Tái mặt vì 1 giờ sáng trở về và không nhìn thấy vợ đâu
Vào phòng ngủ không thấy vợ nhưng vẫn nghe tiếng nước chảy từ nhà tắm. Lò dò qua phòng tắm thì thấy nước đang chảy, tràn ngập cả chậu áo vest của tôi. Gọi vài câu không thấy vợ đâu...
Vợ tôi rất xinh đẹp và hiền lành. Duy chỉ một điều, em thất học từ nhỏ. Nhà vợ tôi gần nhà tôi nên em hay sang nhà tôi chơi và rất được lòng bố mẹ tôi. Ngày ông bà gọi tôi về cưới vợ, tôi còn không thể tin được.
Lúc ấy, tôi đang rất hạnh phúc bên người yêu của mình. Dù tôi dẫn cô ấy về nhưng bố mẹ tôi vẫn một mực không đồng ý. Họ nói họ không thích con dâu có học vấn cao, suốt ngày làm bên ngoài xã hội mà không dành thời gian cho chồng con. Mẹ tôi còn nói chỉ nhận một mình em làm con dâu, ngoài ra không nhận bất cứ cô gái nào nữa.
Tôi đương nhiên cãi lại. Tôi còn cho rằng bố mẹ có suy nghĩ cổ hủ. Thời hiện đại, ai cũng chăm chăm tìm người có địa vị xã hội, năng động, sành điệu chứ chẳng ai muốn lấy một cô gái suốt ngày làm nông, học hành ít ỏi. Tôi không ngờ, lúc tôi to tiếng, vợ tôi lúc ấy đã nghe được tất cả.
Thế rồi chính cô ấy cũng từ chối cuộc hôn nhân gượng ép này. Việc này khiến mẹ tôi đau buồn mà đổ bệnh. Những ngày chăm mẹ ở viện, tôi mới hiểu được lí do vợ mình bỏ học. Hóa ra, em học rất giỏi nhưng nhà quá nghèo. Em nghỉ học là để dành cơ hội cho 2 đứa em nhỏ của mình. Biết được lí do, lại thấy em chăm sóc mẹ tôi chu đáo như dâu con trong nhà, trong khi cô người yêu tôi thì sớm bỏ về thành phố. Tôi dần xiêu lòng.

Em nói em sẽ chính thức trở thành vợ tôi khi nào em cảm nhận được tình cảm của tôi dành cho em. (Ảnh minh họa)
Sau khi khỏi bệnh, tôi chấp nhận lấy em làm vợ với điều kiện em phải theo tôi về thành phố sống và không được can thiệp quá sâu vào cuộc sống riêng tư của tôi. Lúc đầu, em không đồng ý, nhưng gia đình em và gia đình tôi đều hối thúc vào, nên em cũng miễn cưỡng tổ chức hôn lễ.
Đêm tân hôn, giữa chúng tôi là một chiếc gối ôm dài. Vợ tôi vẫn mặc bộ áo ngủ in hoạt hình kín mít chứ không hề có một cái váy sexy nào. Ở quê được vài ngày, tôi dẫn vợ lên phố sống. Lúc đó, tôi vẫn chưa được đụng vào người vợ. Em nói em sẽ chính thức trở thành vợ tôi khi nào em cảm nhận được tình cảm của tôi dành cho em.
Lên thành phố, dù được tôi mua cho nhiều quần áo mới nhưng vợ tôi vẫn chỉ mặc những bộ quần áo cũ kĩ. Em nói em không muốn giống như cô gái thành phố, suốt ngày chỉ biết ăn diện, em cũng không muốn vì tôi mà em thay đổi bản thân. Càng nghe vợ nói, tôi càng thấy chán.
Một đêm, mượn cơn say, tôi cố tình ép vợ làm chuyện ấy. Mặc cô ấy khóc lóc, tôi vẫn nhất định đòi quyền làm chồng sau gần 1 tháng cưới nhau. Kết quả, vợ tôi có thai.
