Tôi chấp nhận ở rể để được cưới, không ngờ lâm cảnh bị mẹ vợ tát không dám cãi
Không ở rể thì không được cưới, tôi chấp nhận, không ngờ cuộc sống "chó chui gầm chạn" lại khổ nhục đến vậy, nhưng vì con nên tôi đang cố nhẫn nhịn.
Buổi tối, tôi đi làm về vô cùng mệt mỏi. Vào phòng rồi mà tiếng mẹ vợ mắng mỏ sao không cởi áo mưa trước khi vào nhà vẫn vẳng vào tai. Nhiều người bảo tôi ở rể là hèn, thế nhưng khi nhìn đứa con gái 6 tuổi đang say giấc nồng trong căn phòng đầy đủ tiện nghi, tôi lại nuốt ngược nước mắt vào trong.
Tôi và vợ kết hôn được 7 năm. Ngày đó, tôi chỉ là nhân viên văn phòng nghèo đến từ tỉnh lẻ, còn vợ là tiểu thư lá ngọc cành vàng. Bố mẹ vợ ban đầu phản đối dữ dội, nhưng vì cô ấy kiên quyết nên cũng đành xuống nước với điều kiện chúng tôi phải về sống chung để ông bà tiện "quan tâm" .
Tôi nghĩ đơn giản rằng ở rể thì có sao, miễn là vợ chồng hạnh phúc, con cái có ông bà chăm sóc, môi trường tốt để lớn lên. Tôi ở rể với tâm thế "ngoan ngoãn" sẽ hết lòng phụ giúp bố mẹ vợ . Đó chính là sai lầm lớn nhất đời.
7 năm ở rể, tôi khủng hoảng vì bị kiểm soát hàng. (Ảnh minh họa: Getty Images)
Những ngày đầu ở rể, tôi coi mình như một phần của gia đình, tự hứa với lòng sẽ coi bố mẹ vợ như bố mẹ đẻ để bù đắp. Ngoài giờ đi làm, tôi tranh cả phần dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn rửa bát hay thậm chí kiểm tra thiết bị gia đình. Mỗi bữa cơm, tôi cố gắng khuấy động không khí bằng những câu chuyện công sở.
Lúc đó, tôi thực sự tin rằng chỉ cần chân thành và chăm chỉ, mình sẽ sớm trở thành một phần máu thịt của gia đình này, trở thành người con trai mà ông bà có thể tin cậy dựa vào.
Thế nhưng theo thời gian, tôi dần nhận ra mình không phải thành viên, mà giống một người sống cùng hơn. Trong những buổi họp mặt gia đình, mọi người mặc nhiên nói chuyện qua đầu tôi như thể tôi vô hình, hoặc có chăng chỉ là kẻ ngồi nghe để thực thi mệnh lệnh.
Bố vợ ít nói. Ông hay ngồi xem thời sự, hút thuốc, thỉnh thoảng hỏi tôi vài câu về công việc rồi lên phòng. Tiếng nói trong nhà là của mẹ vợ. Bà quyết định bữa ăn, giờ giấc, chuyện lớn nhỏ. Tôi là người ngoài bước vào nếp sống đã định hình.
Ở rể, tôi không có quyền quyết định gì liên quan đến con. Từ tên, lịch tiêm, đến chuyện ăn uống. Mẹ vợ bảo sao, vợ tôi nghe vậy. Tôi góp ý, nếu khác ý nghĩa là hỗn. Tôi từng nói con không nên uống nước đường sớm, mẹ vợ bảo: “Tôi nuôi hai đứa rồi, anh biết gì mà dạy”.
Có lần, tôi lỡ lời góp ý việc chọn trường cho con, mẹ vợ liền cắt ngang: "Chuyện tiền nong, học hành của cháu để ông bà lo liệu, anh cứ tập trung làm tốt việc của mình đi là được". Câu nói ấy khiến tôi tủi thân vô cùng và biết mình không hề có tiếng nói.
Tiền bạc, tôi đưa hết cho vợ, nhưng mỗi khi nhà có việc, mẹ vợ vẫn nói tôi không đóng góp gì. Có lần, tôi nghe bà nói xấu tôi với họ hàng: “ Thằng này mà không ở rể, chắc gì nuôi nổi vợ con”.
Đỉnh điểm là lần gần đây, tôi đi liên hoan cuối năm cơ quan về thấy mẹ vợ đang dọn dẹp. Dù đã uống rượu nhưng tôi vẫn xắn tay vào phụ giúp. Khi lau dọn bàn thờ, tôi lỡ tay làm vỡ chiếc đĩa để dâng lễ. Mẹ vợ lập tức nhảy bổ vào nhiếc mắng rằng tôi là "kẻ nát rượu". Thậm chí, bà còn vung tay tát khi tôi cãi lại.
Uất nghẹn, tôi bỏ lên phòng. Vợ đi theo an ủi rằng "tính mẹ thế, anh cũng biết là nên tránh đi những lúc bà nóng".
Nhiều khi, tôi muốn bỏ ra ngoài, thoát kiếp ở rể, thế nhưng lại nghĩ đến con. Bé đang được ông bà ngoại yêu thương, chăm sóc, chiều chuộng mỗi ngày. Mọi thứ trong cuộc sống của con đều được ông bà lo hết. Nếu tôi ra ở riêng chắc chắn con sẽ khổ hơn rất nhiều.
Thêm vào đó, vợ tôi cũng sẽ không đồng ý ra riêng. Mẹ vợ quá đáng với tôi nhưng lại rất chiều cô ấy. Hiện tôi trong tình cảnh ngậm đắng nuốt cay mỗi ngày, mong anh chị đi trước giàu kinh nghiệm có thể cho lời khuyên.
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 3 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.
