Hà Nội
23°C / 22-25°C

Tính cách và số phận

Thứ ba, 09:43 03/12/2013 | Xã hội

GiadinhNet - "Nhưng sau một biến cố lớn trong đời sống... mọi con đường sống bị cắt đứt, bị chặn mọi nguồn thu nhập, không xuất cảnh được, bị đồng nghiệp phản bội, người quen quay lưng, tôi nhận ra, hóa ra trên đời này chỉ có mỗi gia đình chồng tôi mới là người tử tế nhất đã không bỏ rơi tôi trong cơn hoạn nạn...".

Tính cách và số phận 1
Ảnh minh họa.

Sau khi sinh đứa con gái đầu lòng được đôi ba năm, trong gia đình tôi bắt đầu nổi lên âm ỉ một cuộc chiến tranh lúc nóng lúc lạnh, quanh vấn đề tôi sẽ sinh đứa con thứ hai. Cuộc chiến kéo dài sáu bảy năm và kết thúc bằng một tờ đơn li hôn ký sẵn. Tôi đề vào đơn lý do chủ động li hôn: Tôi mắc bệnh lãnh cảm!

Bố chồng tôi mồ côi từ nhỏ. Ông thực sự là người con trai duy nhất còn sống của ông nội chồng. Chồng tôi cũng không có anh em trai, giờ đến thế hệ con cái chúng tôi. Ba đời độc đinh không thể nào đến chúng tôi lại chỉ đẻ một đứa con gái. Tôi không chỉ là dâu trưởng, tôi còn cần thiết phải là một người con dâu trưởng sinh bằng được một đứa con trai.

Có rất nhiều thứ trong cuộc sống gia đình mà khi kết hôn, chúng ta sẽ không bao giờ hình dung ra nổi. Ví dụ như, sau vài năm chung sống, tôi trở thành một con người khác. Tôi khao khát được học, được đọc sách, đọc từ sáng tới tối ở bất kỳ xó xỉnh nào của thư viện. Tôi vô cùng ao ước được sử dụng thời gian làm những gì mình thích, chứ không phải làm những gì người khác thích. Tôi không hề nghĩ rằng con trai khác gì con gái, vì với tôi, chúng đều là con người, là con của tôi, và tôi nghĩ mình chỉ đủ tình yêu để yêu một đứa con gái đầu lòng mà thôi! Tôi chỉ đủ sức kiếm tiền để nuôi một đứa con mà thôi.

Nên tôi lẩn tránh trước mọi lời bóng gió hay lộ liễu của mọi người chung quanh. Cuộc trốn tránh đó thật khó khăn.

Nhưng tôi thực sự khao khát được sống cuộc sống mà tôi muốn. Tôi nghĩ rằng đứa con gái là tất cả những gì tôi mong đợi từ cuộc đời này rồi. Vì thế, tôi thỏa thuận với chồng: Li hôn để anh lấy vợ khác mà đẻ con trai. Hoặc, anh cứ chọn phương án nào vừa lòng bố mẹ và vừa lòng anh. Còn em, em không đẻ nữa. Thậm chí, em đi khỏi nhà, anh cứ chung sống với ai đó anh thấy phù hợp, em sẽ gửi tiền để nuôi cả con em và con anh. Đó là lựa chọn rất văn minh và phù hợp với em.

Chồng tôi vẫn chọn tôi. Chồng tôi nghĩ sợ đẻ là triệu chứng của mọi bà mẹ “gái một con”, và tôi chỉ là một người đang bốc đồng.  Chồng tôi cũng không phải là người trọng nam khinh nữ. Nhưng còn bố mẹ chồng sau thời gian dài nghi ngờ và trách móc bóng gió, đã đành phải thỏa hiệp một bước: Con cứ đẻ một đứa nữa đi, con gái hay con trai cũng được! Bố mẹ sẽ nuôi cả hai đứa trẻ con, để con có thể tự do bay nhảy, đi đâu cũng được, làm gì cũng được!

Chắc trên đời này không còn ai dễ như bố mẹ chồng tôi khi ấy nữa. Nên khi thấy suốt một năm trời không có “tiến triển” gì, một hôm mẹ chồng tôi gọi tôi ra, cay đắng nói:

- Con nghĩ xem, có người mẹ chồng nào như mẹ, phải bắt con dâu ngủ với con trai mà không được không? Ngủ với chồng là nghĩa vụ của người làm vợ, sinh con đẻ cái là trách nhiệm của người làm dâu! Còn nếu con không làm hai việc đó, thì con lấy chồng làm gì?

Nhưng giấy kết hôn không phải là pháp lệnh lên giường, cũng không phải là giấy phép sinh đẻ! Tôi nghĩ những thứ không nhìn thấy trong tim nó quan trọng hơn rất nhiều những thứ nhìn thấy bằng mắt ở bề ngoài. Mà, nếu nhìn bằng mắt, thì cả hai vợ chồng tôi đã cởi nhẫn cưới ra từ lâu lắm rồi!

