Vợ chồng tôi vừa thông báo mua được căn chung cư 7 tỷ, chỉ 3 ngày sau liền có chuyện xảy ra
Cô ấy bảo: "Nếu lần sau còn như vậy nữa, em không chịu nổi đâu".
Sau gần 10 năm cày cuốc ở thành phố, tôi và vợ vừa mua được một căn hộ chung cư 2 phòng ngủ. 7 tỷ 2 — một con số khiến tôi chóng mặt ngay cả khi đã đặt bút ký hợp đồng.
Nhưng ít ra, sau bao năm thuê trọ, chúng tôi đã có một chốn riêng, có ban công nhìn ra sông, ở trên một chung cư thuộc dạng cao cấp, như vậy là quá hãnh diện.
Tôi không định khoe với ai, chỉ đơn giản gọi về cho bố mẹ ở quê, báo một câu: "Con mới mua được nhà, mai mốt bố mẹ lên chơi". Vậy thôi. Nhưng tôi đã quên mất mẹ mình là người thế nào.
Bà không giữ được bí mật. Mà thật ra cũng không có ý định giữ. Vài ngày sau, tôi nhận được điện thoại của thím Hai, hỏi chừng nào thím lên chơi được? Chiều hôm đó, dì Ba nhắn Zalo: "Nghe mẹ con nói con có nhà to lắm, mấy dì muốn lên coi thử".
Tôi cười gượng, nói "dạ để con sắp xếp", nhưng tôi chưa kịp sắp thì họ đã tự xếp.
Sáng thứ Bảy, đúng 6h30, bảo vệ chung cư gọi báo có một nhóm đông người tự nhận là họ hàng, đòi lên căn hộ nhà tôi. Tôi nhìn qua màn hình video, cũng nhận ra được toàn họ hàng như mình nên bảo bác bảo vệ mở cửa cho họ lên, tôi sẽ đón ở thang máy. Cửa thang máy mở ra, trước mặt tôi là 9 người lớn, 4 đứa trẻ con, đứng chật kín cả hành lang.

Ảnh minh họa
Có gia đình 2 dì và chú thím sống ở Long An chưa từng gặp tôi hơn 5 năm nay. Ai cũng cười rạng rỡ, người thì tay xách túi xoài dễ đến cả chục ký, người ôm gà luộc, người mang theo cả tô cháo trắng cho "ấm bụng sáng sớm".
"Trời ơi, Việt giỏi quá, căn hộ này mà dì coi trên mạng chắc cũng phải mấy tỷ hả?".
"Đúng là có đứa cháu thành phố, coi sang ghê chưa".
Mọi người thi nhau lao xao khen ngợi khi bước vào nhà. Tôi chỉ còn biết cười. Vợ tôi thì đứng chôn chân trong bếp, mặt không giấu được hoang mang.
Lúc đầu, tôi nghĩ họ chỉ ghé qua chừng nửa ngày. Nhưng đến tối, khi tôi nhắc giờ tàu xe về quê, dì Ba tròn mắt: "Ủa, tụi dì ở đây hai ba hôm chớ, còn đi chơi thành phố, không phải con mời à?".
Tôi ú ớ. Không mời nhưng cũng không thể từ chối, vậy là thành ra phải mời.
3 ngày sau đó, nhà tôi biến thành khách sạn. Mỗi người một giường, riêng vợ chồng tôi phải ra ngủ ghế sofa. Họ tắm rửa, giặt đồ, treo khăn khắp nơi, mở tủ lạnh, pha cà phê, bật TV từ sáng đến khuya. Đứa cháu họ nhỏ nhất làm đổ sinh tố lên ghế nỉ, vợ tôi vừa lau vừa cắn môi, chiếc ghế đó giá hơn chục triệu, mua cách đây có một tháng, cả nhà giữ gìn kĩ càng, thế mà giờ vết sinh tố loang lổ trên đó, cô ấy không xót của mới là lạ.
Trong 3 ngày đó, tôi còn phải nghỉ việc, thuê xe đưa mọi người đi tham quan nhà thờ Đức Bà, Bitexco, Bùi Viện, Landmark? Tôi còn phải trả tiền ăn, tiền vé vào khu du lịch, thậm chí có đêm còn ngồi bấm bụng thanh toán hóa đơn nhà hàng mấy triệu vì "dì chưa từng ăn lẩu Nhật, thèm thử coi sao".
Khi họ về, tôi tưởng mình sẽ nhẹ nhõm. Nhưng chưa kịp thở thì cậu bảo: "Mấy đứa nhỏ thích đồ chơi trên này lắm, Việt mua cho tụi nó mỗi đứa một món mang về nghen. Nhân dịp ra mắt nhà mới mà".
Tôi cười như mếu, vào hiệu sách mua tám món đồ chơi và vài gói quà lặt vặt, tốn thêm 2 triệu nữa. Đưa tận tay từng người, ai cũng cười tít mắt bảo: "Thằng Việt giờ ngon lành rồi, tiền đâu có thiếu".
Chiều đó, khi tiễn họ ra xe, tôi thấy người nhẹ đi mấy ký. Nhưng khi quay về nhà, tôi thấy ghế sofa vẫn dính bẩn, khăn vẫn phơi đầy ban công, và vợ tôi ngồi bệt giữa phòng khách, mặt không còn tí máu.
Cô ấy bảo: "Nếu lần sau còn như vậy nữa, em không chịu nổi đâu".
Tôi không trả lời. Tôi biết cô ấy đúng nhưng tôi cũng biết mẹ tôi vẫn còn rất nhiều bạn thân ở xóm, và cái chuyện "thằng Việt nó mua nhà trên thành phố" đã loan đi khắp dòng họ.
Tối hôm đó, tôi ngồi ban công, suy ngẫm xem làm thế nào để từ chối nếu có họ hàng lại ngỏ lời lên chơi?
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 giờ trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 14 giờ trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 14 giờ trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.

