Yêu nhau 5 năm nhưng bạn gái của anh trai nhất quyết không chịu đi làm
Lý do bạn gái anh trai tôi không chịu đi làm khiến không một ai trong gia đình tôi có thể chấp nhận được.
Anh trai tôi là một người hiền lành, anh hiền như cục đất và nhiều khi chịu thiệt thòi vì cái tính cách này của mình.
Cũng bởi vì vừa lành vừa nhát nên gần 30 tuổi rồi vẫn chẳng yêu đương gì với ai. Bố mẹ tôi thì sốt ruột nên cứ nhắc anh mãi nhưng mỗi lần như vậy anh chỉ cười trừ mà thôi.
Sau này qua sự giới thiệu của bạn bè, anh đã quen một cô gái đang học đại học năm thứ 3, tức là kém cả tuổi của tôi. Cô ấy có thành tích học tập rất tốt tại trường, ngoại hình khá ưa nhìn. Lần đầu về ra mắt, cả nhà tôi không ai nói với ai nhưng đều ưng bụng lắm!
Năm đầu yêu nhau, bố mẹ tôi có nhắc nhở anh phải tạo điều kiện để người yêu hoàn thành việc học. Dù có yêu đương thế nào cũng không được để ảnh hưởng đến thành tích học tập. Và đúng là với sự quan tâm, hỗ trợ cả về mặt tình cảm lẫn vật chất của anh, cô ấy đã đỗ tốt nghiệp loại giỏi.
Tôi vẫn nhớ là khi biết chuyện người yêu của anh đã hoàn thành xuất sắc việc học tập tại trường đại học thì bố mẹ tôi ngay lập tức tổ chức ăn uống linh đình để chúc mừng cô ấy. Hai người càng yêu nhau lâu thì bố mẹ tôi càng coi cô ấy như người thân trong gia đình.
Sau khi tốt nghiệp 1 năm, người yêu của anh tôi vẫn chưa tìm được công việc ổn định. Anh tôi tạm thời không tiếp tục theo học thạc sĩ để tập trung đi làm. Suốt khoảng thời gian qua, anh gần như phải lo rất nhiều cho người yêu về mặt kinh tế. Đấy chính là điểm đặc biệt của đàn ông trong gia đình tôi, họ luôn cố gắng hết sức để có thể lo được cho người phụ nữ của mình.

Tôi cũng không hề có ý kiến gì với việc anh lo lắng mà nói thẳng ra là chu cấp kinh tế cho người yêu. Tôi luôn tôn trọng quyết định của các thành viên trong gia đình mình. Thế nhưng đôi khi người trong cuộc không thể đủ tỉnh táo để nhận ra một vài vấn đề trong chính mối quan hệ của mình.
Năm đầu tiên cô ấy không đi làm thì với lý do muốn nghỉ ngơi một năm trước khi bắt đầu cuộc sống mới. Đến năm thứ hai thì lại là do không tìm được việc. Chuyện không tìm được việc này kéo dài đến năm thứ ba, do cô ấy học cùng ngành với tôi nên tôi đã chủ động nói chuyện muốn xin việc cho cô ấy vào một cơ quan khác mà tôi biết, họ đang ứng tuyển vị trí phù hợp với cô ấy. Thế nhưng cô ấy lần nữa mãi không nộp hồ sơ và cuối cùng là lờ đi chuyện xin việc ấy.
Vậy là 3 năm trời cô ấy không đi làm, không kiếm ra tiền và đương nhiên mọi chi phí sinh hoạt của cô ấy đều là do anh trai tôi chi trả.
Đến năm thứ 4, khi cô ấy sang nhà tôi chơi, ông nội tôi có hỏi cô ấy đang làm gì và nhận về câu trả lời là một cơ quan khá lớn. Lúc ấy tôi khá giật mình bởi lẽ, là người trong nghề, tôi biết rõ việc xin được vào nơi đấy là chuyện không hề đơn giản. Tôi quay sang nhìn anh trai mình thì thấy anh còn ngơ ngác hơn cả tôi. Như vậy chứng tỏ chính anh cũng không hề hay biết gì về chuyện này.
