Ở tuổi 61, tôi tổ chức họp lớp mới biết: Tình bạn giữa những người bạn cũ mỏng manh như tờ giấy
Buổi họp lớp tưởng chừng là dịp ôn lại kỷ niệm thanh xuân, lại trở thành nỗi thất vọng khó tả.
*Bài viết dưới đây là chia sẻ của ông Lưu (61 tuổi, Trung Quốc) đăng trên trang Sohu.
Tôi đứng giữa sảnh khách sạn sáng đèn, nhìn những gương mặt vừa quen vừa lạ mà lòng trào dâng cảm xúc khó tả. Đây là buổi họp lớp được chuẩn bị từ lâu. 44 năm trước, chúng tôi từng ở mảnh đất này, mang theo ước mơ và nhiệt huyết tuổi trẻ, cùng nhau trải qua những năm tháng khó quên. Thế nhưng, giờ đây, tôi lại cảm thấy một nỗi buồn và thất vọng khó nói thành lời. Hóa ra, tình bạn tưởng chừng như sắt đá năm nào, giờ đây lại mỏng manh như tờ giấy, chạm nhẹ là rách.
Buổi gặp gỡ nhiều cảm xúc
Tôi đã bắt đầu chuẩn bị cho buổi họp lớp này từ một tháng trước. Tôi liên lạc với lớp trưởng năm xưa, lật giở lại những tấm ảnh cũ, thậm chí còn làm riêng một cuốn kỷ yếu ghi lại từng khoảnh khắc của chúng tôi từ thời niên thiếu cho đến khi tóc bạc da mồi.
Ngày họp lớp, tôi đến khách sạn từ rất sớm, lòng tràn đầy mong đợi. Tuy nhiên, thời gian trôi qua, số bạn đến dự lại rất ít. Tôi tự an ủi mình rằng có lẽ mọi người bận công việc hoặc đường xa nên đến muộn cũng là điều dễ hiểu. Nhưng thời gian đã quá giờ hẹn khá lâu mà vẫn chỉ có 7 người, nỗi thất vọng trong tôi càng lúc càng lớn.
Cuối cùng, khi nhân viên phục vụ lần thứ ba hỏi tôi có cần điều chỉnh bàn ăn hay không, tôi đành gật đầu, giảm bớt số bàn lại. Ngồi quanh bàn ăn, chúng tôi cố gắng tìm lại cảm giác của ngày xưa, kể cho nhau nghe về cuộc sống hiện tại, ôn lại những kỷ niệm vui buồn thời còn đi học. Nhưng không khí lại ngập tràn sự gượng gạo và xa cách, lời nói của mỗi người đều cứng nhắc và dè dặt.
Hình minh họa. Ảnh: Sohu
Tôi để ý thấy, có những người bạn dù ngồi cạnh nhau nhưng hầu như không trò chuyện, chỉ thỉnh thoảng gật đầu chào hỏi hoặc mỉm cười xã giao. Còn những người bạn thân thiết ngày xưa, giờ đây dường như cũng đã có những nhóm riêng, những câu chuyện riêng, khó có thể tìm được tiếng nói chung.
Bạn cũ bỗng hóa… người dưng
Điều khiến tôi càng thêm chạnh lòng là khi nhắc đến những chủ đề nhạy cảm như công việc, gia đình, sức khỏe, nhiều người chọn cách im lặng hoặc nói lảng tránh. Tôi nhận ra rằng, thời gian không chỉ làm thay đổi diện mạo của chúng tôi mà còn vô hình chung dựng lên những bức tường ngăn cách khó có thể vượt qua. Những người bạn từng vô tư chia sẻ mọi chuyện với nhau, giờ đây đã trở thành những người xa lạ.
Đỉnh điểm của buổi họp lớp lẽ ra phải là khoảnh khắc chúng tôi cùng nhau nâng ly. Đáp lại sự nhiệt tình của tôi là những gương mặt hời hợt. Hóa ra, tình bạn tưởng chừng như sẽ mãi khắc ghi trong tim, lại dần phai nhạt theo năm tháng.
