Sắp cưới có thai nhưng không biết là của ai
Tôi chia tay mối tình đầu khi còn rất trẻ. Khi ấy, anh quyết tâm vào Nam lập nghiệp, còn tôi đỗ vào một trường Đại học trên thủ đô. Lí do chia tay cũng bởi vì cả hai cùng cố chấp.
Tôi không muốn xa người yêu, còn anh muốn nhất định phải có sự nghiệp thành đạt. Bởi thế, như chiếc lá mùa thu, mối tình dang dở đẹp đẽ cứ đánh rơi nhẹ bẫng.
Bảy năm sau đó, tôi học xong đại học và xin vào làm trong một công ty nhà nước. Tại đây, tôi đã quen và yêu T, chồng chưa cưới hiện giờ. T. ở ngay Hà Nội, tuy không đẹp trai như mối tình đầu nhưng anh hiền lành, tốt bụng, quan tâm tôi hết mực. Tôi đỏng đảnh thế nào anh cũng chiều. Có khi nửa đêm mưa phùn thèm ăn bát ốc nóng hổi trên đường Cầu Giấy, chỉ cần nhắn tin vu vơ, anh cũng đội mưa gió đi mua rồi mang đến tận nhà, dù nơi anh ở cách chỗ đó đến mấy cây số. Có thể nói, anh là người đàn ông xứng đáng để tôi gửi gắm cả đời. Dù không yêu anh sâu sắc như thời con gái nhưng chưa lúc nào tôi nghĩ sẽ phản bội anh.
Yêu nhau được hơn một năm, hai đứa đưa nhau về ra mắt họ hàng hai bên. Phía gia đình tôi thì dù không nói ra, nhưng tôi biết bố mẹ rất hài lòng khi đứa con gái khó tính tìm được một người đàn ông tử tế yêu thương Hơn nữa nhà T. lại ở Hà Nội, rất tiện cho công việc của tôi hiện tại. Về phía T., bố mẹ anh không chê tôi tỉnh lẻ, tuy không nhiệt tình vun vén vì ông bà vẫn mong muốn con trai mình lấy một người vợ thành phố sắc sảo hơn tôi, nhưng không vì thế mà họ cấm cản. Tôi cảm thấy mình thật may mắn, cuộc sống cứ trôi đi êm đềm nhẹ nhàng không chút khó khăn.
Tôi đã ngỡ như mình đã có cái kết viên mãn. Ảnh minh họa
Chúng tôi bắt đầu rục rịch sắm sửa chuẩn bị cho đám cưới. Nhưng đúng thời gian này, công việc của T. có chút bận rộn hơn trước. Vì thế, tôi quyết định đi một mình mua sắm thêm quần áo, quà cáp cho họ hàng…
Dừng lại trước cửa hàng nội thất sang trọng, tôi hơi bất ngờ khi thấy món đồ giống như mình từng mong ước. Đó là bộ chăn ga đơn giản nhưng trang trí họa tiết hoa sen tinh tế. Màu vàng nhã nhặn nhưng sáng bừng cả một góc cửa hàng. Trên đôi gối trưng bày, chữ P-Q được khéo léo thêu lồng vào nhau. P là viết tắt tên tôi? Khẽ bối rối, tôi đẩy cửa bước vào.
Quả nhiên, chủ cửa hàng, mà chính xác hơn là chuỗi cửa hàng nội thất, chính là Q., mối tình đầu dang dở đẹp đẽ của tôi. Anh nói anh đợi người hỏi thăm bộ gối đó đã lâu lắm rồi. Dù bây giờ thành đạt nhưng anh vẫn lẻ bóng, vẫn không thôi nghĩ về người con gái đã chia tay cách đây bảy năm. Nghe anh nói, nước mắt tôi trào ra. Kỉ niệm xưa cứ sống lại cuồn cuộn như những đợt sóng. Tôi biết mình đã sai nhưng không thể ngừng được bản thân gục vào vai anh thổn thức.