Từ lúc có thai, cô ấy càng khó tính hơn trước, lúc nào cũng im lặng. Tôi hỏi thì nói, không hỏi thì thôi. Chỉ có điều, từ ngày vợ về ở, nhà cửa lúc nào cũng sạch bong. Hàng ngày tôi đều có quần áo tinh tươm đi làm. Tối về đã có sẵn mâm thức ăn nóng đợi sẵn. Nhưng sự cứng rắn của vợ làm tôi chán nản.
Biết vợ có bầu, tôi vẫn đưa em đi khám thai nhưng tôi cũng ham chơi cùng bạn bè. Tôi sợ khi về nhà có vợ mà không khí u ám, trầm lặng.
Một hôm, vợ tôi bảo tôi mua cho em một chiếc điện thoại, lưu vào số của tôi. Tôi ngạc nhiên thì em bảo sáng nay em bỗng thấy đau bụng, có ra một ít máu. Em sợ động thai xảy ra chuyện gì lại không biết gọi cho ai ở thành phố. Tôi cũng hoảng vội đưa vợ đi khám. Biết con không sao, tôi thở phào nhẹ nhõm.

May mà vợ tôi biết đường gọi cấp cứu, nếu không thì tôi không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa. (Ảnh minh họa)
Tối hôm đó, tôi lại đi nhậu cùng bạn. Hết tăng 1, tôi lại đàn đúm đi karaoke tới tận khuya. Lúc 11 giờ đêm, điện thoại tôi bỗng rung lên, là vợ tôi gọi. Đám bạn thấy thế thì giật rồi tắt luôn điện thoại. Tôi cũng yên tâm vì mới đưa vợ đi khám hồi trưa nên chắc chắn không có chuyện động thai nữa. Tôi còn nghĩ mới mua điện thoại đã điện kiểm tra thế này, đúng là phiền phức.
Mãi gần 1 giờ sáng, tôi mới chân nam đá chân chiêu về nhà. Vào phòng ngủ không thấy vợ nhưng vẫn nghe tiếng nước chảy từ nhà tắm. Lò dò qua phòng tắm thì thấy nước đang chảy, tràn ngập cả chậu áo vest của tôi. Gọi vài câu không thấy vợ đâu. Dù đang say tôi cũng phải tỉnh ngay bởi không biết vợ đi đâu vào lúc đêm khuya thế này. Liệu có phải cô ấy giận tôi không về nên xách vali về quê?
Tôi lo tái mặt, mở máy ra gọi điện lại cho vợ thì thấy bắt máy là một cô y tá. Cô ấy nói rằng vợ tôi đang cấp cứu, bảo tôi đến ngay lập tức.
Lúc đến bệnh viện, tôi bị bác sĩ trách vì nồng độ cồn cao, vợ động thai mà điện thoại của chồng gọi chục cuộc vẫn tắt máy, may mắn vợ tôi đã qua cơn nguy hiểm, đứa con vẫn giữ được. Tôi im lặng lắng nghe, cảm thấy mình bất tài vô dụng quá. May mà vợ tôi biết đường gọi cấp cứu, nếu không thì tôi không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa. Giờ phải làm sao để bù đắp lại cho vợ tôi đây?
Theo Trí thức trẻ
Hóa giải định kiến của người mẹ về 'trai tân mà lấy gái bỏ chồng': Hành trình từ 'bát mắm thối' đến 'chén cơm lành'
Tâm sự - 21 phút trướcGĐXH - Một độc giả đã tâm huyết gửi hiến kế cho bài viết "Sự thật cay đắng đằng sau lời tuyên bố: Tao nhận cháu chứ không nhận dâu của mẹ tôi". Mời mọi người cùng đọc và tiếp tục gửi ý kiến, giúp cho người con trai có được hạnh phúc với người yêu thương, hóa giải được định kiến của người mẹ này.
