Ước mơ của tôi

| Giải trí

GiadinhNet - Tôi không sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Nhưng tôi được nghe kể về cầu Long Biên qua kí ức và lời kể của mẹ.

 
Một lần được đi bộ trên cầu Long Biên, đã trở thành kí ức đẹp nhất trong tuổi thơ của mẹ tôi và bà đã truyền ký ức đó sang tôi. Ảnh: Na Sơn
 
Bạn bè tôi thường nói tôi có những sở thích chẳng giống ai. "Đi bộ hết cây cầu Long Biên chẳng để làm gì, nó là thế mà". Tôi thường bị bạn bè nói những câu nói như vậy khi đi dạo trên cây cầu "rất Hà Nội". Tôi đi hết một vòng cầu Long Biên như một thói quen hay nói đúng hơn là đi để cảm nhận gió, người, cảnh Hà Nội. Tôi thích như vậy. Và đi để biết niềm vui đầu tiên của mẹ tôi khi xuống Hà Nội đã được bà ngoại dắt tay đi hết cây cầu.
 
Bà ngoại tôi vốn người Hà Nội gốc. Lí do vì sao lại di tản lên miền sơn cước thì tôi không được rõ. Chỉ biết qua lời mẹ tôi kể thì bà hay đi buôn. Một lần bà quyết định làm một chuyến xuống Hà Nội và cũng là chuyến đi cuối cùng của bà về quê hương. Đấy là năm 1978, khi đó bà đưa mẹ tôi đi cùng. Năm đó mẹ mới chỉ là một cô bé 15 tuổi và mơ ước được ra Hà Nội.

Được đi giao hàng với bà ngoại ở Long Biên mẹ thích lắm, vì được bà ngoại dắt tay đi hết cầu Long Biên, được nghe bà ngoại kể về lịch sử của "nó" và tận tay chạm vào "nó". Kể từ đó trong mẹ đã hình thành mơ ước sau này con cái được đi học ở Hà Nội và sẽ đi trên cây cầu mà mẹ đã từng được đi qua. Cả tuổi thơ của mẹ tôi luôn là những kỉ niệm về cầu Long Biên dù chỉ một lần được đi qua.
 

Tranh minh họa


Giờ tôi đang đứng giữa cầu Long Biên, chợt tưởng tượng mình là mẹ và niềm vui thích hiện rõ trên khuôn mặt tôi. Tôi chắc chắn thế. Dù chỉ là thử nghiệm nho nhỏ nhưng nó làm tôi vui vì khi đó tôi là mẹ, đứa trẻ mới lớn được lần đầu xuống Hà Nội. 
 
Tôi luôn mong một ngày mẹ tôi có thể xuống Hà Nội và cùng tôi đi dạo trên cầu Long Biên.
Tôi nói là mong bởi mẹ tôi đã già lại thêm phần say xe không thể đi hết 300 cây số từ Cao Bằng xuống Hà Nội.
Cầu Long Biên mãi là kí ức với mẹ tôi và với tôi. Bởi nó đã len vào tuổi thơ tôi và chính nó đã khơi dậy trong tôi niềm khát khao được xuống Hà Nội học.
Chiều, Hà Nội đầy gió và gió trên cầu lại càng mát. Tôi thích đứng ở đây hóng gió và mỉm cười với chính mình.
Phía bên kia cầu có hai mẹ con bán hàng rong đang đi về phía tôi. Người đàn bà dắt tay đứa trẻ. Còn đứa bé chắc khoảng 10 tuổi vừa đi vừa lấy tay rà theo những thanh sắt của cầu.
 
Thằng bé thấy tôi và mỉm cười. Tôi sững người trong giây lát rồi nở nụ cười làm thằng nhỏ quay đầu lại nhìn. Nó lại cười. Chỉ thế thôi, nhưng tôi thấy hạnh phúc.
 
Tôi hạnh phúc vì tôi được nhận một nụ cười và gửi một nụ cười ngay trên cây cầu Long Biên này. Cây cầu mưu sinh của biết bao con người.
 
Tôi hạnh phúc vì khi đó, người đàn bà và đứa trẻ đó giống tôi 13 năm về trước. Tôi cũng đã từng được mẹ dắt tay đi qua cầu gỗ chòng chành ở quê, và lúc đó mẹ đã kể tôi nghe câu chuyện lần đầu mẹ được đặt chân tới cầu Long Biên.
 
