Hà Nội
23°C / 22-25°C

Nơi bình yên

Chủ nhật, 22:09 23/03/2014 | Tâm sự

4 giờ sáng tôi tỉnh dậy, khoác ba lô, mở cổng đi theo anh bước vào chuyến “phượt” đầu tiên của đời mình. Lúc này đây tôi chẳng quan tâm sẽ đi đâu, làm gì chỉ đơn giản là cảm giác muốn cùng anh trải nghiệm, bỏ lại phía sau Hà Nội với những nỗi buồn chưa nhạt nhòa.

Tôi nghiêng đầu lặng ngắm những lớp mây trôi qua, thấy tâm trí mình cũng bồng bềnh hệt như những mảng màu mờ ảo ngoài cửa sổ. Những điều thân thuộc không còn gần nữa, giờ chỉ có anh, người thân duy nhất, mối liên hệ duy nhất đang cùng tôi lơ lửng giữa bầu trời. Phía bên cạnh tôi, anh – người mới quen đã ngủ, nét mặt chân thực, tiếng ngáy gỗ say sưa đều đặn. Tôi xích lại, vô thức khẽ nghiêng đầu …

Máy bay hạ cánh lúc 9h, những cơn mưa của thành phố Tuy Hòa rất vô tư tưới đẫm nước lên những hi vọng mới mẻ. Tôi đứng một mình, tách khỏi những- người- bạn, lặng lẽ quan sát “hoa tiêu” của mình. 

Bây giờ nhắc lại tôi cũng không nhớ hết được cuộc hành trình. Chỉ nhớ chúng tôi đã đi taxi vào thành phố rồi thuê xe máy phượt dọc Phú Yên. Anh cầm lái còn tôi ngồi phía sau thỏa thích ngắm cảnh. Thi thoảng anh bảo “đây là đèo Cả”, “đây là vịnh Vũng Rô”. Tôi tròn mắt nhìn theo tay anh, tất cả cảnh vật hiện ra sau mỗi vòng xe đều hết sức xinh đẹp: Những rặng dừa thơ mộng, biển xanh ngắt dịu dàng… Chúng tôi dừng lại ngắm nhìn, chụp ảnh rồi lại đi, cứ như vậy. Một bên là đồi núi vững chãi như sải tay trai trẻ, một bên là nàng biển nũng nịu dịu dàng. Còn chúng tôi nhỏ bé đi giữa trên con đường của mình, trong một chốc thoáng tưởng tượng, ghen tỵ với dải cát trắng như vòng tay âu yếm trường tồn của biển. 

Tối hôm đó cả đoàn nghỉ lại ở phía cuối cùng của một con đường, trong một “túp lều” nơi không có điện, không có sóng điện thoại, không có giường để ngủ… anh bảo “ở đây là Mũ Điện”. Thấm mệt, da mặt bỏng rát đỏ ửng ở những chỗ khẩu trang không che được và nỗi nhớ nhà vô cớ xâm chiếm tâm hồn, tôi giả bộ quay đi xếp lại đồ đạc giấu những giọt nước mắt.

Không chạy ra biển cùng anh và các bạn, tôi tần ngần ngồi bên chiếc chõng ọp ẹp trước cửa túp lều để mặc nỗi sợ hãi cùng màn đêm ập xuống bao phủ lấy mình. Giữa lúc đó giọng chú Mười rất nhẹ “Con là người vùng nào?” rồi cứ như vậy, tôi bị hút dần vào câu chuyện của chủ nhân căn lều nhỏ. Nghe chú kể về cái tên cũ Phước Tăng Bãi Ngà của Quốc lộ 29, kể về những ngày đầu tiên làm “thương nhân” bán mấy thứ vặt vãnh cho mấy tàu đánh cá trên bãi Môn của gia đình, kể về những người con, về cuộc sống nơi không điện, không nước, không phương tiện liên lạc… Thím mười nấu giúp tôi nồi nước, vui vẻ gọi tôi tắm gội “con người phố tắm nước suối không quen ốm đấy!”

