Nỗi khổ sống với chồng không đáp ứng được "chuyện ấy"
Chồng tôi giãy nảy lên quát: "Này, anh không nghĩ em lại ham hố chuyện ấy đến vậy"
Tôi đáp trả lại mấy câu. Ai ngờ anh thẳng tay ném gối của tôi ra ngoài và tuyên bố sẽ dạy dỗ lại tôi, cho đến bao giờ biết nghe lời chồng răm rắp thì mới được ngủ chung giường.
Tôi năm nay 26 tuổi, chồng hơn 5 tuổi, là kiến trúc sư của một công ty xây dựng. Vợ chồng được ra ở riêng ngay khi kết hôn nên tôi chẳng phải mệt mỏi, đau đầu về mối quan hệ mẹ chồng làm dâu hay ứng xử với nhà chồng. Nhưng cuộc sống lúc nào cũng căng thẳng bởi những giận dỗi vì chồng tôi khó tính lại gia trưởng.
Khi yêu, tôi nghĩ anh là người hiểu biết dù gì cũng sẽ lắng nghe và tôn trọng ý kiến của bạn gái nên tôi khá nhường nhịn mỗi lần tranh cãi. Ấy vậy mà anh lại nghĩ mình đúng nên tôi mới chịu im lặng, nên càng làm quá hơn. Nhưng những chuyện tranh cãi, giận dỗi khi yêu chỉ đơn giản nên cũng chẳng mấy chốc mà chúng tôi làm lành với nhau.

Yêu nhau được 2 năm thì chúng tôi làm đám cưới nhưng cuộc sống hôn nhân mới chưa đầy năm mà lúc nào tôi cũng thấy mệt mỏi, căng thẳng vì sự gia trưởng, khó tính ấy. Nhưng điều làm tôi gần như muốn nổ tung là chuyện anh xem việc gần gũi vợ như một ân huệ. Cứ như thể tôi phải biết ơn anh vì "chuyện ấy" vậy.
Đã nhiều lần anh nói: “Đáng ra anh chẳng đụng vào em đâu vì em không chịu nghe lời”. Mới đầu tôi nghĩ đó là lời nói đùa của chồng, nhưng càng sống chung thì càng thấm, đó là chính sách áp dụng đặc biệt mà chồng giành cho mình: “cấm yêu” nếu tôi không làm theo ý anh.
Nhớ hồi mới cưới nhau được 1 tháng, hai vợ chồng tranh cãi chuyện tự giữ tiền hay gửi tiền mẹ chồng giữ hộ. Tôi nhất định không chịu đưa tiền cho mẹ chồng giữ thì chồng giận dỗi đuổi tôi ra sofa ngủ cả tuần. Mãi đến khi tôi gật đầu đồng ý thì anh mới để tôi vào phòng ngủ.
Sau lần đó tôi ấm ức lắm, phải mất cả tháng trời vợ chồng mới vui vẻ trở lại. Vậy mà tôi vừa gợi ý “chuyện ấy” thì chồng liền bảo: “Ngoan thì anh sẽ chiều còn nếu chồng nói mà cãi lại thì hậu quả sẽ là 1 tuần ra phòng khách ngủ, không được phép gần chồng”.
Mới tuần trước thôi, tôi ấm ức đến chảy nước mắt và cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm với hành động của chồng. Hôm đó, lớp đại học của chồng họp lớp, anh nói tôi đi cùng. Tôi muốn đi taxi để tiện và tiết kiệm nhưng chồng thì bảo thuê xe riêng lái đi. Tôi chưa dứt lời thì chồng nói tôi là loại đàn bà keo kiệt, suy nghĩ không vượt quá những điều tủn mủn. Rồi anh lên án tôi: “Cô tiếc tiền hay không muốn chồng được sĩ diện? Loại đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành như vậy thì biết bao giờ mới khá lên được?”.
Tôi cuối cùng vẫn phải vui vẻ để chồng thuê xe đi. Những tưởng mọi việc chỉ dừng lại ở đó vì suốt cả buổi chồng đã vui vẻ cười đùa, nhưng tối hôm đó về thì mặt anh sầm lại không nói gì. Đến giờ đi ngủ thì lẳng lặng vứt cái gối của tôi ra khỏi phòng.
Quá bất ngờ với hành động đó, tôi hỏi lý do thì chồng bảo: “Sáng nay em cãi lời anh, phạt ngủ riêng”. Tôi giận cũng không thèm nói thêm gì nữa. Đến sau thì vợ chồng làm lành với nhau. Tôi vừa gợi ý "chuyện ấy" thì chồng đổi giọng, giãy nảy lên quát: “Này, anh không nghĩ em lại ham hố đến vậy. Em nên để thời gian đó mà suy nghĩ cách sửa đổi tính ngang bướng của mình đi. Phụ nữ mà đòi hỏi chồng chẳng khác nào cave, gái nhà hàng cả”. Rồi đẩy tôi ra.
