Nỗi khổ khi một năm làm mẹ đơn thân
Tôi rất mệt mỏi, áp lực khi làm mẹ đơn thân, nhưng tôi không thể bỏ cha mẹ mình, hay quay trở về gia đình chồng.
Tôi và chồng tôi học cùng lớp đại học, năm thứ nhất và thứ hai, tôi không ưa chồng tôi bởi tôi thấy chồng tôi có khá nhiều tính xấu, chỉ được mỗi cái học giỏi. Đến năm thứ ba, tôi không ngờ chồng lại tỏ tình với tôi, lúc đầu tôi không xiêu lòng, nhưng sau đó dần dần lại ngã đổ trước tình cảm chân thành của anh.
Tôi và chồng tôi yêu nhau 5 năm rồi mới cưới. Trong khoảng thời gian này, bố mẹ tôi phản đối vì không thích chồng tôi. Nhưng tôi vẫn cố. Sau đó, hôn lễ cũng được diễn ra trong niềm vui của mọi người. Họ hàng thì chỉ trích tôi vì sự chọn lựa không xứng. Bởi tôi là người khá xinh đẹp, có công việc tốt, nhà cửa khá giả. Trong khi chồng tôi hình thức không đẹp trai, ăn nói thì không khéo, cư xử chưa đúng mực, và đặc biệt gia cảnh nhà chồng khá nghèo.
Thời gian đầu, tôi cố gắng xua tan mọi khoảng cách, cố gắng "xù lông nhím" mỗi khi ai đó bàn về chồng hay gia đình chồng. Nhưng sau đó, tôi bắt đầu suy nghĩ lại và có nhiều so sánh. Khi đám cưới xong xuôi, chồng tôi không hề quan tâm tới tôi như trước, anh chơi điện tử cả ngày trừ lúc đi làm. Mẹ chồng tôi tốt, nhưng khá nhu nhược, lúc nào cũng chỉ lo sợ làm phiền lòng chồng và hai con. Nên bà phải làm tất cả mọi thứ, không dám để ba người đó động tay vào bất cứ công việc gì. Đồng thời, sau khi tôi về đó, nhà chồng tôi không biết đến nhà đẻ tôi, không bao giờ thăm hỏi được một câu.
Rồi tôi có bầu con gái, tôi biết chồng tôi không vui lắm, và trước Tết năm kia tôi thật sự buồn và khóc suốt khi chồng tôi tuyên bố thẳng thừng không thích con gái. Không chỉ vậy, năm đó, bên tôi chậm lương, tôi gần như không có tiền để tiêu và không dám động tới tiền của cả hai đứa, còn anh được thưởng mười mấy triệu mà không đưa tôi được một đồng. Anh có quy định với tôi, mỗi tháng anh đưa mẹ 3 triệu là tiền ăn uống vợ chồng, coi đó là tiền đóng góp rồi, nên không bao giờ quan tâm là tôi túng thiếu ra sao. Thậm chí, có nhiều lần anh được thưởng dự án, mà không đưa tôi đồng nào để thêm vào tiền tiết kiệm mà tự cất đi, gửi tiết kiệm riêng.
Các khoản tiền đi đẻ, tiền mua sắm đồ đạc, một mình tôi tự thân gánh vác, không xin xỏ ai, cũng không nhờ anh, càng không động đến tiền tiết kiệm chung. Bởi tôi nghĩ, vợ chồng chẳng tiết kiệm được là bao, nếu cứ dùng khoản tiền đó thì đến lúc có việc lớn xảy ra thì lấy ở đâu. Khi sinh xong, tôi xin phép về nhà tôi ở bởi lúc đó phòng của chúng tôi ở bên nhà chồng quá bé, có 7m2 lại chưa có nhà vệ sinh.
Theo đề nghị của tôi, nhà anh đã đồng ý cải tạo hành lang rộng nhỏ thành nhà tắm để thuận tiện cho cả hai mẹ con. Tôi đưa chồng tôi 10 triệu để làm nhà vệ sinh, chồng tôi có bỏ thêm 3 triệu, và 2 triệu mua sữa cho con thôi mà anh đã kêu ầm lên.
