Trước ngày ra tòa, mẹ chồng tự tay nấu 2 bát mì tôm gọi vợ chồng tôi đến rồi hỏi 1 câu đủ khiến chúng tôi bật khóc và rút đơn ly hôn
Sau tất cả, người cứu vớt cuộc hôn nhân đang đi đến hồi kết của vợ chồng tôi lại chính là mẹ chồng và chỉ bằng hai gói mì tôm.
Vợ chồng tôi yêu nhau từ thời sinh viên. Hồi đó, bạn bè tôi thường bảo: tình yêu sinh viên không thể đến bên nhau. Đến khi nhận thiệp mời của chúng tôi, họ đều tròn mắt và gọi tình yêu của chúng tôi là tình yêu cổ tích . Cũng phải. Chúng tôi đã cùng trải qua những ngày tháng khổ cực nhất, cay đắng nhất. Những ngày tháng cả hai cùng chia nhau một gói mì tôm lót bụng rồi đèo nhau đến giảng đường. Những ngày tháng uống nước mía vỉa hè đã là sang trọng lắm rồi. Những ngày tháng chỉ có trong túi 10 nghìn đồng, chở nhau đi dạo phố mà vẫn rộn vang tiếng cười.
Cưới rồi, chúng tôi bươn chải đủ nghề để kiếm tiền. Ban đầu, cả hai ở trong căn nhà trọ chưa tới 12m2 nhưng lúc nào cũng vui vẻ, ngập tràn hạnh phúc. Những đêm tối mùa hè, trời nóng đổ lửa, chồng tôi thức trắng đêm quạt cho mẹ con tôi ngủ. Những ngày mưa, mái tôn dột nát khắp nơi, căn nhà lại đầy thau, chậu, xoong chảo hứng nước. Thế đấy, thế mà chúng tôi cũng bền tâm vững chí đi qua những dông bão cuộc đời, tự mình xây nên một cơ sở sản xuất quần áo em bé xuất khẩu.

Đến khi nhận thiệp mời của chúng tôi, họ đều tròn mắt và gọi tình yêu của chúng tôi là tình yêu cổ tích. (Ảnh minh họa)
Chúng tôi mua được biệt thự, đi xe ô tô, ăn nhà hàng sang trọng nhưng tình yêu nguội lạnh từ lúc nào không hay. Mỗi đêm, thay vì ôm nhau tâm sự, chúng tôi lại lao vào công việc hoặc ôm chầm lấy cái điện thoại. Những cuộc trò chuyện thưa thớt dần hoặc chỉ liên quan đến con cái. Lâu dần, chúng tôi tự xây một bức tường dày che cắt quan hệ vợ chồng.
Cho đến một ngày, chồng đưa tờ đơn ly hôn , bảo tôi kí vào. Tài sản chia đôi. Con chia đôi. Anh chỉ cần tự do vì anh đã yêu người khác rồi. Tôi cũng không ngại ngần mà kí ngay, xem như giải thoát cho cả hai.
Tôi gọi điện thông báo cho mẹ chồng. Bà vội vã bắt xe lên thành phố rồi buồn bã ôm lấy hai đứa cháu. Vợ chồng tôi vẫn dửng dưng cho rằng ly hôn là điều tốt nhất cho cả hai. Đêm đó, đợi hai cháu ngủ xong rồi, mẹ chồng tôi nấu hai gói mì tôm rồi gọi vợ chồng tôi xuống.
Bà bảo chúng tôi ăn hết hai bát mì đi rồi nghe bà hỏi một câu thôi, trả lời xong câu đó thì hãy ly hôn. (Ảnh minh họa)
Bà bảo chúng tôi ăn hết hai bát mì đi rồi nghe bà hỏi một câu thôi, trả lời xong câu đó thì hãy ly hôn: "Hai đứa đã trải qua những ngày tháng khổ cực nhất, tại sao bây giờ lại ly hôn khi đã giàu sang?".
Chúng tôi ngồi lặng người. Mùi vị mì tôm vẫn còn trong cổ họng. Đúng rồi, chúng tôi từng trải qua những ngày tháng chia nhau gói mì, chia nhau tình yêu. Tại sao bây giờ giàu có rồi lại ly hôn? Ngồi lặng, bao nhiêu kí ức ngày xưa ùa về khiến cả tôi và chồng đều đỏ hoe mắt, ngượng ngùng nhìn nhau. Rồi chồng tôi lấy tờ đơn ly hôn ra, xé nát trước mặt tôi và mẹ. Anh nắm tay tôi, hỏi rằng liệu chúng tôi có thể làm lại từ đầu được không? Tôi khóc.
Vậy đó, chính mẹ chồng đã cứu vớt cuộc hôn nhân tưởng chừng đi vào ngõ cụt của vợ chồng chúng tôi. Và thứ mẹ đem ra, chỉ là hai gói mì tôm chưa đến 10 nghìn đồng. Quan trọng hơn, mẹ đã dạy chúng tôi một bài học đắt giá: Trong hôn nhân, cần lắm sự quan tâm, chia sẻ và cảm thông, yêu thương. Đừng bao giờ để tiền bạc trở thành rào cản, chia cắt tình cảm vợ chồng.
Theo Báo Dân sinh
Nhiều người 'đi làm như đi chơi' nhưng cứ đòi thưởng Tết cao
Tâm sự - 11 giờ trướcNhững người có công việc nhẹ nhàng, tinh thần trách nhiệm chưa cao lại so bì, hơn thua chuyện thưởng Tết với tôi, điều này khiến tôi vô cùng khó nghĩ.
Con gái dọa không đẻ nếu tôi không chịu chăm cháu
Tâm sự - 21 giờ trướcCon gái tôi đã 30 tuổi mà chưa chịu sinh nở gì, tôi giục thì con ra điều kiện là ông bà phải chăm cháu thì mới đẻ; nhưng chúng tôi đã già yếu, cần chăm nhau.
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sự - 1 ngày trướcTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 1 ngày trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 2 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 3 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 3 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.