Ngày xưa cha quỳ gối vay tiền cho tôi đi học, cả làng không ai giúp - Giờ tôi phát đạt, họ lại ùn ùn kéo đến nhà
"Nghèo giữa chợ đông không ai hỏi, giàu tại rừng sâu lắm kẻ thăm" - câu nói này tôi đã thấm thía suốt chặng đường trưởng thành của mình.
* Dưới đây là bài tâm sự nhận được nhiều sự chú ý trên trang 163.com (Trung Quốc).
Hồi nhỏ, gia đình tôi nghèo đến mức không còn một đồng nào. Mẹ tôi lâm bệnh nặng cần tiền chữa trị, còn tôi thì đến tuổi đi học, nhưng học phí cũng là một gánh nặng. Trong lúc túng quẫn, cha tôi đành dắt tôi đi gõ cửa từng nhà trong làng, quỳ gối van xin họ cho vay một ít tiền để cứu mẹ và cho tôi được đi học.
Nhưng những gì ông nhận được chỉ là những ánh mắt thờ ơ và những lời từ chối lạnh lùng. Người thì viện cớ không có tiền, kẻ thì đóng sập cửa, có người thậm chí còn chẳng buồn đáp lời. Cuối cùng, mẹ tôi qua đời vì không có tiền chạy chữa, còn tôi thì suýt nữa phải bỏ học.
Lúc đó, tôi còn nhỏ, chưa hiểu thế nào là lòng người bạc bẽo, nhưng tôi đã cảm nhận được sự đau đớn và bất lực của cha. Trong lòng tôi thầm hứa: "Lớn lên nhất định phải thay đổi số phận, để không bao giờ phải cầu xin ai nữa!".
Từ ngày đó, tôi dốc hết sức vào việc học. Sau khi đỗ đại học, tôi gần như không về quê nữa. Một phần vì quá bận, nhưng phần lớn là vì tôi không muốn nhớ lại ký ức đau buồn năm nào.
Ảnh minh họa
Ra trường, tôi đi làm xa, ban ngày cật lực kiếm tiền, ban đêm tự học thêm kỹ năng mới. Vài năm sau, tôi lập công ty riêng, sự nghiệp ngày một phát triển. Đứa trẻ nghèo khó năm nào giờ đã có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình.
Tin tôi phất lên nhanh chóng được truyền về quê. những người từng lạnh lùng từ chối giúp đỡ cha tôi bỗng nhiên quay sang niềm nở.
Họ chủ động nhắn tin hỏi han, rủ tôi về quê "gặp mặt ôn chuyện cũ". Có người còn dẫn cả con cái đến nhà tôi nhận họ hàng, rối rít giải thích rằng hồi đó không phải không muốn giúp, mà là "bất đắc dĩ". Thậm chí, có người còn nhờ tôi tìm việc cho con họ, hoặc vay tiền đầu tư làm ăn.
Cảnh tượng này khiến tôi nhớ lại hình ảnh cha quỳ gối cầu xin năm nào. Trong lòng tôi chỉ có một cảm giác duy nhất - chua chát.
Trước những "tình cảm đột ngột" này, tôi không hằn học, cũng không nhắc lại chuyện cũ. Tôi chỉ bình tĩnh nói: "Khi nhà tôi khó khăn nhất, không ai giúp đỡ. Hôm nay, tôi sẽ không trả thù ai, nhưng tôi cũng sẽ không giúp ai vô điều kiện".
Sau tất cả, tôi đã hiểu ra nhiều điều. Tôi hiểu rằng sinh ra trong nghèo khó không đáng sợ, đáng sợ là không có ý chí vương lên. Và tôi cũng hiểu rằng, dạy con, quan trọng nhất không phải là dạy cách dựa dẫm vào ai, mà là dạy cách tự đứng trên đôi chân của mình, không dễ dàng cúi đầu trước khó khăn.
Tôi đã tận mắt chứng kiến sự tủi nhục của cha, nên tôi hiểu rằng chỉ khi bản thân mạnh mẽ, ta mới có thể làm chủ số phận.
Tôi không hận những người năm đó đã quay lưng với gia đình mình. Nhưng tôi cũng sẽ không dạy con mình trở thành người trông chờ vào sự ban ơn của kẻ khác. Suy cho cùng, lòng tự trọng và sự nỗ lực mới là tài sản lớn nhất của một con người.
Thay vì mong đợi người khác giúp đỡ, hãy khiến bản thân mạnh mẽ đến mức không cần phải cầu xin ai. Đây chính là bài học quan trọng nhất tôi muốn truyền lại cho con mình.
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 11 giờ trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 1 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.