Bữa cơm gia đình chú chuẩn bị cho chúng tôi giữa núi đồi phải nói là oách vô cùng. Trước cửa căn lều nhỏ lúp xúp chú Mười trải tấm vải đỏ thắm (chỉ dùng trong dịp có khách) lên chiếc bàn cũ kỹ làm cho nó đẹp lạ lùng. Chú sắp bát đũa từng đôi một gọn gàng bằng một thái độ trang trọng và lịch sự rồi mới gọi mọi người đến ngồi. 

Mỗi một món ăn nóng hôi hổi được bưng ra nồng đượm mùi thơm của than củi, thêm sự tinh tế của một chai rượu ngon tuyệt, những người chủ chân chất nói cười. Vợ chồng chú Mười nhất định không chịu ngồi xuống cùng chúng tôi, cho dù chỉ là cùng uống một đôi chút rượu. Cả gia đình ba người cứ bận rộn cho bữa ăn của khách, cho đến cuối cùng khi chúng tôi đã ăn xong hết cả nhà mới ngồi xuống, bắt đầu bữa cơm với những món ăn ít ỏi còn lại trên bàn. Chúng tôi tận hưởng buổi tối tuyệt vời và khép mắt lại trong những nụ cười chân thật.

Khi tôi giật mình tỉnh dậy thì trời đã về khuya. Tôi nằm yên nghe mãi những giọt sương đêm rơi xuống mái hiên lộp bộp, tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng suối chảy róc rách bên sườn đồi. Rồi phía trong lều tôi nghe tiếng Thím Mười thủ thỉ với chồng thôi “mình ơi, em muốn đi ra ngoài tí mình ạ”. Tôi nghe tiếng chú thím trở dậy, chú soi đèn pin, khẽ nhắc thím “bước chậm thôi kẻo vấp mình”… buổi sáng bình yên và giản dị.

Mọi người đã theo Kít (con cún dẫn đường nhà chú Mười) lên Mũi Điện để kịp đón bình minh. Tôi dừng lại, ngồi ở lưng chừng đường đợi anh. Hết những bậc bê tông là đoạn đường gập ghềnh đầy đá tảng dẫn ra mũi Đại Lãnh, tôi vừa soi đèn, vừa bước theo mỗi dấu chân anh đi trước, buột miệng bảo “anh bước cẩn thận, kẻo vấp!”.

Chúng tôi ngồi đợi mặt trời lên trên điểm cực đông (trên đất liền) của đất nước. Trong bóng tối còn sót lại mọi người đều mong chờ “Nơi này là điểm đầu tiên trên đất nước nhìn thấy mặt trời đấy!”. Tôi lặng nhìn vách đá dựng đứng dưới chân, xa hơn một chút biển xanh những con thuyền thong thả, xa hơn một chút nữa chân trời bắt đầu ửng đỏ, còn ngay cạnh tôi, anh với những giọt mồ hôi chạy khắp, ướt tóc, ướt đẫm khuôn mặt tròn. Tôi đến đây để đón bình yên, và bình yên đã đến dù bình minh còn chưa đến.

Hằng Vũ
phungbinh
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Tưởng gửi tiền là hiếu thảo, tôi nghẹn ngào khi biết mẹ dùng tiền theo cách này

Tưởng gửi tiền là hiếu thảo, tôi nghẹn ngào khi biết mẹ dùng tiền theo cách này

Tâm sự - 22 giờ trước

GĐXH - Vô tình nhìn thấy cuốn sổ tiết kiệm của mẹ, tôi mới nhận ra suốt thời gian qua, mình đã hiểu sai về hai chữ "hiếu thảo".

Đất tăng giá chóng mặt, chồng giục tôi đòi bố mẹ chia lại đất bằng phần anh trai

Đất tăng giá chóng mặt, chồng giục tôi đòi bố mẹ chia lại đất bằng phần anh trai

Tâm sự - 1 ngày trước

Gần đây mảnh đất 100m2 đã có giá gần 2 tỷ, chồng thúc giục tôi đòi bố mẹ chia lại đất bằng phần các anh trai.

