Muộn phiền vì công việc đang "rối như mớ bòng bong", chồng không an ủi còn nói một câu khiến tôi "chết tâm"
Giữa muôn vàn bão tố ngoài kia, giờ đây, ngay trong chính ngôi nhà của mình, tôi lại cảm thấy chông chênh và lạc lõng hơn bao giờ hết.
Thành phố đã lên đèn, dòng người vẫn hối hả ngược xuôi. Tôi lái xe về nhà trong trạng thái rã rời, đầu óc căng như dây đàn sau một tuần dài đối mặt với những dự án dang dở, những yêu cầu khắt khe của cấp trên và cả những mối quan hệ phức tạp nơi công sở. Công việc của tôi đang ở giai đoạn khó khăn, mọi thứ rối ren, chồng chất, có những lúc tôi cảm tưởng mình sắp gục ngã.
Về đến nhà, căn hộ tối đèn. Chồng tôi, như thường lệ, vẫn đang dán mắt vào màn hình máy tính, mải mê với những trận game không hồi kết. Thấy tôi, anh chỉ liếc qua rồi buông một câu hỏi nhạt thếch: "Về rồi à?". Không một cái ôm, không một lời hỏi han xem vợ mình đã trải qua một ngày tồi tệ thế nào.
Tôi lẳng lặng cất túi, lê bước chân nặng trĩu vào bếp. Vừa sắp xếp đồ ăn, tôi vừa cố gắng mở lời, mong tìm được một chút sẻ chia, một lời an ủi từ người bạn đời. Giọng tôi lạc đi vì mệt mỏi:
"Anh ơi, công việc của em dạo này stress quá. Mọi thứ cứ rối tung lên, em không biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Em cảm thấy áp lực và kiệt sức thực sự."
Tôi đã hy vọng, dù chỉ là một chút, rằng anh sẽ quay lại, nhìn tôi và nói: "Cố lên em, có anh ở đây rồi". Hoặc đơn giản hơn, chỉ cần một cái vỗ về nhẹ nhàng lên vai cũng đủ để tôi cảm thấy được an ủi.
Nhưng không, đáp lại sự yếu đuối và mong manh của tôi là một sự im lặng đến đáng sợ. Vài giây sau, anh vẫn không rời mắt khỏi màn hình, thản nhiên đáp một câu khiến cả thế giới trong tôi như sụp đổ:
"Việc của em thì em tự đi mà giải quyết. Kêu ca với anh làm gì?"
Ảnh minh họa: AI
Tai tôi ù đi. Cổ họng nghẹn đắng. Câu nói của anh như một nhát dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim đang mệt nhoài, rỉ máu của tôi. Nó còn đau hơn vạn lần những áp lực, những khó khăn mà tôi đang phải gánh chịu ngoài xã hội. Giây phút ấy, tôi cảm thấy "chết tâm" thực sự.
Hóa ra, trong mắt người tôi yêu thương và tin tưởng nhất, những muộn phiền của tôi chỉ là những lời than vãn phiền phức. Hóa ra, tôi chỉ có một mình trong cuộc chiến này. Ngôi nhà mà tôi vẫn nghĩ là tổ ấm bình yên, hóa ra cũng chỉ là một không gian lạnh lẽo, không hơn không kém. Sự cô đơn bủa vây lấy tôi, cay đắng và xót xa.
Nước mắt cứ thế lã chã rơi. Tôi không khóc vì công việc quá tải, mà khóc cho cuộc hôn nhân của mình, cho sự vô tâm của người đàn ông tôi đã chọn đi cùng suốt cuộc đời. Lời an ủi, động viên từ người ngoài có lẽ chẳng bao giờ quý giá bằng một cái nắm tay của người bạn đời. Nhưng giờ đây, đến cả sự quan tâm tối thiểu ấy, tôi cũng không nhận được.
Đêm đó, tôi nằm quay lưng lại với anh, vờ như đã ngủ say nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn. Tôi tự hỏi, chúng tôi đã sai ở đâu? Phải chăng guồng quay của cuộc sống đã cuốn chúng tôi ra xa nhau? Hay phải chăng, tình yêu và sự thấu hiểu đã phai nhạt theo năm tháng mà tôi không hề hay biết?
Tôi không cần anh phải giải quyết công việc giúp tôi, tôi chỉ cần một bờ vai để tựa vào, một lời động viên để có thêm sức mạnh bước tiếp. Nhưng câu nói của anh đã dập tắt tất cả.
*Lưu ý: Bài viết được kể dưới góc nhìn tâm sự của độc giả.
Hai chị em chọn hai cách tiêu tiền: Cuộc sống tuổi trung niên khác nhau 'một trời một vực'
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Tính cách khác nhau, lựa chọn lối sống khác nhau khiến cuộc sống của hai người cô tôi khi bước vào tuổi trung niên rẽ sang hai hướng hoàn toàn đối lập.
Ở nhà 2 con trai chưa đầy 1 năm, cụ bà quyết định dọn đi: Tuổi già vui hơn hẳn
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Quyết định tưởng chừng khiến nhiều người bất ngờ lại giúp bà tìm thấy sự bình yên trong những năm tháng tuổi già, đồng thời giảm bớt áp lực cho con cái.
8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm nghề giúp việc, tôi nhận ra một sự thật: khi bước vào tuổi già, mọi người đều đối diện với những nỗi lo tương tự nhau, bất kể giàu nghèo hay địa vị xã hội.
Không sống cùng con, tuổi già của tôi vẫn hạnh phúc nhờ làm tốt 4 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ban đầu, tôi sợ rằng tuổi già một mình sẽ buồn tẻ, nhưng sau vài năm điều chỉnh lối sống, tôi nhận ra rằng chỉ cần thay đổi suy nghĩ, tuổi già vẫn có thể vui vẻ và đầy ý nghĩa.
Bị con từ chối phụng dưỡng tuổi già, tôi nói đúng 1 câu khiến con day dứt nhiều năm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến khi lập gia đình và có con, anh mới thực sự hiểu nỗi lòng của cha từ đó thay đổi hoàn toàn thái độ.
Ngày mẹ chồng qua đời, ngân hàng gọi điện, tôi mới hiểu lòng người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Việc chăm sóc mẹ chồng suốt hai thập kỷ đã mang lại cho Gia Minh không chỉ là sự mệt nhọc mà còn là một bài học sâu sắc về tình thân, trách nhiệm.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.
Tôi sắp cưới vợ, người cũ bất ngờ muốn nối lại sau khi ly hôn chồng
Tâm sự - 2 ngày trướcĐúng lúc đám cưới đã cận kề, người yêu cũ bất ngờ quay lại sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, khiến tôi lại giằng xé trong lòng…
Cáng đáng gia đình 40 năm, tôi bị bố mẹ và các em xem đó là nghĩa vụ: U60 tôi quyết định cắt liên lạc
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi U60, khi nhìn lại quãng đường đã đi qua, tôi nhận ra dù bản thân cố gắng đến đâu cũng không nhận được sự công nhận từ gia đình.
Đề nghị đưa mẹ chồng vào viện dưỡng lão, tôi cảm động rớt nước mắt vì phản ứng của cả nhà chồng
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi nghĩ sẽ có phản ứng gay gắt, hoặc ít nhất là sự khó chịu. Nhưng điều xảy ra lại khiến tôi không kịp chuẩn bị.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sựGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.