Tôi thà làm mẹ đơn thân còn hơn sống với một người chồng tồi
Khi tôi dẫn anh về nhà ra mắt, mười người có đến chín người chê anh. Ai biết về gia đình anh cũng xúm vào khuyên, nhà đó không “cơ bản” đâu. Em gái (chính là mẹ anh) đi cướp chồng của chị gái, những đứa cháu bị dì ruột hành hạ, chửi bới, bốn đứa con của bà dì cũng lếch thếch, chả được dạy dỗ tử tế...

Cưới xong, có một khoản kha khá của người thân mừng cho, tôi định mang gửi tiết kiệm phòng thân, thì nghe chồng ngon ngọt, liền tin tưởng mang đi cho anh trai chồng vay làm nhà.
Tôi sống cùng mẹ chồng, dù đã rất cố gắng nhưng cũng không thoải mái, bà luôn mượn tiền chả biết bao giờ mới trả, cứ bòn rút của tôi từng ít một khiến tôi bối rối. Tôi đâu có nhiều tiền, vậy là bà sẵn sàng trở mặt, lê la nói xấu con dâu. Chồng đi làm xa tôi chẳng thể trút bầu tâm sự với ai, có những khi tôi thắc mắc về lương bổng của chồng, anh lý giải đang chơi hội với mấy anh em đồng nghiệp, sau thành món lớn sẽ đưa. Tôi thấy xuôi tai nên không hỏi nữa.
Bốn tháng sau ngày cưới thì tôi có thai, bỗng nghe một người bạn mách: “Chồng mày chuyên đánh bạc thâu đêm suốt sáng!”. Tôi mệt mỏi, song vẫn cố lê đi bắt ô tô khách đến cơ quan chồng dò la, khuyên nhủ, anh chối phăng, còn trách tôi hồ đồ.
Sau hôm ấy tôi đau bất thường, người ê ẩm rã rời liền đi khám, tôi được chẩn đoán tử cung yếu, khó giữ thai. Bác sỹ kê thuốc và khuyên không nên đi lại nhiều. Vì con tôi đành xin nghỉ việc, bởi chỗ làm cách nhà quá xa, thôi để mẹ tròn con vuông xong thì tính tiếp.
Mẹ chồng vin vào cớ đó mắng mỏ tôi là tiểu thư, lười biếng, ăn bám nhà bà. Chồng thì một, hai tháng mới đảo qua nhà một lần, biết tình cảnh, song cũng không đưa được cho mẹ hoặc vợ đồng nào, khiến tôi càng thêm bí bách.
Đến bữa hầu như chẳng có gì ăn, thiếu chất người tôi quắt queo lại, tôi hiểu ra những gì ngày trước mọi người góp ý là có cơ sở.
Thai đến tháng thứ năm, đã ổn định hơn nhưng đi xin việc làm gì có nơi nào nhận, tôi xin phép mẹ chồng về nhà mẹ đẻ ít hôm. Bà lạnh lùng: “Quay đi cấm kỳ trở lại”, tôi không dám đi, nhưng hôm sau không hiểu nghĩ lại hay sao mà bà kiếm cớ, khi tôi rửa bát, trượt tay đánh rơi cái thớt, bà đổ sống cho, bảo là chắc tôi muốn ném cái thớt vào mặt bà, đoạn bà thẳng tay đuổi tôi “Cút khỏi đây!”.
Tôi tủi thân, lững thững ra đi trong tay chỉ mang theo đúng hai bộ quần áo. Ngôi nhà thân thương ngày nào có bố mẹ hiểu cơ sự, đã dang tay ra ôm tôi vào lòng. Nhờ bình yên, con tim tôi yêu cuộc sống trở lại, không đau đầu, tăm tối như trước, tôi tăng cân đều, hai mẹ con khoẻ mạnh.
Vậy nhưng, trong suốt mấy tháng về nhà mẹ đẻ, nhà chồng tôi không một ai ngỏ lời hỏi thăm, tôi gọi điện họ cũng không nghe. Qua người bạn tôi được biết mẹ chồng thêu dệt, đi rêu rao khắp lượt người thân, sơ rằng tôi cãi, chửi lại bà, rồi bỏ về nhà ngoại. Nghe xong tôi chỉ biết cắn răng cho nước mắt tuôn, sao lại có người cay nghiệt, xảo trá đến thế.
Tôi cố gạt đi, tự dặn mình đừng dễ xúc động, giờ sức khỏe của hai mẹ con mới là quan trọng.
Cũng may trời thương, nên tôi sinh con được suôn sẻ, nhẹ nhõm. Hôm ấy ông bà, họ hàng nhà tôi đến thăm đông đủ, giúp tôi thấy ấm lòng, cảm động rưng rưng. Mấy người cùng phòng trong viện thương cảm, hỏi han sao không thấy bên nhà chồng, tôi chạnh lòng lặng thinh, tránh cái nhìn ái ngại, thương hại của họ. Mẹ động viên, bảo tôi đừng quá chú ý người khác nghĩ gì về mình, cứ kệ, ai sống thế nào trời xanh có mắt.
Chẳng còn đồng nào, tôi nhớ đến đứa bạn trước mượn tôi tiền, nó ngỡ ngàng khi được hỏi: “Chồng cậu đòi và tớ đưa rồi”. Tôi gọi điện tính mắng cho một trận, nhưng anh ta không nhấc máy. Tôi tức vì không thể tưởng tượng nổi con người vô liêm sỷ, đốn mạt như thế lại là bố của con mình, tôi càng thương xót con hơn.
Song, sống với một người như thế, tôi thà làm mẹ đơn thân.
Theo Dân Trí
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.