Nên tôi chọn cách ra đi. Với lý do, tôi bị lãnh cảm, với chồng. Mọi điều trên đời này thay đổi đều là cả một quá trình rất dài, chỉ có điều, chúng ta chỉ nhận ra mỗi kết quả cuối cùng mà thôi, chứ ít ai nhìn thấy đó là cả một quá trình, một người phụ nữ lập gia đình đến lúc cô ấy ra đi khỏi cuộc hôn nhân ấy.

Tôi sẵn sàng làm một người phụ nữ độc lập. Dù tôi thấm thía cái giá phải trả, như mang tiếng ích kỷ, vô trách nhiệm, bất hiếu, gây thị phi mệt mỏi, nhìn quanh chỉ toàn người ghét, không mấy người hiểu. Nên tôi biết những người phụ nữ bị ép đẻ con trai bằng được, họ sống trong một cuộc sống như thế nào. Tôi chỉ may mắn hơn những người ấy một chút thôi, là tôi chấp nhận. Không phải tôi chấp nhận hoàn cảnh, mà là tôi chấp nhận bản thân mình, dù trong mắt xã hội thì tôi chỉ là một người khiếm khuyết đủ thứ, đến mức ngoài ông chồng tôi thì chẳng ai chấp nhận được tôi cả. (Ấy thế mà tôi lại còn bỏ ông ấy nữa chứ!)

Nhưng có một việc làm tôi cảm động suốt đời. Đó là bố chồng tôi đã về quê “đấu tranh” bằng cả lý lẽ lẫn tình cảm để đứa con gái đầu lòng của tôi được ghi tên vào gia phả dòng họ như một suất “đinh” (con trai) chính thức.

Bố chồng tôi nói, cháu nó chỉ đẻ có một con gái, thì chẳng lẽ dòng họ Nguyễn Trung đến đây là bỏ trống vĩnh viễn? Con gái có phải là người không? Nó vẫn là cháu nội của tôi! Phải ghi tên nó vào gia phả! Đây là nguyện vọng của cả gia đình chúng tôi! Nếu nó lớn lên nó thấy nó là con của gia đình, vẫn cúng giỗ ông bà, mà nó không được công nhận là con của dòng họ này, thì nó có tủi thân không?

Sau vài năm, và rất nhiều lần về quê, rốt cuộc bố chồng tôi đã chiến thắng! Lần đầu tiên dòng họ Nguyễn Trung có tên một đứa con gái vào gia phả, hàng năm vẫn đóng tiền để chi phí những lễ tết ma chay hiếu hỉ của dòng họ, như một suất đinh đàng hoàng! Chưa từng có tiền lệ ấy, chưa có dòng họ nào cho phép làm như thế.

Lúc ấy, tôi đã chọn một cuộc sống riêng khác. Nhưng sau một biến cố lớn trong đời sống, khi chỉ sau một đêm cả thế giới quay lưng lại với Trang Hạ, mọi con đường sống bị cắt đứt, bị chặn mọi nguồn thu nhập, không xuất cảnh được, bị đồng nghiệp phản bội, người quen quay lưng, tôi nhận ra, hóa ra trên đời này chỉ có mỗi gia đình chồng tôi mới là người tử tế nhất đã không bỏ rơi tôi trong cơn hoạn nạn. Tôi quay về, lẳng lặng chui vào giường ông chồng, làm cái việc mà đã lâu mình không hề làm.

Chúng tôi vẫn không đeo lại nhẫn cưới. Vì tôi vẫn nghĩ rằng, những thứ trong tim quan trọng hơn gấp nhiều lần những thứ nằm ở bên ngoài.

Hai đứa con trai tôi lần lượt ra đời trong hạnh phúc và bình yên của tôi. Những ngày cuối đời, bố chồng tôi bế đứa con trai tôi vừa sinh, ông vừa khóc vừa cười. Tôi nghĩ bố chồng tôi đã chết trong hạnh phúc. Không phải ông hạnh phúc vì có đứa cháu đích tôn nối dõi, mà vì ông thấy gia đình được hàn gắn, có phép màu đã xảy ra, cuộc sống này thực sự xứng đáng để được sống, dù nó cay đắng hay gập ghềnh.

Tôi nhớ bố chồng tôi biết bao.
 
Nhà văn Trang Hạ
honghanh1
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Động vật quý hiếm đi lạc vào vườn nhà dân

Động vật quý hiếm đi lạc vào vườn nhà dân

Xã hội - 6 phút trước

GĐXH - Trong lúc làm vườn ông Báu phát hiện một cá thể rùa lạ. Nhận thấy đây có thể là động vật hoang dã quý hiếm, ông giao nộp cho cơ quan chức năng.