Tình cũ không rủ cũng về. Suốt thời gian sau đó, tôi lén lút gặp Q. Hai chúng tôi cùng ôn lại những chuyện xưa cũ, nắm chặt tay nhau sống lại những kỉ niệm thời vụng dại. Dù biết tôi sắp lấy chồng nhưng Q. vẫn da diết mong tôi nghĩ lại. Ở bên Q, trái tim tôi lần nữa rung động như thời thiếu nữ. Nhưng tôi biết mình cũng không thể phản bội chồng chưa cưới của mình bởi anh đã yêu tôi cả tấm lòng.
Cứ thế, tôi đi giữa hai người đàn ông, không dứt khoát với ai. Cho đến gần ngày cưới, tôi phát hiện ra mình có thai. Đau khổ hơn, tôi không biết ai mới là cha đứa bé trong bụng. Niềm hạnh phúc khi sắp làm mẹ chưa tròn vẹn, tôi lại rơi vào đau khổ bởi sự bế tắc này. Tôi phải làm sao mới có thể thoát được vòng luẩn quẩn do chính mình tạo ra? (Phương Anh)
Theo VietNamNet
Gặp lại đồng nghiệp cũ, tôi ngỡ ngàng khi biết cái giá phía sau chức giám đốc
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Sau hai thập kỷ xa cách, buổi gặp mặt đồng nghiệp cũ tưởng chừng là dịp để nhìn lại những thành tựu rực rỡ. Thế nhưng, càng trò chuyện, tôi càng nhận ra một sự thật hoàn toàn khác.
Sau khi nghỉ hưu, tôi bỏ 6 thói quen giúp ví tiền không còn hao hụt mỗi tháng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi nghỉ hưu, tôi bắt đầu rà soát lại các khoản chi tiêu trong gia đình và bất ngờ nhận ra căn bếp mới chính là nơi “ngốn tiền” nhiều nhất.
Nghỉ hưu lên ở với con gái, một câu nói của con rể khiến tôi lập tức quay về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu, tôi lên thành phố sống cùng con gái với hy vọng tuổi già an yên. Nhưng một cuộc trò chuyện khiến tôi nhận ra mình đang mắc sai lầm mà nhiều người lớn tuổi mắc phải.
Đi họp lớp với chiếc áo cũ, tôi nhận về lời mỉa mai và bài học đắt giá
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khoảng cách giữa con người đôi khi không nằm ở ví tiền, mà ở cách họ nhìn nhận và đối xử với nhau. Tôi nhận ra điều đó sau một buổi họp lớp tưởng chừng chỉ để gặp lại bạn cũ.
Sau khi nghỉ hưu, tôi dứt khoát không làm 5 việc, nhờ vậy cuộc sống nhẹ nhàng hẳn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi bước sang tuổi 65 và chính thức nghỉ hưu, bà Dương chọn sống một mình trong căn nhà riêng.
Cả nhà đồng thuận khi bố mẹ chia thừa kế, lúc đất tăng giá gấp 5 lần, 3 em trai liền trở mặt với tôi
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mâu thuẫn vì thừa kế không còn là chuyện hiếm, nhưng đôi khi những xung đột ấy lại xuất hiện theo cách không ai ngờ tới.
Tưởng ôn kỷ niệm, ai ngờ toàn khoe bản thân: Người phụ nữ dự họp lớp một lần rồi 'cạch mặt'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không khí buổi gặp gỡ khiến bà nhận ra rằng, theo thời gian, ý nghĩa của họp lớp cũng đã thay đổi.
Hai chị em chọn hai cách tiêu tiền: Cuộc sống tuổi trung niên khác nhau 'một trời một vực'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tính cách khác nhau, lựa chọn lối sống khác nhau khiến cuộc sống của hai người cô tôi khi bước vào tuổi trung niên rẽ sang hai hướng hoàn toàn đối lập.
Ở nhà 2 con trai chưa đầy 1 năm, cụ bà quyết định dọn đi: Tuổi già vui hơn hẳn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Quyết định tưởng chừng khiến nhiều người bất ngờ lại giúp bà tìm thấy sự bình yên trong những năm tháng tuổi già, đồng thời giảm bớt áp lực cho con cái.
8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm nghề giúp việc, tôi nhận ra một sự thật: khi bước vào tuổi già, mọi người đều đối diện với những nỗi lo tương tự nhau, bất kể giàu nghèo hay địa vị xã hội.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sựGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.