Tôi, lúc đó chỉ biết ước mơ sau này nhất định mình sẽ xuống Hà Nội học và sẽ đi trên cây cầu mà mẹ đã từng đi. Mỗi khi tôi về nhà, mẹ lại hỏi thăm cầu có gì mới không? Và người Hà Nội có gì thay đổi. Tôi chỉ nói với mẹ: "Con đã đi dạo trên đó, thật vui và hạnh phúc mẹ ạ". 
 
Cây cầu ghi dấu ấn lịch sử
 

Lễ hội nhân dịp Thăng Long nghìn tuổi trên cầu Long Biên. Ảnh: PV

 
Cầu Long Biên là cây cầu thép đầu tiên bắc qua sông Hồng tại Hà Nội, do Pháp xây dựng (1899-1902), đặt tên là cầu Doumer, theo tên của Toàn quyền Đông Dương Paul Doumer. Dân gian còn gọi là cầu sông Cái. Hiện trên đầu cầu vẫn còn tấm biển kim loại có khắc chữ 1899 -1902 - Daydé & Pillé - Paris.

Năm 1897, cuộc thi thiết kế cho cầu đã được tổ chức. Phương án thiết kế của Gustave Eiffel được chọn để xây dựng cầu chính thức. Cầu được thiết kế theo kiểu dáng của cầu Tolbiac ở quận 13, Paris trên tuyến đường sắt Paris - Orléans (Pháp).

Chiều dài toàn cầu 2500 m, gồm 19 nhịp dầm thép và đường dẫn xây bằng đá. Cầu dành cho đường sắt đơn chạy ở giữa. Hai bên là đường dành cho xe cơ giới và đường đi bộ. Đường cho các loại xe là 2,6m và luồng đi bộ là 0,4m. Luồng giao thông của cầu theo hướng đi xuôi ở phía trái cầu chứ không phải ở bên phải như các cầu thông thường khác.

Giá thành xây dựng ban đầu của cầu là 6.200.000 franc Pháp. Thiết kế ban đầu, chiếc cầu khi hoàn thành chỉ có đường tàu hỏa còn đường ô tô đi chung với các loại xe khác như cầu Đuống. Cho đến tận 19 năm sau, cầu mới được làm thêm đường hai bên cho các loại xe cơ giới.

Năm 2002, Bộ Giao thông Vận tải phê duyệt thông qua dự án gia cố sửa chữa cầu Long Biên giai đoạn 2 với tổng vốn đầu tư 94,66 tỷ đồng, nhằm mục tiêu đảm bảo an toàn khai thác đến năm 2010

Trong chiến tranh phá hoại miền Bắc Việt Nam lần thứ 1(1965-1968),cầu bị máy bay Mỹ ném bom 10 lần, hỏng 7 nhịp và 4 trụ lớn Trong chiến tranh phá hoại miền Bắc Việt Nam lần thứ hai của không lực Hoa Kỳ (1972) cầu Long Biên bị ném bom 4 lần, phá hỏng 1500 m cầu và hai trụ lớn bị cắt đứt.
 
Để bảo vệ cầu, bộ đội công binh và phòng không Việt Nam xây dựng hai trận địa pháo phòng không cao 11,5 m trên bãi cát nổi giữa sông Hồng (còn gọi là bãi giữa), để vẫn có thể bắn máy bay Hoa Kỳ khi có lũ cao nhất.

Bộ đội Phòng không Việt Nam dùng máy bay trực thăng cẩu pháo, khí tài chiếm lĩnh trận địa. Ngoài ra còn có lực lượng phòng không hải quân gồm: các tàu tuần tiễu tham gia bảo vệ cầu.

Các nhịp của cầu bị bom đánh đổ đã được thay bằng các dầm bán vĩnh cửu, có khẩu độ ngắn đặt trên các trụ mới.

T. Kha
 
Minh Phương
thuctap
Ý kiến của bạn
Tin vui của Hồ Văn Cường

Tin vui của Hồ Văn Cường

Giải trí -

GĐXH - Sau 10 năm đăng quang ngôi vị quán quân cuộc thi Vietnam Idol Kids, Hồ Văn Cường đã trở thành ca sĩ chuyên nghiệp. Nhờ chăm chỉ hoạt động nghệ thuật, anh đã kiếm được tiền để mua nhà, đồng thời chăm lo cho bố mẹ và chị gái.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.