Tức khí vì bị vợ chê: "Có cho đi gái chắc anh cũng tiếc tiền không đi"
Sau sáu năm hôn nhân, điều tôi đúc kết được là vợ tôi, cô ấy vô cùng khó chịu. Lấy được một ông chồng theo nhiều người nhận xét là “của hiếm” như tôi mà cô ấy còn kiếm đủ cớ để than phiền. Tôi nói thật, phụ nữ gặp được ông chồng biết tu chí làm ăn, biết tiêu xài tiết kiệm là may mắn lắm, ấy vậy mà vợ tôi thì luôn vì thế mà càu nhàu.

Tôi năm nay 35 tuổi, là quản lý của một xưởng sản xuất vật liệu xây dựng. Thu nhập không nhiều so với mức sống ở thủ đô, vậy nên muốn có tiền để dành thì phải vô cùng tiết kiệm. Mỗi tháng, tính cả tiền điện nước, tiền nhà, tiền học cho con, tiền sinh hoạt, vợ tôi nói hết tầm 7 triệu. Tôi bảo cô ấy tôi chịu một nửa, cô ấy chi một nửa, lương tôi còn lại bao nhiêu tôi gửi tiết kiệm ở ngân hàng, thiếu thừa gì cô ấy tự cân đo.
Tôi là mẫu đàn ông nghiêm túc, không bao giờ la cà quán xá nhậu nhẹt, không uống rượu, không hút thuốc, gái gú thì lại càng không. Mỗi sáng, vợ tôi chuẩn bị cho gì thì tôi ăn nấy, không có thì tôi nhịn. Lâu dần, nhịn cũng thành quen, tôi bỏ luôn ăn sáng cũng đỡ một khoản tiền. Chiều đi làm về, tôi phụ vợ nấu cơm, tắm cho con. Tối cũng chỉ quây quần ở nhà, học với con rồi đi ngủ.
Các bạn của vợ tôi đều nói tôi là người hiếm có trong xã hội ngày nay, có đốt đuốc đi tìm cả năm chắc gì đã thấy. Vậy mà vợ tôi, cô ấy hình như còn chưa vừa ý.
Tính vợ tôi tiêu hoang, chi tiêu trong nhà hình như không bao giờ tính toán, cứ thích gì là mua nấy, tiền bạc bao nhiêu cũng thấy thiếu. Cô ấy sáng ra đi chợ mua thức ăn cả ngày, vậy mà chiều về thấy thèm thứ khác lại mua. Trái cây thì ăn chưa hết thứ này lại mua thứ khác, sữa chua cho con thì mua nhiều ăn không kịp để hết hạn lại vứt. Quần áo cho con cũng vậy, cứ đi chợ thấy đẹp thấy thích là mua, đến nỗi cả tủ chỉ toàn thấy áo quần con bé. Nhiều lần tôi góp ý, cô ấy bảo tôi keo kiệt từng hào chuyện ăn mặc của con.
Lúc nào cô ấy cũng thủ thỉ hỏi tôi: Năm bốn mươi tuổi mình đã có nhà ở chưa anh nhỉ? Rồi cô ấy so bì với đứa bạn này, cô em nọ, vừa lấy chồng đã có nhà riêng đàng hoàng rộng rãi, rồi cô ấy than thở số mình vất vả bao năm rồi vẫn ở nhà thuê. Cô ấy còn suốt ngày bì với những bà vợ khác, chồng đi làm về là đưa nguyên lương muốn tiêu thế nào thì tiêu, còn chồng mình thì đong đếm từng hào từng cắc.
Tôi bảo cô ấy, nhà mình còn chưa có, muốn suốt đời không đi ở trọ thì phải tích cóp. Bạn bè nhậu nhẹt nhiều khi tôi muối mặt từ chối không đi, bữa sáng tôi cũng không ăn, chỉ mong tiết kiệm tiền để cho vợ con có mái nhà để ở. Vợ tôi vừa muốn có nhà lại vừa muốn tiêu xài thoải mái, sao cô ấy trước đây không kiếm đại gia mà lấy lại lấy thằng kĩ sư quèn như tôi?
Hôm kia cô ấy bảo tôi từ tháng sau phải chi thêm 500 tiền sinh hoạt nữa vì giá cả đăt đỏ leo thang, một mình cô ấy bù không nổi. Tôi bảo đắt thì bớt ăn bớt tiêu đi, cái gì không cần thiết thì cắt. Đã đặt kế hoach năm bốn mươi tuổi mua nhà thì phải tiết kiệm đều đặn, chứ cứ muốn ăn cho đã mồm rồi đi ở trọ suốt đời có chịu không?
Tôi nói vậy có gì sai mà vợ tôi gào lên như bị chồng bóp cổ. Cô ấy nói chồng người ta thì hào phóng ga lăng, chồng mình thì “đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành” lúc nào cũng chăm chăm cắt giảm khẩu phần, cắt giảm chi tiêu để cất tiền vào két sắt. Cô ấy còn nói sống với tôi cả đời chẳng lo gái gú bên ngoài, vì có cho tôi cũng chẳng dám đi vì sợ tiếc tiền cho gái.