Giữ chặt lương hưu khi con hỏi vay, tôi đổi lại những năm tháng tuổi già đầy ân hận
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 72, khi nằm trên giường bệnh, tôi mới hiểu ra lương hưu có thể giúp tôi trả viện phí, thuê người chăm sóc, nhưng không thể mua lại tình cảm của con cái đã nguội lạnh.
Thay vợ ở nhà chăm con, tôi thấy áp lực gấp 10 lần đi làm
Tâm sự - 10 giờ trước6 tháng ở nhà chăm con cho vợ đi làm, tôi cảm thấy áp lực gấp 10 lần đi làm, chỉ riêng việc bón cho con ăn cũng đủ làm tôi kiệt sức.
Bố mẹ bật khóc khi nhận từ con trai 10 triệu đồng sắm Tết: Màn 'lột xác' khó tin nhờ con dâu
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Có bao giờ bạn tin một người nghiện game, trốn học, thậm chí từng "ghé thăm" công an phường lại có thể trở thành một người chồng mẫu mực, một người con hiếu thảo?
Ở rể, tôi bị mất cả quyền dạy dỗ con cái
Tâm sự - 22 giờ trướcNgười đời hay đùa "chó chui gầm chạn", câu nói ấy tuy có phần cay nghiệt nhưng lại phản ánh đúng cái thế "tiến thoái lưỡng nan" của những ông chồng đi ở rể như tôi.
Vừa thăng chức đã đứng ra khao họp lớp, phút sau tôi chết lặng khi cả bàn gọi 10 con tôm hùm lớn
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Ngày họp lớp trùng đúng dịp thăng chức, tôi vui vẻ đứng ra mời bạn bè ăn tối. Nhưng khi cả bàn gọi thêm 10 con tôm hùm loại lớn, tôi chỉ biết im lặng lo lắng.
Sự thật cay đắng đằng sau lời tuyên bố: 'Tao nhận cháu chứ không nhận dâu' của mẹ tôi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có hôm anh dẫn bạn gái sang chơi, mẹ nói thẳng vào mặt: "Trai tân mà lấy gái bỏ chồng, khác nào bát mắm thối chấm lòng lợn thiu". Nói xong mẹ quay ngoắt vào nhà, nhất quyết không ra ăn cơm chung.
Sinh con giữa lúc chồng đi công tác, mẹ chồng nói 1 câu khiến con dâu bật khóc
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi sinh con sớm hơn dự kiến khi chồng còn đang đi công tác xa. Chồng tôi thì về không kịp, nên có gọi điện về nhờ mẹ chồng qua trông nom.
Chuyển đến biệt thự liền kề, tôi phát hiện chồng dan díu với mẹ đơn thân hàng xóm
Tâm sự - 1 ngày trướcChúng tôi kết hôn từ lúc còn rất nghèo, sống trong căn phòng trọ nhỏ, ăn những bữa cơm đạm bạc nhưng lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Nhưng giờ đây, khi có tất cả, chúng tôi lại đứng trước nguy cơ tan vỡ vì chồng dan díu với mẹ đơn thân trong khu biệt thự liền kề.
Sinh con, tôi bất an khi chồng quan tâm em gái quá mức và né "chuyện vợ chồng"
Tâm sự - 1 ngày trướcChị em tôi sống chung với nhau từ khi ra Hà Nội và đến khi tôi lấy chồng, em gái chuyển đến ở cùng vợ chồng tôi. Nhưng gần đây tôi luôn có cảm giác bất an khi chồng quan tâm em gái tôi thái quá, nhất la tôi sinh con đã được 5 tháng, anh ấy vẫn lạnh nhạt “chuyện chăn gối”...
Thu nhập 35 triệu đồng, tôi không còn đủ sức gồng chi phí ở Hà Nội
Tâm sựGĐXH - Tôi viết những dòng này không phải để than vãn, càng không phải khoe thu nhập. Tôi chỉ muốn chia sẻ thật lòng, về cảm giác đuối sức khi sống ở Hà Nội với mức thu nhập 35 triệu đồng/tháng.