Muộn phiền vì công việc đang "rối như mớ bòng bong", chồng không an ủi còn nói một câu khiến tôi "chết tâm"
Giữa muôn vàn bão tố ngoài kia, giờ đây, ngay trong chính ngôi nhà của mình, tôi lại cảm thấy chông chênh và lạc lõng hơn bao giờ hết.
Thành phố đã lên đèn, dòng người vẫn hối hả ngược xuôi. Tôi lái xe về nhà trong trạng thái rã rời, đầu óc căng như dây đàn sau một tuần dài đối mặt với những dự án dang dở, những yêu cầu khắt khe của cấp trên và cả những mối quan hệ phức tạp nơi công sở. Công việc của tôi đang ở giai đoạn khó khăn, mọi thứ rối ren, chồng chất, có những lúc tôi cảm tưởng mình sắp gục ngã.
Về đến nhà, căn hộ tối đèn. Chồng tôi, như thường lệ, vẫn đang dán mắt vào màn hình máy tính, mải mê với những trận game không hồi kết. Thấy tôi, anh chỉ liếc qua rồi buông một câu hỏi nhạt thếch: "Về rồi à?". Không một cái ôm, không một lời hỏi han xem vợ mình đã trải qua một ngày tồi tệ thế nào.
Tôi lẳng lặng cất túi, lê bước chân nặng trĩu vào bếp. Vừa sắp xếp đồ ăn, tôi vừa cố gắng mở lời, mong tìm được một chút sẻ chia, một lời an ủi từ người bạn đời. Giọng tôi lạc đi vì mệt mỏi:
"Anh ơi, công việc của em dạo này stress quá. Mọi thứ cứ rối tung lên, em không biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Em cảm thấy áp lực và kiệt sức thực sự."
Tôi đã hy vọng, dù chỉ là một chút, rằng anh sẽ quay lại, nhìn tôi và nói: "Cố lên em, có anh ở đây rồi". Hoặc đơn giản hơn, chỉ cần một cái vỗ về nhẹ nhàng lên vai cũng đủ để tôi cảm thấy được an ủi.
Nhưng không, đáp lại sự yếu đuối và mong manh của tôi là một sự im lặng đến đáng sợ. Vài giây sau, anh vẫn không rời mắt khỏi màn hình, thản nhiên đáp một câu khiến cả thế giới trong tôi như sụp đổ:
"Việc của em thì em tự đi mà giải quyết. Kêu ca với anh làm gì?"
Ảnh minh họa: AI
Tai tôi ù đi. Cổ họng nghẹn đắng. Câu nói của anh như một nhát dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim đang mệt nhoài, rỉ máu của tôi. Nó còn đau hơn vạn lần những áp lực, những khó khăn mà tôi đang phải gánh chịu ngoài xã hội. Giây phút ấy, tôi cảm thấy "chết tâm" thực sự.
Hóa ra, trong mắt người tôi yêu thương và tin tưởng nhất, những muộn phiền của tôi chỉ là những lời than vãn phiền phức. Hóa ra, tôi chỉ có một mình trong cuộc chiến này. Ngôi nhà mà tôi vẫn nghĩ là tổ ấm bình yên, hóa ra cũng chỉ là một không gian lạnh lẽo, không hơn không kém. Sự cô đơn bủa vây lấy tôi, cay đắng và xót xa.
Nước mắt cứ thế lã chã rơi. Tôi không khóc vì công việc quá tải, mà khóc cho cuộc hôn nhân của mình, cho sự vô tâm của người đàn ông tôi đã chọn đi cùng suốt cuộc đời. Lời an ủi, động viên từ người ngoài có lẽ chẳng bao giờ quý giá bằng một cái nắm tay của người bạn đời. Nhưng giờ đây, đến cả sự quan tâm tối thiểu ấy, tôi cũng không nhận được.
Đêm đó, tôi nằm quay lưng lại với anh, vờ như đã ngủ say nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn. Tôi tự hỏi, chúng tôi đã sai ở đâu? Phải chăng guồng quay của cuộc sống đã cuốn chúng tôi ra xa nhau? Hay phải chăng, tình yêu và sự thấu hiểu đã phai nhạt theo năm tháng mà tôi không hề hay biết?
Tôi không cần anh phải giải quyết công việc giúp tôi, tôi chỉ cần một bờ vai để tựa vào, một lời động viên để có thêm sức mạnh bước tiếp. Nhưng câu nói của anh đã dập tắt tất cả.
*Lưu ý: Bài viết được kể dưới góc nhìn tâm sự của độc giả.
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Gần 60 tuổi, tôi kiệt sức vì trách nhiệm anh cả nhưng vẫn bị các em chê trách
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Làm anh cả cả đời, đến tuổi gần 60, áp lực, sự mệt mỏi và cảm giác hy sinh một chiều khiến tôi quyết định từ chối tiếp tục đón các em về nhà đoàn viên mỗi năm.
Nghỉ hưu, tôi quyết làm 4 việc bị con cháu kêu là 'vô tình'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm sống vì gia đình, tôi nhận ra muốn có một tuổi nghỉ hưu an yên, đôi khi phải học cách nghĩ cho chính mình nhiều hơn một chút.
Anh em ruột không nhìn mặt nhau sau khi giá đất tăng gấp chục lần
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là giá trị của mảnh đất đã tăng lên bao nhiêu. Mà là chỉ vì mảnh đất ấy, ba anh em tôi đã không thể ngồi lại với nhau như hồi bố mẹ còn sống.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sựGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.