Trào nước mắt khi nhận được quà cưới từ người vợ quá cố
Đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy mình là một người may mắn khi được đến 2 người phụ nữ yêu tôi hết lòng.
Tôi với Hoa đều sinh ra và lớn lên ở vùng quê. Tình cảm của chúng tôi cũng giống như bao người khác: gặp gỡ, yêu đương rồi ước hẹn. Nhà tôi với nhà vợ đều nghèo khó. Chúng tôi không bao giờ than thân trách phận mà luôn động viên, an ủi nhau cố gắng hơn vì tương lai của con cái sau này.

Ảnh: Shutterstock.
Sau đám cưới , tôi với vợ cùng ra thành phố tìm việc làm. Vì chỉ tốt nghiệp cấp 3 nên tôi chỉ có thể xin được một công việc trong nhà máy. Sau vài năm phấn đấu, tôi đã là quản lý của một tổ công nhân. Vợ tôi cũng là kế toán cho một nhà hàng nhỏ. Sau 7 năm làm việc ở thành phố, chúng tôi tiết kiệm được một khoản tiền và quyết định xây lại nhà ở quê cho bố mẹ. Nhà vừa hoàn thành thì vợ tôi mắc bệnh hiểm nghèo.
Những ngày sau đó, tôi vừa đi làm, vừa vào bệnh viện chăm sóc vợ. Nhìn vợ ngày một đau đớn, gầy mòn, héo hon vì bệnh tật, tôi chỉ mong có thể gánh bệnh thay vợ. Sau 3 tháng điều trị trong bệnh viện, bác sỹ nói rằng bệnh của vợ tôi phát hiện quá muộn nên giờ chỉ điều trị để duy trì sự sống.
Dần dần, vợ tôi nhận ra rằng cô ấy sẽ sớm ra đi. Một lần, khi tôi đang bón cháo cho vợ thì cô ấy nắm tay tôi và nói: “Anh ơi, em có cảm giác em chẳng còn nhiều thời gian nữa. Sau khi em ra đi, em mong anh sẽ tìm được một người khác yêu anh hơn em. Dù em có ra đi thì cuộc sống vẫn còn rất tươi đẹp. Nếu anh cứ sống một mình, em chết cũng không yên lòng. Anh có thể hứa với em không?”. Nhìn vào mắt vợ, tôi chỉ biết khóc chứ không thể nói nên lời.
Một tháng sau, vợ tôi qua đời. Sau khi lo liệu cho vợ, tôi tự nhốt mình trong căn phòng. Cái chết của vợ đã gây cho tôi một cú sốc lớn. Càng lao đầu vào làm việc, tôi lại càng không thể quên được cô ấy. Tôi không nhớ tôi đã khóc bao nhiêu đêm khi nhớ về cô ấy. Tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp vợ, những lời tôi đã từng hứa với cô ấy. Tôi từng hứa sẽ xây nhà lớn, mua xe hơi, mua cho cô ấy những bộ quần áo đẹp nhất. Tôi từng hứa sẽ đưa cô ấy đi Sa Pa ngắm tuyết, ra biển chụp ảnh cưới. Nhưng tất cả những lời hứa đó đều chẳng bao giờ trở thành hiện thực.
Tôi luôn nghĩ rằng tôi không thể yêu bất cứ người nào nữa cho đến khi Phương bước vào cuộc đời tôi. Phương là một cô gái dịu dàng, tốt bụng. Chính cô ấy đã thắp sáng niềm hy vọng cho cuộc sống của tôi. Sau nửa năm hẹn hò, tôi cầu hôn cô ấy.
Đám cưới của chúng tôi được tổ chức hết sức giản dị. Khi tôi và Phương đang đứng đón khách thì tôi nhận được một bưu kiện chuyển phát nhanh. Tôi rất ngạc nhiên khi thấy tên người gửi chính là Hoa - vợ cũ của tôi. Tôi vội vã mở bưu kiện đó ra và thấy trong đó là một cặp nhẫn vàng và một lá thư. Trái tim tôi như ngừng đập. Hóa ra, Hoa đã trăng trối lại cho mẹ vợ tôi những thứ này, chỉ chờ đến ngày tôi tái hôn , mẹ vợ tôi sẽ gửi món quà tới cho tôi.
Trong lá thư, vợ cũ của tôi có viết:
“Gửi chồng em,
Khi anh nhận được lá thư này thì em đã đi xa trong một thời gian dài. Nhưng em vẫn muốn nói với anh rằng: em hạnh phúc khi được làm vợ anh. Vậy nhưng em không thể đi cùng anh đến khi cả hai chúng ta cùng già đi.
