"Sau bao năm hiếm muộn, giờ tôi có thai nhưng không phải với chồng"
Khi que thử thai hiện lên hai vạch tôi không biết mình nên cười hay nên khóc. Ba năm kết hôn với bao chờ mong mòn mỏi, nay tôi sắp được làm mẹ rồi. Không có niềm hạnh phúc nào lớn hơn niềm hạnh phúc này nữa nhưng đắng cay thay, đứa bé trong bụng không phải con của chồng tôi.

Cũng như rất nhiều cô gái khác, tôi hạnh phúc được làm vợ của người đàn ông tôi yêu. Sau khi cưới nhau thì thấp thỏm hồi hộp từng ngày chờ đón một thiên thần bé nhỏ. Nhưng rồi hết tháng này qua tháng khác, rồi qua năm, một đứa con chỉ là niềm ao ước.
Nghĩ nguyên nhân có thể do mình, vì từ tuổi dậy thì tôi vốn có chu kì không đều đặn, tháng có tháng không. Bác sĩ cũng nói đây chính là nguyên nhân chính khiến tôi khó có con vì không biết trứng sẽ rụng vào thời điểm nào. Bác sĩ khuyên tôi nên nhờ đến sự hỗ trợ của y tế.
Chồng tôi nói hai vợ chồng còn trẻ, đang tuổi làm ăn, cũng đừng áp lực quá chuyện phải có con ngay. Con cái là cái duyên, là “lộc trời”, có khi mong không được, mà khi đến lại bất ngờ, chỉ cần tôi cứ thoải mái tinh thần là được.
Tôi biết chồng tôi thương tôi, tìm cách giải tỏa tâm lý cho tôi. Mỗi lần ông bà nội hỏi han chuyện hai đứa “sao mãi chưa có gì” anh luôn nói “Chúng con còn trẻ nên kế hoạch một thời gian, lúc nào kiếm được nhiều tiền mới sinh em bé”. Những lúc ấy mẹ chồng tôi luôn mắng anh, nói “có con là có của. Chúng mày không nuôi được, đẻ ra ông bà nuôi”. Mỗi lời hỏi han, mỗi lời nhắc nhở bóng gió của mọi người càng khiến tôi thêm buồn phiền lo lắng.
Mới đó mà ba năm cũng đã qua. Mọi người dường như đã chán không thèm hỏi han hay giục giã nữa. Chồng tôi cũng đã bắt đầu mong con, mong được làm cha. Mỗi khi thấy anh hàng xóm bế con đi ngang nhà, anh thường chạy ra thơm vào má cô bé con một cái. Điều ấy càng khiến tôi quyết tâm bằng mọi giá phải có con ngay.
Một chiều, trên đường đi làm về, tôi không may bị đụng xe. Trái đất tròn, người va chạm với tôi lại là người yêu cũ. Cũng may cả hai chỉ bị thương nhẹ nên ngồi hỏi han nhau một lúc rồi về.
Hồi trước chúng tôi yêu nhau, tình cảm đang tốt thì anh nói anh muốn vào Sài gòn tìm kiếm cơ hội. Tôi ngăn anh không được, lại không muốn xa gia đình theo anh vào đó. Cuối cùng hai đứa chia tay. Anh vào Sài Gòn được hai năm thì quay ra Hà Nội, cưới vợ và đã có một cô con gái nhỏ. Từ khi chia tay chúng tôi không hề liên lạc, không ngờ gặp lại nhau trong tình huống này.
Tôi kể anh nghe về cuộc sống của mình, về việc hai vợ chồng hiếm muộn con. Anh nói chị của vợ anh là bác sĩ khoa sản của một bệnh viện. Nếu tôi muốn, anh sẽ nhờ chị ấy giúp đỡ. Sau lần đó chúng tôi gặp nhau vài lần nữa, kỉ niệm xưa nhắc lại, tình cảm cũ khơi dậy, và một lần khi tôi chán nản buồn khóc, anh ôm tôi vào lòng, mọi chuyện đã không dừng lại ở đó.
Thật éo le, tôi với chồng mình suốt ba năm không có thai, vậy mà với người cũ chỉ một lần lại cho ra kết quả. Khi que thử thai hiện lên hai vạch tôi không biết mình nên cười hay nên khóc. Ba năm kết hôn với bao chờ mong mòn mỏi, nay tôi sắp được làm mẹ rồi. Không có niềm hạnh phúc nào lớn hơn niềm hạnh phúc này nữa nhưng đắng cay thay, đứa bé trong bụng không phải con của chồng tôi.
Sau khi biết mình có thai tôi hoang mang tột độ. Tôi nhắn tin với người cũ nói chồng tôi biết tôi gặp lại anh và tỏ ý không hài lòng, vậy nên tôi muốn cắt đứt liên lạc để bảo toàn hạnh phúc của mình. Với chồng, tôi thực sự không biết phải giải quyết như thế nào.