Anh trai trộm 330 triệu của em gái

Anh trai trộm 330 triệu của em gái

Pháp luật - 8 phút trước

GĐXH - Đến nhà em gái chơi, lợi dụng lúc em xuống bếp rửa bát, Mai mở tủ quần áo lấy trộm 330 triệu đồng.

Khởi tố đối tượng mạo danh Phó phòng Cục An ninh điều tra để thực hiện hành vi phi pháp

Khởi tố đối tượng mạo danh Phó phòng Cục An ninh điều tra để thực hiện hành vi phi pháp

Pháp luật - 10 phút trước

GĐXH - Tự xưng là Phó Trưởng phòng thuộc Cục An ninh điều tra (Bộ Công an), Bùi Văn Tường thường xuyên mặc quân phục, đeo hàm Thiếu tá đến Trung tá và sử dụng cả thẻ Đảng viên giả để tạo vỏ bọc thực hiện hành vi phạm tội.

Phú Thọ: Trang trại chăn nuôi gia công cho Công ty C.P. bị phát hiện nhiều vi phạm

Phú Thọ: Trang trại chăn nuôi gia công cho Công ty C.P. bị phát hiện nhiều vi phạm

Đời sống - 1 giờ trước

GĐXH - Kết quả kiểm tra của UBND xã Cao Dương (Phú Thọ) cho thấy, nhiều trang trại chăn nuôi tại thôn Nghĩa Kếp tồn tại vi phạm về đất đai, đăng ký kinh doanh và khai thác nước dưới đất sau khi nội dung này được Gia đình và Xã hội phản ánh.

Rơi xuống biển tử vong khi đi kiểm tra thuyền

Rơi xuống biển tử vong khi đi kiểm tra thuyền

Đời sống - 1 giờ trước

GĐXH - Sau khi đi ăn cưới về, ông H. ra cửa sông Lạch Sung kiểm tra tàu thuyền không may rơi xuống biển tử vong.

Sắp tới (1/3/2026), một hộ kinh doanh phải đặt tên tài khoản ngân hàng như thế nào?

Sắp tới (1/3/2026), một hộ kinh doanh phải đặt tên tài khoản ngân hàng như thế nào?

Đời sống - 1 giờ trước

GĐXH - Theo Thông tư số 25/2025/TT-NHNN, từ 1/3/2026, khi thực hiện mở và sử dụng tài khoản thanh toán tại ngân hàng, hộ kinh doanh được xếp vào nhóm khách hàng tổ chức theo pháp luật về ngân hàng.

Đà Nẵng: Xử phạt nam thanh niên 26 tuổi xúc phạm lực lượng công an trên mạng xã hội

Đà Nẵng: Xử phạt nam thanh niên 26 tuổi xúc phạm lực lượng công an trên mạng xã hội

Pháp luật - 1 giờ trước

GĐXH - Đăng tải 4 lượt bình luận với nội dung chửi bới, xúc phạm uy tín lực lượng công an, N.V.N (SN 2000, trú xã Thạnh Bình, TP Đà Nẵng) bị xử phạt theo quy định của pháp luật.

Năm 2026: Mệnh gì, tương xung và tương hợp với những mệnh nào?

Năm 2026: Mệnh gì, tương xung và tương hợp với những mệnh nào?

Đời sống - 1 giờ trước

GĐXH - Mỗi dịp cuối năm, những câu hỏi xoay quanh năm mới như "năm 2026 mệnh gì", "thuộc hành nào", "hợp – khắc ra sao" lại được nhiều người quan tâm.

Madame Nguyễn Thị Nga và Tập đoàn BRG vinh dự được trao tặng Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ

Madame Nguyễn Thị Nga và Tập đoàn BRG vinh dự được trao tặng Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ

Xã hội - 1 giờ trước

Madame Nguyễn Thị Nga và Tập đoàn BRG vinh dự được Thủ tướng Chính phủ trao tặng Bằng khen vì đã có thành tích xuất sắc trong phong trào thi đua "Chung tay xóa nhà tạm, nhà dột nát trên phạm vi cả nước trong năm 2025".

'Xuân ấm áp – Tết sẻ chia'" lần thứ 9: Bền bỉ vì an sinh xã hội, chăm lo Tết cho người nghèo

'Xuân ấm áp – Tết sẻ chia'" lần thứ 9: Bền bỉ vì an sinh xã hội, chăm lo Tết cho người nghèo

Xã hội - 2 giờ trước

Ngày 2/2/2026, Viện Phát triển văn hóa và chăm sóc sức khỏe cộng đồng đã thực hiện thành công Chương trình thăm, tặng quà Tết cho hộ nghèo, hộ có hoàn cảnh khó khăn tỉnh Đồng Nai nhân dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026.

Top