Dì giúp việc 'bốc hơi' cùng 1,3 tỷ vay vợ chồng tôi, 15 năm sau bà quay lại với món quà nghẹn ngào

Dì giúp việc 'bốc hơi' cùng 1,3 tỷ vay vợ chồng tôi, 15 năm sau bà quay lại với món quà nghẹn ngào

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 15 năm bặt vô âm tín, dì giúp việc bất ngờ xuất hiện trước cửa, mang theo một câu chuyện khiến tất cả chúng tôi nghẹn ngào.

Có 3 người con hiếu thảo, tuổi già tôi vẫn chọn sống riêng: Lý do khiến ai cũng phải suy ngẫm

Có 3 người con hiếu thảo, tuổi già tôi vẫn chọn sống riêng: Lý do khiến ai cũng phải suy ngẫm

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tuổi già, tôi chọn sống độc lập, tự chủ tài chính và chủ động sắp xếp cuộc sống theo cách riêng.

Yêu sếp nữ hơn 10 tuổi đã có 3 con, gia đình phản đối dữ dội nói tôi tham giàu

Yêu sếp nữ hơn 10 tuổi đã có 3 con, gia đình phản đối dữ dội nói tôi tham giàu

Tâm sự - 2 ngày trước

30 tuổi, tôi nghĩ mình đủ chín chắn để lựa chọn hạnh phúc, nhưng chuyện tình cảm của tôi với sếp nữ hơn 10 tuổi đã có 3 con, lại khiến gia đình tôi phản ứng dữ dội…

15 năm làm giúp việc cho ông chủ giàu có, ngày nghỉ việc tôi bật khóc khi mở túi quà

15 năm làm giúp việc cho ông chủ giàu có, ngày nghỉ việc tôi bật khóc khi mở túi quà

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Sau 15 năm tận tụy chăm sóc một gia đình giàu có, người giúp việc lớn tuổi nhận lại món quà khiến bà sững sờ.

Bị nói bất hiếu vì đưa mẹ vào viện dưỡng lão, nhưng kết quả sau đó khiến cả gia đình im lặng

Bị nói bất hiếu vì đưa mẹ vào viện dưỡng lão, nhưng kết quả sau đó khiến cả gia đình im lặng

Tâm sự - 4 ngày trước

GĐXH - Từng phản đối viện dưỡng lão, tôi thay đổi suy nghĩ sau một câu chuyện và cái kết khiến nhiều người bất ngờ.

Tin vào tình thân, tôi kêu gọi cả họ giúp chú ba bệnh nặng: Kết quả sau 2 tuần khiến tôi quyết định rời nhóm

Tin vào tình thân, tôi kêu gọi cả họ giúp chú ba bệnh nặng: Kết quả sau 2 tuần khiến tôi quyết định rời nhóm

Tâm sự - 5 ngày trước

GĐXH - Khi chú ba bệnh nặng cần 690 triệu đồng, tôi phát động quyên góp trong gia đình với niềm tin vào tình thân. Nhưng sau hai tuần, phản ứng của họ hàng khiến tôi thất vọng.

Làm giúp việc cho gia đình giàu có 10 năm, thứ họ tặng khi nghỉ việc khiến tôi lặng người

Làm giúp việc cho gia đình giàu có 10 năm, thứ họ tặng khi nghỉ việc khiến tôi lặng người

Tâm sự - 5 ngày trước

GĐXH - Khoảng thời gian làm giúp việc cho gia đình doanh nhân trở thành ký ức sâu sắc nhất trong cuộc đời tôi.

Chỉ sau khi sống cùng con dâu và con rể, tôi mới thấm đâu là nơi nương tựa tốt nhất đời mình

Chỉ sau khi sống cùng con dâu và con rể, tôi mới thấm đâu là nơi nương tựa tốt nhất đời mình

Tâm sự - 6 ngày trước

GĐXH - Cả đời vất vả nuôi hai con khôn lớn, tôi cứ ngỡ khi về già, chân yếu tay mềm, việc nương tựa vào con cái là lẽ đương nhiên. Thế nhưng, sau một hành trình dài luân phiên chung sống tại nhà con gái rồi đến nhà con trai, tôi đã nhận ra một sự thật cay đắng.

Top