Tôi muốn cứ im lặng, giữ kín bí mật này, coi như đó là con của chồng tôi. Hẳn anh cũng sẽ hạnh phúc lắm. Và chỉ cần chuyện bí mật này tôi chôn ở trong lòng, gia đình tôi sẽ vô cùng hạnh phúc. Tôi sẽ hết lòng vì chồng con, vì gia đình.
Nhưng rồi càng nghĩ, tôi càng cảm thấy làm như vậy là quá độc ác với chồng tôi. Ba năm qua, chưa một lần anh kêu ca than phiền dù muộn con là lỗi do tôi. Anh thương tôi như vậy, tôi yếu lòng sa ngã đã là tội lớn với chồng, nay còn bắt anh nuôi con người khác thì tàn nhẫn quá. Nhưng nếu nói ra sự thật, làm sao anh có thể chấp nhận.
Tôi đã nghĩ đến chuyện bỏ đứa bé. Nếu con không được sinh ra, bí mật này có thể mãi mãi chôn kín. Thật tội lỗi, tôi không thể làm thế. Nó là khát khao, là mong mỏi tột cùng của tôi. Vậy thì chỉ có hai con đường, một là nói thật với chồng, tùy anh quyết định và nguy cơ tôi mất anh là rất lớn. Hai là cứ im lặng, để tôi được hạnh phúc làm mẹ, anh được hạnh phúc làm cha. Tôi sẽ dành cả cuộc đời mình để sám hối.
Lựa chọn giải pháp nào cũng khiến lòng tôi đớn đau day dứt. Nếu tôi có thể im lặng, suốt đời này có thanh thản mà vui sống được không?
Theo Hoaquynh…@gmail.com/Dân Trí
Tôi chấp nhận ở rể để được cưới, không ngờ lâm cảnh bị mẹ vợ tát không dám cãi
Tâm sự - 21 giờ trướcKhông ở rể thì không được cưới, tôi chấp nhận, không ngờ cuộc sống "chó chui gầm chạn" lại khổ nhục đến vậy, nhưng vì con nên tôi đang cố nhẫn nhịn.
Mẹ chồng hứa cho 500 triệu nếu tôi sinh thêm con, nhưng bà không biết chồng tôi đã triệt sản từ lâu
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi không biết nếu bà biết con trai mình đã triệt sản, bà sẽ phản ứng thế nào?
Tôi tưởng lương hưu là 'tấm vé' sum vầy, ai ngờ các con đồng loạt từ chối sống chung
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Dù có lương hưu ổn định, có khoản tiết kiệm kha khá, tôi vẫn rơi vào cảm giác cô đơn khi không ai muốn đón về sống chung.
2 tuần về quê chăm bố bệnh, ngày trở lại tôi chết lặng khi biết chồng cũng 'biến mất' và không ai thấy có gì bất thường
Tâm sự - 1 ngày trướcKhi tôi mở cửa bước vào, căn nhà lại có một mùi lạ...
Uống say nhỡ tay nhắn tin cho chồng cũ, 1 tiếng sau anh làm tôi ngạc nhiên rụng rời
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi vẫn nghĩ mình đã ổn cho đến tối hôm đó.
Cả nhà bạn trai đều quý tôi nhưng đến khi biết chuyện về mẹ tôi thì họ liền "lật mặt"
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi vẫn tin rằng chuyện của mẹ tôi không liên quan đến chúng tôi nhiều đến vậy.
Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi luôn căng mình vì cảnh cuối tháng vay tiền - có lương trả; nhưng chồng vì sĩ diện nên quyết không về quê, sợ người ta cười vào mặt, bị coi là thất bại.
Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi dành dụm cả đời để mua căn nhà nghỉ hưu ở quê, rồi để mẹ ở suốt 10 năm. Khi trở về sống, tôi bất ngờ khi anh trai và chị dâu coi đó là nhà của họ.
Gặp lại mẹ chồng cũ ngồi bán ổi giữa chợ, tôi định mua hết nhưng bà xua tay đuổi đi
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi chưa kịp phản ứng thì bà đã quay đi, cúi xuống xếp lại mấy túi ổi.
Lương 50 triệu đồng/tháng, tôi vẫn bị bố vợ coi là kẻ ăn bám vì ở rể
Tâm sự - 2 ngày trướcBố vợ tôi thích rượu bia, mỗi lần uống say đều không tiếc lời miệt thị tôi là kẻ ăn bám, mặc dù tôi có mức lương 50 triệu đồng/tháng và có trách nhiệm với gia đình.
Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu
Tâm sựGĐXH - Tôi dành dụm cả đời để mua căn nhà nghỉ hưu ở quê, rồi để mẹ ở suốt 10 năm. Khi trở về sống, tôi bất ngờ khi anh trai và chị dâu coi đó là nhà của họ.