Khi con được đầy tháng, nhà nội làm cơm mừng cho cháu, mời hết họ hàng bên nội, nhưng không mời bố mẹ đẻ tôi. Tôi rất buồn vì việc này. Sau đó tôi lại về nhà đẻ vì nhà vệ sinh chưa xong. Đợt đó chồng tôi viết luận văn, dựa vào cái cớ đó, mà anh ở lì bên nhà, không sang nhà tôi. Tôi có nhắn tin thì anh thẳng thừng nói "anh sẽ không sang nếu không mang con về".
Tôi khóc suốt, bố mẹ tôi thương tôi và không ngờ chồng tôi lại đối xử với tôi như vậy dù con thì vẫn còn đỏ hỏn. Trong 20 ngày liên tiếp, anh không liên lạc với tôi. Tôi vì con, nén lòng gọi anh đến thu xếp đồ cho hai mẹ con về.
Vài tháng ở bên nhà chồng, tôi cứ đi đi về về hai bên. Còn anh chỉ thỉnh thoảng nói chuyện với con, còn đâu tập trung chơi điện tử. Bên nhà chồng, con tôi hay quấy khóc. Tôi lại là người mê tín hay xem bói, nên có lần tôi đi xem thầy và đã không ngần ngại chia sẻ việc này với một người bạn thân.
Rồi trong một lần tôi về nhà ngoại, anh đã đến chơi và in toàn bộ tin nhắn tôi nói chuyện với bạn đưa cho bố tôi đọc. Anh nói về sự bất đồng giữa hai gia đình bởi cái nếp gia đình anh là vậy. Anh nói việc vì sao anh không thích tham dự các sự kiện ở họ ngoại tôi bởi qua việc tôi chat với bạn bè, anh biết họ nhà ngoại không quý anh. Anh nói muốn ly thân với tôi rồi sau đó cứ thế anh ra về.
Sau đó, thỉnh thoảng anh có bảo tôi đưa con về chơi, nhưng tôi không đưa. Ngày hôm sau, tôi có trở về lúc anh không ở nhà và chuyển hết đồ đạc của tôi, con về nhà đẻ, mà bố mẹ chồng không thắc mắc. Một vài lần sau có có lên thăm con, nhưng mẹ tôi đã tỏ thái độ bực bội. Bởi mẹ vẫn còn giận vì những gì anh đã gây ra cho tôi. Từ đó, anh tuyên bố không bao giờ tới nhà tôi nữa. Tôi có nhắn tin khuyên giải xin anh nghĩ lại nhưng anh vẫn kiên quyết nói "không bao giờ quay lại đó nữa".
Sau hôm đó, tôi nghĩ khá nhiều, tôi đã vì đứa con để làm mọi thứ hàn gắn, nhưng đến nước này thì tôi thấy bất lực. Tôi chán mọi thứ. Tôi biết tôi sai, chính tôi là người phá đi hạnh phúc, nhưng hôn nhân cũng cần có sự rộng lượng. Tôi biết tôi chưa đúng mực khi làm dâu, nhưng hành động của chồng tôi là không chấp nhận được, nhưng anh không nhận ra điều đó, anh luôn coi hành động của anh là đúng và vì tôi mà mẹ vợ nên anh mới có cách cư xử tiêu cực như thế.
Nhưng anh đâu biết rằng, để con anh được mạnh khỏe như bây giờ, mẹ tôi đã vất vả thế nào, để anh thảnh thơi ngồi chơi điện tử, tôi hùng hục đi làm kiếm tiền về nuôi con thì bà đã mệt mỏi vì trông con tôi thế nào. Tôi thật lòng không biết nên làm gì bởi lẽ tôi thực sự rất thương con, muốn xây dựng một gia đình hạnh phúc để con không bị tổn thương. Và tôi cũng mong có một người chồng bên tôi chia sẻ với tôi.
Một năm qua, làm mẹ đơn thân, tôi quá mệt mỏi và áp lực. Nhưng tôi cũng không thể dứt bỏ cha mẹ mình, hay tiếp tục gây thêm những đau khổ và phiền muộn cho bố mẹ tôi bằng việc tự mang quần áo trở về gia đình chồng dù chồng tôi coi như không có sự tồn tại của bố mẹ vợ.
Tôi không biết phải làm gì, ly hôn để làm lại mọi thứ hay cố vun vén tiếp hạnh phúc tan vỡ của mình đây? Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Theo Ngôi sao
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 20 giờ trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.