Vì thu nhập 40 triệu/tháng mà tôi giằng xé lương tâm vì vô tình phát hiện ra "hậu cung" của anh rể giàu có
Tôi hiểu mình phải làm gì và nên làm gì. Nhưng liệu tôi có đủ dũng khí ấy không? Hay mãi mãi sẽ là kẻ tù nhân của đồng tiền?
Tôi vẫn nhớ cái ngày anh rể gọi tôi vào văn phòng đề nghị tôi về làm cho công ty anh ấy. Lúc đó tôi đang thất nghiệp, tiền tiết kiệm cạn kiệt sau 3 tháng vật lộn với đống hồ sơ xin việc. "Lương khởi điểm 30 triệu, sau 3 tháng lên 40 triệu nếu em làm tốt" - câu nói đó của anh khiến tôi tưởng mình đang mơ.
Một năm trôi qua, cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn. Từ con bé sinh viên mới ra trường sống trong căn phòng trọ 3m2, giờ tôi đã thuê được căn hộ mini đầy đủ tiện nghi ở trung tâm quận. Điện thoại đời mới, quần áo hàng hiệu, những chuyến đi du lịch với đám bạn - tất cả những thứ xa xỉ ngày nào giờ đều trong tầm tay.
Rồi mọi chuyện vỡ lở vào một chiều thứ Sáu.
Tôi ở lại công ty muộn để hoàn thành báo cáo gấp. Đang mải mê gõ máy thì nghe tiếng cười khúc khích từ phòng họp. Tò mò, tôi bước lại gần - cánh cửa kính mờ chỉ đủ để nhìn thấy bóng dáng anh rể đang ôm một cô gái trẻ mà tôi nhận ra ngay là nhân viên mới của phòng kế toán. Như một phản xạ, tôi giơ điện thoại lên chụp vội vài tấm ảnh.
Tưởng đó là tất cả, nào ngờ màn đêm mới thực sự vén màn.
Hôm sau, tôi lén theo dõi anh rể sau giờ làm. Chiếc Mercedes đen bóng không về thẳng nhà như mọi khi, mà rẽ vào một căn biệt thự sang trọng. Qua cửa sổ tầng 2, tôi trông thấy anh đang thân mật với một phụ nữ trung niên. Đến tối muộn, anh lại xuất hiện ở một căn hộ cao cấp khác, nơi có một cô gái trẻ đang chờ sẵn.
Ba người phụ nữ. Ba cuộc tình song song. Và điều kinh khủng nhất - tất cả họ đều biết về nhau.
Hóa ra, anh rể tôi đã xây dựng cả một "hậu cung". Cô nhân viên trẻ được tặng xe SH, người mẹ đơn thân được chu cấp tiền mở spa, còn cô sinh viên mới ra trường ở căn hộ cao cấp thì được đưa đi du lịch châu Âu mỗi năm 2 lần. Đổi lại, họ cam kết không gây rắc rối và luôn gọi dạ bảo vâng khi anh cần.
Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đến.

Căn phòng họp kín mít, anh thẳng thừng: " Anh biết cậu theo dõi anh. Giờ cậu có hai lựa chọn. Một là im lặng, anh sẽ tăng lương lên 50 triệu, thưởng thêm 3 tháng lương cuối năm. Hai là nói ra, cậu sẽ mất việc ngay lập tức. Mà nói thật, kể cả cậu có mách chị cậu thì chắc gì chị cậu đã tin".
Ánh mắt anh lúc đó không còn là của một người anh rể thân thiết, mà là của một tay doanh nhân lão luyện sẵn sàng nghiền nát bất cứ ai cản đường.
Tôi về nhà, nhìn chị gái đang tất bật chuẩn bị bữa tối cho cả nhà. Chị cười hỏi: "Sao mặt mày hôm nay tái thế? Lại làm sao?" Tôi nuốt nghẹn, lắc đầu.
Đêm đó, tôi thức trắng. 50 triệu - số tiền mà nhiều người mơ ước cả đời chưa chắc có được. Nhưng nó có đáng để tôi đánh đổi lương tâm? Để chị gái tôi - người đã hy sinh cả tuổi thanh xuân để lo cho gia đình - tiếp tục sống trong lừa dối?
Rồi những đứa cháu nhỏ của tôi thì sao? Chúng có xứng đáng có một người cha như thế?
Nhưng nếu tôi nói ra, liệu chị có tin tôi? Hay sẽ nghĩ tôi đố kỵ vì thành công của anh rể? Cả gia đình hai bên đều đang sống nhờ vào công ty này, liệu tôi có quyền phá hủy tất cả?
Ba tháng trôi qua, tôi vẫn im lặng. Nhưng mỗi lần nhìn thấy chị gái ân cần chăm sóc chồng, mỗi lần nghe các cháu khoe về "bố tuyệt vời nhất thế giới", lòng tôi như có lửa đốt.
Có những lựa chọn không phân định rõ trắng đen. Có những sự thật dẫu biết rõ cũng không dám thốt lên. Và có những cái giá, dù trả bằng tiền hay bằng nước mắt, cũng đều khiến ta đau đớn không thôi.
50 triệu đồng mỗi tháng - hóa ra không chỉ mua được sự im lặng của tôi, mà còn đang từng ngày giết chết lương tri tôi.
Tôi hiểu mình phải làm gì và nên làm gì. Nhưng liệu tôi có đủ dũng khí ấy không? Hay mãi mãi sẽ là kẻ tù nhân của đồng tiền?
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sự - 10 giờ trướcTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 21 giờ trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 1 ngày trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 1 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 2 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì
Tâm sự - 3 ngày trướcMỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.
Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?
Tâm sự - 3 ngày trướcCớ gì tiệc cuối năm cứ phải ép nhau uống rượu, vừa tốn kém vừa hại sức khỏe, sao không thể là trà sữa khi gen Z đang dần trở thành lực lượng lao động chủ lực?
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.