Hóa ra chuyện xin được vào cơ quan làm việc lớn ấy là chuyện hoàn toàn không có thật. Cô ấy có một người chị chơi cùng đang công tác tại đó. Khi ông hỏi thì tiện mồm trả lời cho có vì không muốn mang tiếng không có công ăn việc làm.
Bước sang năm thứ 5, mọi chuyện vẫn không hề có bất kỳ tiến triển gì. Nếu như trước đây, bố mẹ tôi rất mong hai người sớm kết hôn thì giờ họ lại khá dè chừng. Thử nghĩ mà xem, ở vị trí là phụ huynh, ai chẳng muốn con cái mình có một tương lai tốt nhất. Nếu nhìn thấy trước con mình sẽ vất vả thế nào thì việc họ lăn tăn lo lắng là đương nhiên rồi.
Biết anh là người hiền lành và hướng nội, rất khó để mở lòng mình ra với ai nhưng lại có rất nhiều tâm sự, tôi đã rủ anh đi nhậu một bữa. Tôi chỉ mong rằng anh có thể thoải mái nói ra những điều phiền muộn trong lòng.
Thì ra không phải anh không nói chuyện nghiêm túc với người yêu mình về việc đi làm vì đã 5 năm kể từ ngày hai người đến với nhau nhưng cô ấy vẫn không có thay đổi nào. Thế nhưng cứ mỗi lần nói chuyện là cả hai lại cãi vã. Vì còn yêu nên anh lại thôi không động chạm đến chuyện này nữa.
Lý do cô ấy không muốn đi làm mới là điều khiến tôi không thể chấp nhận được. Thôi thì đành rằng cô ấy đã cố gắng tìm việc nhưng chưa có nơi nào phù hợp, hoặc sức khỏe hiện không đảm bảo thì tôi còn thông cảm cho được. Đằng này chỉ đơn giản là cô ấy không muốn đi làm mà thôi.
Có lẽ một phần là vì có anh tôi vẫn đang bảo bọc cho nên cô ấy không thật sự phải lo lắng gì về chuyện cơm áo gạo tiền. Vậy nên dần dần nó trở thành tính “chây ỳ”.
Tôi biết vốn dĩ bố mẹ đã không thoải mái với việc cô con dâu tương lai 5 năm trời không có công ăn việc làm đàng hoàng nhưng lại luôn nghĩ rằng có thể người ta có lý do chính đáng riêng. Liệu rằng khi biết chỉ vì “lười” mà cô ấy nhất quyết không kiếm việc làm, ngày ngày chỉ nằm nhà đợi con trai mình mang tiền về nuôi. Dù chưa phải vợ chồng hợp pháp với nhau thì bố mẹ tôi sẽ phản đối gay gắt đến cỡ nào đây.
Tôi yên lặng nhìn anh mình, chẳng biết nên đưa ra lời khuyên ra sao khi anh đang ở cái thế mà bỏ thì thương, vương thì tội như thế này…
Vợ chồng cãi nhau nảy lửa vì nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày
Tâm sự - 1 giờ trướcNghỉ Tết Dương lịch tôi đã định về ngoại, bởi cả năm qua tôi mới chỉ về quê 1 lần, thế nhưng chồng tôi lại gạt phắt đi vì lý lẽ anh là con trai một, lễ tết phải về nội.
Thường xuyên đi công tác cùng sếp, tôi hoảng sợ khi nhận ra mình đã yêu
Tâm sự - 4 giờ trướcỞ tuổi 30, giữa những chuyến công tác và áp lực công việc, tôi không ngờ mình lại rung động trước chính người sếp luôn giữ khoảng cách đúng mực. Ban đầu chỉ là sự ngưỡng mộ, nhưng cảm xúc ấy âm thầm lớn lên, khiến tôi hoảng sợ bởi sếp đã là người có ràng buộc...
Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi phải quỳ xuống xin cô ấy tái hôn
Tâm sự - 7 giờ trướcBố tôi nổi giận, cho rằng tôi "dở hơi", vừa thoát ra lại chui vào. Họ nói tôi sẽ khổ cả đời, rằng người ngoài sẽ cười chê, rằng tôi đang tự làm khó mình.
Bị phát hiện nhận quà của 30 chàng trai tán mình, vợ cãi 'hồi đó còn độc thân'
Tâm sự - 1 ngày trướcCưới 2 tháng, tôi phát hiện vợ từng tán tỉnh qua lại và nhận quà của khoảng 30 người đàn ông, bị chất vấn thì cô ấy lý sự rằng hồi đó độc thân nên chẳng có gì sai.
Lấy phải vợ 'vừa lười vừa vụng' và cái kết sau 1 năm làm dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Anh thừa biết tôi vụng về, lười biếng, không biết nấu ăn, công việc lại chỉ ở mức lương "ba cọc ba đồng"...
Chồng là cháu đích tôn và những lần 'đối đầu' với cả họ để bảo vệ vợ mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn thường bảo, lấy chồng là 'cháu đích tôn' chẳng khác nào bước chân vào một cuộc chiến với những lễ nghi và định kiến cổ hủ. Nhưng không, chồng tôi - một người đàn ông 27 tuổi - đã dạy cho tôi biết thế nào là bản lĩnh của một người trụ cột khi anh dám một mình đối diện với cả dòng họ để giữ lại nụ cười cho vợ.
“Sống thử” vài tháng, tôi phát hiện bạn gái hẹn hò người cũ rồi báo có thai
Tâm sự - 2 ngày trước“Sống thử” vài tháng, tôi thấy nhiều điểm không thể dung hòa với bạn gái, nhất là lối sống bừa bộn, dễ dãi. Tôi phát hiện cô ấy vẫn liên lạc và gặp gỡ bạn trai cũ. Khi tôi còn đang tính chia tay vì mất niềm tin, cô ấy bất ngờ thông báo có thai.
Vợ tôi thà ăn Tết ngoại chứ nhất quyết không nhìn mặt mẹ chồng sau 2 năm 'bị hành hạ'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có lẽ nỗi đau trong những ngày ở cữ quá lớn khiến em không thể đối diện. Tôi thực sự bế tắc, không biết nên làm thế nào để kết nối hai người, hay là cứ để thời gian làm mờ đi tất cả?
Mỗi lần nghĩ đến cảnh con sẽ theo chồng Tây ra nước ngoài, tim tôi lại thắt lại
Tâm sự - 3 ngày trướcCon gái tôi đang hạnh phúc bên một người đàn ông ngoại quốc và có thể sẽ theo chồng ra nước ngoài sinh sống. Tôi thương con, muốn con được lấy người nó yêu, nhưng cũng ích kỷ mong con ở lại Việt Nam để gần tôi.
Nằm cạnh vợ nhưng tôi lại mơ tưởng về người đàn ông khác
Tâm sự - 3 ngày trướcNăm 28 tuổi, vì sức ép gia đình, tôi đã nhắm mắt đồng ý theo nguyện vọng của bố mẹ - cưới vợ nhưng cũng kể từ đó, tôi luôn phải sống trong vỏ bọc của người chồng hoàn hảo.
Vợ tôi thà ăn Tết ngoại chứ nhất quyết không nhìn mặt mẹ chồng sau 2 năm 'bị hành hạ'
Tâm sựGĐXH - Có lẽ nỗi đau trong những ngày ở cữ quá lớn khiến em không thể đối diện. Tôi thực sự bế tắc, không biết nên làm thế nào để kết nối hai người, hay là cứ để thời gian làm mờ đi tất cả?