Buổi họp lớp kết thúc, tôi ngồi một mình ở khu nghỉ của khách sạn, nhìn ra khung cảnh thành phố nhộn nhịp bên ngoài cửa sổ, lòng đầy cảm xúc và nỗi thất vọng. Tôi bắt đầu tự hỏi, điều gì đã khiến tình bạn của chúng tôi trở nên mong manh như vậy? Là do thời gian trôi qua, hay áp lực cuộc sống? Là do khoảng cách địa lý, hay sự thay đổi trong lòng người?
Hình minh họa. Ảnh: Sina
Có lẽ, mỗi người đều có một con đường riêng, một sự lựa chọn riêng. Nhưng dù thế nào, tôi cũng không thể quên được những năm tháng tuổi trẻ, những người bạn đã cùng tôi đi qua bao sóng gió. Tôi hiểu rằng, dù thời gian có thay đổi ra sao, những kỷ niệm đẹp sẽ mãi khắc ghi. Chỉ là, giờ đây, tôi càng hiểu hơn một điều: trên đường đời, người có thể đồng hành cùng ta đến cuối cùng, thường chỉ có chính bản thân ta. Còn những người đã từng cùng ta đi một đoạn đường, có lẽ chỉ có thể là những người khách qua đường.
Buổi họp lớp này, tuy mang đến cho tôi sự thất vọng và chạnh lòng, nhưng cũng khiến tôi càng thêm trân trọng những người và những điều đang hiện hữu. Tôi trân trọng mỗi khoảnh khắc được gặp gỡ. Đồng thời, tôi cũng học cách buông bỏ những tiếc nuối và mất mát không thể nào lấy lại, dùng một tâm thế bình thản để đối mặt với mọi thử thách và biến cố trong cuộc sống.
Minh Anh (Theo Sohu)
Bỏ quê lên phố trông cháu, mẹ già sững sờ khi con dâu đòi 'phí sinh hoạt' gần hết tháng lương hưu
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Bữa cơm đang ăn dở thì con dâu đặt bát xuống: “Mẹ, có chuyện này con muốn bàn với mẹ một chút”.
Tiêu sạch 1,9 tỷ để tận hưởng tuổi già, khi biến cố xảy ra vợ chồng tôi chỉ biết khóc gọi con
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Du lịch khi nghỉ hưu là lựa chọn của nhiều người để tận hưởng cuộc sống. Tuy nhiên, nếu không chuẩn bị kỹ, tuổi già có thể đối mặt với những rủi ro khó lường.
Lấy tôi 5 năm, vợ vẫn phục vụ mẹ chồng cũ cứ như làm dâu 2 nhà
Tâm sự - 7 giờ trướcDù đã lấy tôi được 5 năm nhưng cứ 2 tuần một lần, vợ tôi lại sang nhà mẹ chồng cũ để dọn dẹp, chăm sóc bà; nhiều hôm bận sang muộn là bà gọi điện giục.
Giúp hàng xóm tiền bạc lúc hoạn nạn, tôi nhận về bài học nhớ đời
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Tử tế cho hàng xóm vay 22 triệu đồng để đi viện trong lúc nguy cấp, tôi không hề nghĩ rằng vài ngày sau khi nhận lại tiền, mình lại rơi vào tình huống “đứng hình”.
Về già, vợ chồng tôi đưa ra 5 quyết định 'phũ phàng' lại giúp cuộc sống nhẹ gánh hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều đêm trăn trở, vợ chồng tôi quyết định nhìn thẳng vào thực tế và đưa ra một số lựa chọn cho chặng đường về già.
10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng, người già có lương hưu cao, có điều kiện thuê người chăm sóc chắc chắn sẽ sống an nhàn và hạnh phúc. Nhưng thực tế lại không như họ nghĩ.
Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người thường nghĩ đến việc mua thêm nhà để an tâm tuổi già. Tôi cũng từng có suy nghĩ như vậy, cho đến khi nghe lời khuyên chân thành của con dâu.
20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khoảnh khắc biết căn nhà mình đang vun vén suốt hai thập kỷ được sang tên cho ai, tôi mới bàng hoàng nhận ra: Có những nỗ lực cả đời cũng không thể xóa nhòa ranh giới giữa "máu mủ" và "người ngoài".
Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, không chịu nổi cảm giác nhàn rỗi nên tôi xin vào làm tại công ty của con trai. Nhưng chỉ một sai lầm, tôi bị phạt tiền và khiển trách trước gần 200 nhân viên.
Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.
Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên
Tâm sựGĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.