Sau bữa cơm Tất niên, tôi thấy chị chồng ngồi ở hiên nhà bật khóc nức nở còn anh rể thì đùng đùng đòi về lại thành phố
Nhìn chị chồng - người luôn mạnh mẽ quyết đoán mà cũng phải khóc như thế, tôi đoán chắc hẳn chuyện rất nghiêm trọng.
Chị chồng tôi rất tài giỏi, chị làm cho 1 công ty nước ngoài, mức lương tính bằng ngàn đô. Chồng chị cũng là giám đốc của 1 công ty tầm trung. Con cái thì đều học trường quốc tế, thông minh ngoan ngoãn, đi thi học sinh giỏi nhiều lần. Trông chị lúc nào cũng đầy năng lượng. Ai cũng ngưỡng mộ anh chị. Tôi cũng thế, cảm giác chị chồng như hơn chúng tôi cả 1 tầng đẳng cấp. Chị mặc trên người hàng hiệu, đi đâu cũng gọi taxi đưa đón vì chị không muốn mệt mỏi lái xe, chị có thể tận dụng thời gian di chuyển để nhắm mắt nghỉ ngơi.
Những việc liên quan tới bố mẹ và gia đình chồng tôi, chị không lo được nên đều đập tiền ra để nhờ tôi hỗ trợ. Tôi thì tất nhiên là phải làm hết sức mình rồi, vì chị trả công rất hậu hĩnh hào phóng. Chẳng hạn giỗ cụ, vợ chồng chị bận nên chỉ đến lúc ăn mới về được, thế là chị đưa tôi 10 triệu để lo 2 mâm cỗ cho tươm tất, thừa đâu tôi giữ mà tiêu.
Hay mua sắm Tết cũng vậy, năm nào chị cũng đưa cho tôi 50 triệu để mua đồ thắp hương, trang trí nhà cửa, cỗ bàn ngày Tết, thừa đâu thì coi như lì xì cho chúng tôi. Tôi chi tiêu thoải mái, sắm đủ thứ kể cả quần áo mới cho bố mẹ chồng mới hết 30 triệu. Chị cũng cho riêng bố mẹ chồng tôi 1 khoản kha khá rồi, nhưng là con cái, tôi vẫn mua cho ông bà. Thế nên 20 triệu còn lại tôi được giữ để tiết kiệm hoặc chi tiêu cá nhân. Chị chẳng bao giờ hỏi đến, thấy tôi lo cho nhà chồng tốt là được.
Chị ngồi ngoài hiên nhà, gục mặt xuống, vai rung rung như đang khóc. (Ảnh minh họa)
Chúng tôi cũng được nhờ chị rất nhiều. Tiền học phí của con cái tôi đều do chị cho tiền đóng, thỉnh thoảng chị đi công tác về lại cho chúng tôi rất nhiều quà. 2 năm trước chúng tôi sửa nhà, cũng là chị cho thêm 200 triệu mà làm cho gọn gàng sạch đẹp.
Hôm qua, tôi và mẹ chồng làm cơm Tất niên nên mời gia đình chị về. Lúc mới về, chúng tôi đã thấy nét mặt chị đượm buồn, 2 vợ chồng chị có thái độ lảng tránh nhau. Tôi đã nghi nghi có gì đó xảy ra rồi. Đến khi ăn cơm, tôi cũng thấy chị ăn rất ít dù nhiều món hợp khẩu vị chị. Tôi rửa bát xong, đi ngang qua sân để về phòng mình thì thấy chị ngồi ở chiếc bàn ngoài hiên nhà, gục mặt xuống, vai rung rung như đang khóc. Tôi không dám lại gần hỏi chuyện, chỉ đành đi nhanh vào nhà để không gian riêng tư cho chị. Vào trong thì tôi thấy anh rể đang xin phép bố mẹ vợ về lại thành phố vì có việc gấp.
Tôi đoán anh chị cãi nhau nhưng không biết nguyên nhân, nhìn chị chồng - người luôn mạnh mẽ quyết đoán mà cũng phải khóc như thế, tôi đoán chắc hẳn chuyện rất nghiêm trọng. Tôi có nên hỏi rõ mọi chuyện và tìm cách hòa giải cho anh chị không? Hay cứ để anh chị tự giải quyết vì đó là việc riêng của họ? Sắp sang năm mới rồi mà để anh chị giận nhau như thế thì không khí trong gia đình cũng sẽ nặng nề theo.
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 1 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Đặt 100 bàn tiệc hoành tráng cho đám cưới con trai, chú tôi ê chề vì dân làng không một ai đến
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tổ chức đám cưới 100 bàn tiệc cho con trai với mong muốn nở mày nở mặt, chú tôi không ngờ ngày vui lại trở thành bài học cay đắng về cách đối nhân xử thế.
Đi họp lớp sau nhiều năm, tôi sốc nặng khi bị phân chia đẳng cấp ngay từ chỗ ngồi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng buổi họp lớp là dịp để bạn bè cũ gặp gỡ, ôn lại kỷ niệm, nhưng cách sắp xếp chỗ ngồi đã khiến nhiều người thất vọng và quyết định rời đi ngay.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sựGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...