Em luôn hy vọng một người nào đó có thể thay em chăm sóc anh. Cặp nhẫn này ban đầu em mua để kỷ niệm 10 năm ngày cưới của chúng ta, nay nó là món quà cưới cho anh. Em luôn cầu chúc anh hạnh phúc. Anh luôn ở trong trái tim em. Nhưng anh phải quên em đi và yêu người vợ hiện tại của anh thật nhiều”.
Đọc xong lá thư, nước mắt tôi rơi trong vô thức. Phương nhìn thấy đã hỏi han tôi, tôi đưa lá thư cho Phương đọc. Cô ấy nhìn tôi, ôm tôi rồi bật khóc.
Hôm sau đó, tôi lấy chiếc nhẫn từ hộp đeo lên tay tôi và Phương rồi nắm tay cô ấy tiến vào hôn trường. Tôi mỉm cười khi nghĩ rằng ở một nơi nào đó rất xa, vợ cũ vẫn đang dõi theo và chúc phúc cho chúng tôi. Đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy mình là một người may mắn khi được đến hai người phụ nữ yêu tôi hết lòng.
Ngày còn yêu nhau, tôi với chồng vốn không được gia đình chấp thuận. Tôi đã tìm mọi cách để được lấy anh ấy nhưng khi về chung một nhà, cuộc sống hôn nhân không như những gì tôi nghĩ.
Theo Dân Việt
Không dựa con cái, không cần viện dưỡng lão: Cụ ông 74 tuổi tiết lộ cách 'dưỡng già' ít ai nghĩ tới
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 74, sống một mình suốt nhiều năm, từng sợ nhất là ngã xuống không ai hay, cụ ông trong câu chuyện đã tìm được cách “dưỡng già” vừa ấm áp, vừa ít tốn kém. Không phải con cái, không phải bảo mẫu hay viện dưỡng lão, mà chính tình làng nghĩa xóm – những điều tưởng chừng giản dị – lại trở thành chỗ dựa vững chắc nhất.
Nghe lời vợ, tôi quyết định 1 điều giúp tránh được cảnh tuổi già phụ thuộc con
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Từ trải nghiệm gia đình, tôi nhận ra muốn tuổi già không phụ thuộc, hãy giữ tài sản và sống độc lập.
Tưởng chắc phần thừa kế, con trai phẫn nộ khi biết cha sang tên hết tài sản cho con gái
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Sau lần nằm viện, tôi đã quyết định thay đổi việc thừa kế tài sản dành cho các con.
Tôi chấp nhận ở rể để được cưới, không ngờ lâm cảnh bị mẹ vợ tát không dám cãi
Tâm sự - 1 ngày trướcKhông ở rể thì không được cưới, tôi chấp nhận, không ngờ cuộc sống "chó chui gầm chạn" lại khổ nhục đến vậy, nhưng vì con nên tôi đang cố nhẫn nhịn.
Mẹ chồng hứa cho 500 triệu nếu tôi sinh thêm con, nhưng bà không biết chồng tôi đã triệt sản từ lâu
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi không biết nếu bà biết con trai mình đã triệt sản, bà sẽ phản ứng thế nào?
Tôi tưởng lương hưu là 'tấm vé' sum vầy, ai ngờ các con đồng loạt từ chối sống chung
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Dù có lương hưu ổn định, có khoản tiết kiệm kha khá, tôi vẫn rơi vào cảm giác cô đơn khi không ai muốn đón về sống chung.
2 tuần về quê chăm bố bệnh, ngày trở lại tôi chết lặng khi biết chồng cũng 'biến mất' và không ai thấy có gì bất thường
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi tôi mở cửa bước vào, căn nhà lại có một mùi lạ...
Uống say nhỡ tay nhắn tin cho chồng cũ, 1 tiếng sau anh làm tôi ngạc nhiên rụng rời
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi vẫn nghĩ mình đã ổn cho đến tối hôm đó.
Cả nhà bạn trai đều quý tôi nhưng đến khi biết chuyện về mẹ tôi thì họ liền "lật mặt"
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi vẫn tin rằng chuyện của mẹ tôi không liên quan đến chúng tôi nhiều đến vậy.
Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi luôn căng mình vì cảnh cuối tháng vay tiền - có lương trả; nhưng chồng vì sĩ diện nên quyết không về quê, sợ người ta cười vào mặt, bị coi là thất bại.
Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu
Tâm sựGĐXH - Tôi dành dụm cả đời để mua căn nhà nghỉ hưu ở quê, rồi để mẹ ở suốt 10 năm. Khi trở về sống, tôi bất ngờ khi anh trai và chị dâu coi đó là nhà của họ.