Ở tuổi 61, tôi tổ chức họp lớp mới biết: Tình bạn giữa những người bạn cũ mỏng manh như tờ giấy
Buổi họp lớp tưởng chừng là dịp ôn lại kỷ niệm thanh xuân, lại trở thành nỗi thất vọng khó tả.
*Bài viết dưới đây là chia sẻ của ông Lưu (61 tuổi, Trung Quốc) đăng trên trang Sohu.
Tôi đứng giữa sảnh khách sạn sáng đèn, nhìn những gương mặt vừa quen vừa lạ mà lòng trào dâng cảm xúc khó tả. Đây là buổi họp lớp được chuẩn bị từ lâu. 44 năm trước, chúng tôi từng ở mảnh đất này, mang theo ước mơ và nhiệt huyết tuổi trẻ, cùng nhau trải qua những năm tháng khó quên. Thế nhưng, giờ đây, tôi lại cảm thấy một nỗi buồn và thất vọng khó nói thành lời. Hóa ra, tình bạn tưởng chừng như sắt đá năm nào, giờ đây lại mỏng manh như tờ giấy, chạm nhẹ là rách.
Buổi gặp gỡ nhiều cảm xúc
Tôi đã bắt đầu chuẩn bị cho buổi họp lớp này từ một tháng trước. Tôi liên lạc với lớp trưởng năm xưa, lật giở lại những tấm ảnh cũ, thậm chí còn làm riêng một cuốn kỷ yếu ghi lại từng khoảnh khắc của chúng tôi từ thời niên thiếu cho đến khi tóc bạc da mồi.
Ngày họp lớp, tôi đến khách sạn từ rất sớm, lòng tràn đầy mong đợi. Tuy nhiên, thời gian trôi qua, số bạn đến dự lại rất ít. Tôi tự an ủi mình rằng có lẽ mọi người bận công việc hoặc đường xa nên đến muộn cũng là điều dễ hiểu. Nhưng thời gian đã quá giờ hẹn khá lâu mà vẫn chỉ có 7 người, nỗi thất vọng trong tôi càng lúc càng lớn.
Cuối cùng, khi nhân viên phục vụ lần thứ ba hỏi tôi có cần điều chỉnh bàn ăn hay không, tôi đành gật đầu, giảm bớt số bàn lại. Ngồi quanh bàn ăn, chúng tôi cố gắng tìm lại cảm giác của ngày xưa, kể cho nhau nghe về cuộc sống hiện tại, ôn lại những kỷ niệm vui buồn thời còn đi học. Nhưng không khí lại ngập tràn sự gượng gạo và xa cách, lời nói của mỗi người đều cứng nhắc và dè dặt.
Hình minh họa. Ảnh: Sohu
Tôi để ý thấy, có những người bạn dù ngồi cạnh nhau nhưng hầu như không trò chuyện, chỉ thỉnh thoảng gật đầu chào hỏi hoặc mỉm cười xã giao. Còn những người bạn thân thiết ngày xưa, giờ đây dường như cũng đã có những nhóm riêng, những câu chuyện riêng, khó có thể tìm được tiếng nói chung.
Bạn cũ bỗng hóa… người dưng
Điều khiến tôi càng thêm chạnh lòng là khi nhắc đến những chủ đề nhạy cảm như công việc, gia đình, sức khỏe, nhiều người chọn cách im lặng hoặc nói lảng tránh. Tôi nhận ra rằng, thời gian không chỉ làm thay đổi diện mạo của chúng tôi mà còn vô hình chung dựng lên những bức tường ngăn cách khó có thể vượt qua. Những người bạn từng vô tư chia sẻ mọi chuyện với nhau, giờ đây đã trở thành những người xa lạ.
Đỉnh điểm của buổi họp lớp lẽ ra phải là khoảnh khắc chúng tôi cùng nhau nâng ly. Đáp lại sự nhiệt tình của tôi là những gương mặt hời hợt. Hóa ra, tình bạn tưởng chừng như sẽ mãi khắc ghi trong tim, lại dần phai nhạt theo năm tháng.
Buổi họp lớp kết thúc, tôi ngồi một mình ở khu nghỉ của khách sạn, nhìn ra khung cảnh thành phố nhộn nhịp bên ngoài cửa sổ, lòng đầy cảm xúc và nỗi thất vọng. Tôi bắt đầu tự hỏi, điều gì đã khiến tình bạn của chúng tôi trở nên mong manh như vậy? Là do thời gian trôi qua, hay áp lực cuộc sống? Là do khoảng cách địa lý, hay sự thay đổi trong lòng người?
Hình minh họa. Ảnh: Sina
Có lẽ, mỗi người đều có một con đường riêng, một sự lựa chọn riêng. Nhưng dù thế nào, tôi cũng không thể quên được những năm tháng tuổi trẻ, những người bạn đã cùng tôi đi qua bao sóng gió. Tôi hiểu rằng, dù thời gian có thay đổi ra sao, những kỷ niệm đẹp sẽ mãi khắc ghi. Chỉ là, giờ đây, tôi càng hiểu hơn một điều: trên đường đời, người có thể đồng hành cùng ta đến cuối cùng, thường chỉ có chính bản thân ta. Còn những người đã từng cùng ta đi một đoạn đường, có lẽ chỉ có thể là những người khách qua đường.
Buổi họp lớp này, tuy mang đến cho tôi sự thất vọng và chạnh lòng, nhưng cũng khiến tôi càng thêm trân trọng những người và những điều đang hiện hữu. Tôi trân trọng mỗi khoảnh khắc được gặp gỡ. Đồng thời, tôi cũng học cách buông bỏ những tiếc nuối và mất mát không thể nào lấy lại, dùng một tâm thế bình thản để đối mặt với mọi thử thách và biến cố trong cuộc sống.
Minh Anh (Theo Sohu)
Sau buổi họp lớp ở tuổi 62, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 1 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.