Tôi đã từng muốn thoát khỏi cái gia đình ấy càng nhanh càng tốt
GĐXH - Tôi thương con, không muốn nó có cuộc sống giống tôi, vất vả như tôi, nhưng tôi không biết bản thân có làm được hay không?
Tôi là một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình toàn tiếng cãi vã, những lần tác động vật lý của người lớn với nhau. Tôi đã từng muốn thoát khỏi cái gia đình ấy càng nhanh càng tốt. Rồi tôi lao đầu vào học để đỗ đại học.
Lên đại học tôi làm thêm để trang trải học phí. Thời gian đi làm tôi cũng làm việc như con thiêu thân đến mức nhìn hồ sơ của tôi mỗi khi xin việc, nhà tuyển dụng nào cũng thốt lên: Tại sao con gái mà có thế làm được đến thế?
Tuổi 20, tôi không dám yêu đương, bởi tôi ám ảnh cái thứ gọi là hạnh phúc. Tôi tự tạo cho bản thân một vỏ bọc cứng rắn, gặp khó không nản.Tôi không phải đứa dễ khóc vậy mà một hôm tăng ca đêm ở công ty, tôi đã bật khóc khi nhạc chạy đến bài "Bao tiền một mớ bình yên". Lúc đó tôi đã tự hỏi "sao mình phải trải qua vất vả như thế?".
Cuộc sống tôi thay đổi khi tôi gặp anh - người chồng hiện tại, một người hơn tôi rất nhiều tuổi. Tôi có sự đồng cảm khi biết anh đã từng trải qua tuổi thơ không mấy tốt đẹp gì. Anh cũng đã từng một lần đò. Tôi bỏ qua mọi định kiến, tôi chỉ nghĩ ai cũng có quyền được hạnh phúc và tôi đã mở lòng với anh - mối tình đầu của tôi. Hơn 20 tuổi đầu chưa yêu bao giờ nên khi gặp tình yêu, tôi đã đặt lên trên cả công việc và bạn bè. Tôi nhận ra tôi khát khao hạnh phúc đến nhường nào.

Ảnh minh hoạ
Rồi tôi có bầu, công việc lại không suôn sẻ. Mang thai, cơ thể tôi yếu ớt. Tôi và anh về nói chuyện gia đình thì bị ngăn cản, tôi còn biết thêm nhiều chuyện anh giấu tôi. Cuộc sống tôi rơi vào bế tắc, trầm cảm/ Tôi đã từng muốn biến mất nhưng đứa bé đã giữ tôi lại. Rồi cuối cùng, tôi và anh vẫn bên nhau đón con chào đời.
Anh bảo vệ tôi trước gia đình anh, đấu tranh rất nhiều để mẹ anh chấp nhận tôi và đứa bé. Hai vợ chồng tôi thuê nhà ra ở riêng, vất vả, thu nhập cả hai cũng chỉ đủ chi tiêu tiết kiệm. Quyết tâm tăng thu nhập, tôi gửi bé đi học, làm công việc đúng chuyên môn, lương cao hơn. Nhưng rồi bé nhà tôi ốm phải tiêu một khoản tiền lớn. Hai vợ chồng lo cho con không dám cả ngủ. Cuộc sống lại rơi vào khó khăn, phải xin khất tiền trọ, tiền học của con mà nước mắt ngắn nước mắt dài.
Người đàn ông bên cạnh tôi, gọi là chồng nhưng chúng tôi chưa có nổi một cái đám cưới, một cái giấy đăng ký kết hôn chỉ vì hai bên gia đình. Tôi biết anh thương tôi, nhưng tôi không biết liệu tình cảm ấy kéo dài được bao lâu khi cơm, áo, gạo, tiền, con cái đè nặng trên vai…
Tôi không thể đổ lỗi cho hoàn cảnh, nhưng không đứa trẻ nào được chọn điều kiện mình sinh ra. Tôi thương con, không muốn nó có cuộc sống giống tôi, vất vả như tôi, nhưng tôi không biết bản thân có làm được hay không?…
7 năm tôi bán sức ở Hàn Quốc, tiền kiếm được bị mẹ đem mua nhà cho anh trai
Tâm sự - 4 giờ trướcTích lũy được 2 tỷ đồng sau 7 năm bán sức lao động ở Hàn Quốc, tôi bàng hoàng rồi suy sụp khi phát hiện mẹ đã đem hết cho vợ chồng anh trai mua nhà.
Hôn nhân ở tuổi trung niên: Chồng ngoại tình nhưng tôi chưa ly hôn
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Có những cuộc hôn nhân kết thúc bằng một tờ đơn ly hôn. Nhưng cũng có những cuộc hôn nhân đã chết từ rất lâu mà người trong cuộc vẫn cố gắng giữ lại. Không phải vì còn yêu. Cũng không phải vì không biết đau. Mà bởi họ còn những điều chưa thể buông bỏ.
Sau tuổi trung niên, tôi không còn sợ già đi vì nhận ra 4 điều giúp mình sống bình yên hơn
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Nhiều người xem tuổi trung niên là giai đoạn đầy áp lực. Thế nhưng với tôi đây lại là khởi đầu của sự an yên và thấu hiểu bản thân sâu sắc hơn.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.
52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?
Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng tin chỉ cần có lương hưu ổn định và tiền tiết kiệm đủ lớn, tuổi già sẽ an nhàn. Thế nhưng sau chuyến về quê thăm người em họ, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.
Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém
Tâm sự - 3 ngày trướcHè nào anh chị cũng đưa 2 cháu về quê ở nhà tôi 2 tháng nhưng chỉ đưa 1 triệu đồng; con tôi năm nay mới lên Hà Nội chơi 1 tuần mà chị dâu đã bóng gió kêu tốn kém.
Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lần lượt về quê và sống cùng con cái, tôi nhận ra đâu mới là nơi phù hợp nhất để an dưỡng tuổi già một cách bình yên.
Qua tuổi 40, tôi coi chồng như người bạn sống cùng nhà
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Hiện tại, vợ chồng tôi vẫn tôn trọng nhau, vẫn làm tròn trách nhiệm của mình với gia đình, chỉ có điều, đã không còn cảm xúc đặc biệt với nhau như trước.
Bước qua tuổi 65, tôi dừng làm 4 việc: Tuổi già nhẹ nhõm hẳn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già hạnh phúc là được sống bên con cháu. Nhưng sau nhiều biến cố, tôi nhận ra sự bình yên khi về già lại đến từ việc biết buông bỏ đúng lúc.
Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy
Tâm sựGĐXH - Tôi từng tin chỉ cần có lương hưu ổn định và tiền tiết kiệm đủ lớn, tuổi già sẽ an nhàn. Thế nhưng sau chuyến về quê thăm người em họ, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.