Tôi cảm giác bị chồng xúc phạm ghê gớm nên cũng đáp trả lại mấy câu. Ai ngờ anh thẳng tay ném gối của tôi ra ngoài và tuyên bố sẽ dạy dỗ lại tôi, cho đến bao giờ biết nghe lời chồng răm rắp thì mới được ngủ chung giường.
Thực sự, tôi hiểu tính gia trưởng của chồng, nhưng đến mức độ như vậy thì tôi cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm và mệt mỏi vô cùng. Mấy ngày nay, vợ chồng không nói với nhau câu nào, ăn uống xong anh lại chui vào phòng đóng kín cửa như thể sợ mở ra tôi sẽ lẻn vào vậy.
Tôi mệt mỏi quá! Làm thế nào để chồng tôi thay đổi tính nết bây giờ?
Theo T.B.V / Theo Trí Thức Trẻ
Người giúp việc nào đến nhà tôi cũng chỉ vài tháng là nghỉ vì lý do này
Tâm sự - 1 ngày trướcCứ mỗi lần nhìn thấy người giúp việc lẳng lặng xách túi rời khỏi nhà, tôi lại chỉ biết thở dài ngao ngán.
Đưa bạn gái về ra mắt lần nào mẹ cũng chê nhưng lại luôn miệng giục tôi lấy vợ
Tâm sự - 1 ngày trước30 tuổi, tôi cũng vài lần đưa bạn gái về ra mắt gia đình nhưng lần nào mẹ tôi cũng chê, chưa có cô gái nào khiến mẹ ưng ý. Dù vậy mẹ vẫn luôn giục tôi sớm lấy vợ.
Con rể từ chối cho mẹ vợ ở lại dưỡng già: Tôi bừng tỉnh về chữ hiếu ở tuổi 65
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Thay vì oán hận hay trách móc, tôi lại chọn cách lặng lẽ thu dọn đồ đạc trở về quê ngay sáng hôm sau.
Mang thai 11 tuần khi bạn trai mới về nước 8 tuần, tôi có nên thú nhận sự thật
Tâm sự - 2 ngày trướcHai năm yêu xa vì bạn trai du học nước ngoài, chúng tôi dự định sẽ tổ chức đám cưới ngay khi anh trở về. Nhưng trước khi bạn trai về nước, tôi mắc sai lầm với đồng nghiệp trong công ty...
Phát hiện nhiễm HIV khi khám thai, tôi chết lặng khi chồng thú nhận từng "ăn vụng"
Tâm sự - 2 ngày trướcTrong lần khám thai đầu tiên, bác sĩ thông báo tôi nhiễm HIV. Đau đớn hơn là lây nhiễm từ chồng khi anh ấy đã “bóc bánh trả tiền” với gái mại dâm
Yêu thầm thầy giáo: Nên giữ kín hay can đảm bước qua bục giảng?
Tâm sự - 3 ngày trướcGiữa giảng đường mênh mông và những kiến thức mới lạ, tôi đã gặp thầy – người khiến trái tim tuổi 19 của tôi biết thế nào là những nhịp đập thổn thức.
Có bầu 6 tháng, tôi chết lặng phát hiện chồng hẹn đi nhà nghỉ với người khác
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi cứ nghĩ chồng sẽ hiểu và yêu thương vợ hơn nhưng tôi thật sốc khi phát hiện anh lại nhắn tin hẹn vào nhà nghỉ với người phụ nữ khác
Mở túi vải ông nội để lại trước lúc mất, tôi bật khóc nhận ra: Thời gian dành cho người thân không thể chờ đợi
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Thứ trong chiếc túi vải cũ đã khiến tôi hiểu ra một điều, đôi khi chúng ta mải mê với cuộc sống mà quên mất phải dành thời gian cho những người yêu thương mình nhất.
Đồng nghiệp nam thường xuyên thả thính, mời trà sữa nhưng không tỏ tình
Tâm sự - 4 ngày trướcNgày nào, em đến công ty cũng có sẵn một cốc trà sữa trên bàn. Thế nhưng, đã 5 tháng trôi qua, anh chưa tỏ tình.
Đang học năm cuối đại học, tôi hốt hoảng nhận ra yêu thầm bố của bạn thân
Tâm sự - 4 ngày trướcLà sinh viên năm cuối đại học, tôi thường xuyên về nhà bạn thân ở Hà Nội ăn cơm và ngủ lại. Nhưng sau nhiều lần tiếp xúc, tôi hoang mang nhận ra mình yêu thầm bố của bạn…
Người giúp việc nào đến nhà tôi cũng chỉ vài tháng là nghỉ vì lý do này
Tâm sựCứ mỗi lần nhìn thấy người giúp việc lẳng lặng xách túi rời khỏi nhà, tôi lại chỉ biết thở dài ngao ngán.