Tôi càng nghe càng tức giận, rốt cuộc là vợ tôi còn mong muốn gì nữa. Chồng không cờ bạc, tệ nạn, gái trai. Suốt ngày chỉ chăm chăm đi làm, ăn không dám ăn mặc không dám mặc. Tiết kiệm cũng để lo cho gia đình, cho vợ con chứ cho ai? Vậy mà vợ tôi suốt ngày lấy chuyện đó ra càu nhàu, còn mỉa mai miệt thị tính tiết kiệm của tôi.
Trong cơn nóng giận, tôi bảo cô ấy:
- Cô có thách tôi “đi gái” không? Thà mất tiền mà vui vẻ còn hơn có tiền mà suốt ngày ức chế thế này. Sướng không biết đường sướng, tôi cho cô trắng mắt ra.
- Ờ đấy, cho gái thì không tiếc, mà cho vợ con thì tiếc. Anh cứ thử sống thoải mái hào phóng một chút xem tôi có khiến cho anh vui vẻ không?
Tôi thề, chắc chẳng có ai khổ như tôi, cũng chẳng có bà vợ nào quá quắt như vợ tôi. Chẳng lẽ làm được bao nhiêu cứ đưa hết cho vợ để rồi suốt đời một mái nhà che nắng che mưa cũng không có.
Theo Trần.T. Toàn/Dân Trí
Con gái trầm cảm vì vừa ly hôn 2 tháng bố đã lấy vợ mới
Tâm sự - 2 giờ trướcTôi đang có kế hoạch đi du học, nhưng mọi thứ dừng lại bởi chuyện gia đình. Bố mẹ tôi ly hôn. Vừa ly hôn 2 tháng, bố đã lấy vợ mới và cô vợ của bố đã có bầu 5 tháng.
Từ những mảnh giấy vụn trong cặp sách đứa cháu, vợ lật tẩy âm mưu chiếm đoạt tài sản tinh vi của mẹ chồng
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Ngay khi con tôi vừa thi xong Cao đẳng, mẹ chồng lại đòi dọn đến để "dưỡng già", còn chồng tôi thì ép mẹ đẻ phải "nhường chỗ".
Nhập viện một mình ở tuổi 75, tôi chợt hiểu: Tuổi già trông chờ con cái đôi khi là canh bạc
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm dồn tâm sức nuôi dạy 4 người con trưởng thành, tuổi già, tôi vẫn phải một mình vào viện phẫu thuật, tự thanh toán viện phí và tự chăm sóc bản thân.
Của ít làm gì có lòng nhiều, Tết về quê con cháu nào biếu quà to mới được quý
Tâm sự - 1 ngày trướcNgười xưa nói "của ít lòng nhiều" nhưng sau nhiều cái Tết về quê, tôi thấy ngược lại, ai quà to, lì xì lớn mới được coi trọng, người "của ít" cứ như vô hình.
Đóng góp nhiều tiền cho dòng họ thì được trọng vọng hơn, có gì sai?
Tâm sự - 1 ngày trướcSự khác biệt về đối xử giữa cháu giàu và cháu nghèo dễ gây tổn thương, nhưng cần nhìn thẳng vào thực tế: Vai trò, vị thế của con người không phải luôn giống nhau.
Bị con rể ép đi viện dưỡng lão để chiếm nhà: Cú đáp trả đanh thép của bà mẹ vợ cao tay
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - "Mẹ ạ, mẹ ở một mình trong căn nhà rộng thế này thật là lãng phí". Câu nói tưởng chừng như quan tâm của con rể lại là khởi đầu cho một âm mưu chiếm đoạt tài sản tinh vi trị giá hàng chục tỷ đồng.
Gần 80 tuổi, tôi bàng hoàng khi em út quay về đòi chia mảnh đất thờ cúng cha mẹ
Tâm sự - 2 ngày trướcAnh em tôi giờ đều đã ngoài 70 tuổi, có người gần 80 tuổi. Ở cái tuổi này, tôi chỉ mong sức khỏe bình an, con cháu sum vầy nhưng không ngờ mới đây em út lại đòi họp gia đình để chia mảnh đất tôi đang ở là hương hỏa của bố mẹ để lại.
Chồng tôi nằm viện 2 tháng không anh em nào đến trông nom nhưng lúc xây nhà lại "mặt dày" nhờ giúp 200 triệu
Tâm sự - 2 ngày trướcCuộc sống của vợ chồng tôi vừa chớm ổn định trở lại thì chuyện mới nảy sinh.
Bước vào tuổi già mới hiểu: Mất đi điều này thì tiền bạc cũng vô nghĩa
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi già, nếu đánh mất điều này, những năm tháng cuối đời rất dễ rơi vào cô đơn và trống trải.
5 tháng sống cùng con, cụ bà nhận ra một sự thật phũ phàng về tuổi già
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhìn bề ngoài, ai cũng nghĩ bà có một tuổi già viên mãn với lương hưu ổn định, nhà ở khu "đất vàng", hai con trai thành đạt nơi thành phố lớn.
Tôi từng nghĩ sinh con là bảo hiểm tuổi già, đến khi nghỉ hưu mới hiểu mình đã nhầm
Tâm sựGĐXH - Hạnh phúc không phải là sống thật lâu, mà là khi nghỉ hưu vẫn có điểm tựa cả về tinh thần lẫn tài chính.