng cũng có những buổi chỉ mang lại sự mệt mỏi.
Không có con, tôi dồn hết cho cháu gái mong nương tựa về già, sự thật trong bệnh viện khiến tôi tỉnh ngộ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Vì biết mình không có con, tôi luôn nghĩ đến cuộc sống về già và đặt nhiều hy vọng vào cháu gái.
Vừa định đoạn tuyệt tình bạn, tôi bất ngờ nhận được phong bì hơn 300 triệu đồng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tình bạn lâu năm đôi khi không cần mâu thuẫn lớn, chỉ cần thiếu liên lạc cũng đủ khiến khoảng cách ngày càng xa.
Vay hơn 2 triệu bị con dâu bắt viết giấy nợ, con trai âm thầm ghi một điều lên đó khiến tôi òa khóc
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta nói đàn ông hiếm khi rơi nước mắt, nhưng ở tuổi 70, tôi đã bật khóc khi cầm tờ giấy do chính con trai viết.
Từng nghĩ giúp người là tốt, cho đến khi cuộc sống dạy tôi bài học cay đắng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có một thực tế trong cuộc sống là khi bạn quá dễ dãi, người khác sẽ xem việc nhờ vả bạn là điều hiển nhiên.
Bạn cũ mời ăn nhà hàng 5 sao, người đàn ông bỏ về sau 30 phút: Bài học đắt giá về cuộc sống
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một cuộc gặp lại bạn cũ tưởng chừng ấm áp lại trở thành trải nghiệm khó quên, giúp người đàn ông 60 tuổi nhận ra bài học về hạnh phúc.
Em rể vỡ nợ 10 tỷ, bố mẹ muốn bán nhà trả giúp, tôi phản đối bị nói ích kỷ
Tâm sự - 4 ngày trướcEm gái tôi lấy chồng được 10 năm và có cuộc sống khá đủ đầy. Nhưng mới đây chồng em vỡ nợ gần 10 tỷ, bố mẹ tôi có ý định bán căn nhà đang ở để giúp em, khi tôi phản đối thì bị nói là ích kỷ.
Một lời nói dối về lương hưu giúp tôi nhìn rõ lòng người trong gia đình
Tâm sựGĐXH - Lời "nói dối" về lương hưu tưởng chừng vô hại ấy lại vô tình trở thành phép thử, giúp tôi nhận ra thái độ thật của con cái khi nghĩ bố mẹ không còn khả năng hỗ trợ tài chính.